Ái Ái đờ đẫn mắt đẫm nước, vội vàng đưa đồ ăn cho Du Uyên Nhi rồi chạy ra ngoài tức tốc đến phòng bác sĩ điều trị chính.
Du Hiên Hạo chần chừ vài giây rồi cũng đuổi theo xem tình hình thế nào, chỉ còn lại Khang Bất Dịch. Ông bà trong phòng sau khi Ái Ái và Du Hiên Hạo rời khỏi liền cười nói trở lại, bắt đầu chú ý cậu thanh niên bảnh bao còn lại.
“Ai đây, đẹp trai quá nhỉ, tụi con là bạn hết sao?” Bà Ái Ái cười hà hà hỏi.
Đang giận không muốn nhìn mặt, Du Uyên Nhi đặt đồ ăn xuống bàn bên cạnh đầu giường, nhẹ nhàng đáp: “Con không quen”
Khang Bất Dịch cười không nổi, tâm trạng trở nên rối bời, tính tình Du Uyên Nhi càng lúc càng khó chiều chứng tỏ anh trước đó đã làm tốt nghĩa vụ bạn trai mới khiến cô có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc.
Ái Ái chạy đến phòng bác sĩ mới biết anh ta không hề ghé qua phòng bệnh nói như vậy, trong lúc đang hoang mang thì tin nhắn hẹn giờ của Du Uyên Nhi bỗng gửi đến tin nhắn: Bà chấp nhận chịu thiệt thòi, lấy thân đền đáp, chúc cậu lừa được anh mình và trở thành chị dâu mình.
Trên trán Ái Ái nổi vài vạch đen, cô cười ngại ngùng xin lỗi rồi vội vàng ra khỏi phòng, đúng lúc chạm ngay Du Hiên Hạo đang đứng chờ.
“Bà em không sao chứ?”
“Bà em không…” Vốn định nói sự thật nhưng đến nửa chừng Ái Ái không cách nào từ bỏ cơ hội này, nghĩ đến nếu lỡ Du Hiên Hạo biết cô nói dối sẽ không tin cô nữa nên chỉ còn cách nói thật: “Bà em không sao”
Ái Ái vừa cất bước cúi đầu đi, Du Hiên Hạo bất ngờ nắm cánh tay cô giữ lại, nghiêm túc đề nghị: “Nếu có bệnh thì chữa, tiền bạc em không cần lo, anh sẽ giúp em”
“Không cần đâu, bà em thật sự không sao” Ái Ái gạt tay Du Hiên Hạo ra, nhanh chân trở về phòng bệnh của bà.
Không cần tra hỏi Ái Ái nữa, Du Hiên Hạo vào phòng bác sĩ trực tiếp hỏi cũng nhận được câu trả lời y như vậy, anh cho rằng cô đang cố ý không muốn nhận sự giúp đỡ từ anh nên mới nói trước với bác sĩ.
Thăm bà Ái Ái một lúc Khang Bất Dịch và Du Hiên Hạo phải về trong nuối tiếc vì không lay chuyển được Du Uyên Nhi. Du Uyên Nhi ở lại bệnh viện chơi cùng các ông bà còn vui hơn về nhà đối mặt với hai người không tin tưởng cô.
Cả ngày trong bệnh viện, đến chiều bà Ái Ái chuẩn bị xuất viện Du Uyên Nhi vẫn không có ý muốn về, Ái Ái hoài nghi lên tiếng hỏi: “Bé nhỏ, cậu không về đi chơi à?”
“Đi đâu?” Du Uyên Nhi ngơ ngác hỏi ngược lại.
“Tối nay là Giáng sinh đấy”
Nhờ Ái Ái nhắc Du Uyên Nhi mới sực tỉnh nhớ ra, hôm qua đã bàn bạc cùng Khang Bất Dịch ăn cơm cùng gia đình an, sau đó sẽ cùng nhau đi chơi đón Giáng sinh, tất cả đều tại Kiều An mà giờ đây mỗi người một nơi.
Ngẫm lại Du Uyên Nhi làm lơ Khang Bất Dịch cả ngày nay cũng đã quá nhiều, ngay từ đầu cô muốn mối quan hệ này vui vẻ, không thể vì người khác phá hỏng nó, vả lại cô thừa nhận tính tình cô dạo này rất không tốt và còn cực kỳ dễ nổi nóng, xem ra cô phải điều chỉnh cảm xúc của bản thân lại.
Nói lời tạm biệt vội, Du Uyên Nhi ra về trước, trên đường nghiêm túc ngẫm nghĩ xem nên nói với Khang Bất Dịch như thế nào về buổi hẹn hò tối nay, nếu nói “Mình hết giận cậu rồi” thì cô thật sự rất quá đáng.
Du Uyên Nhi ra khỏi cổng bệnh viện, chiếc xe hơi phía sau bỗng vang lên tiếng phanh xe gấp, kéo theo tiếng hét của những người phụ nữ đang ra vào cổng bệnh viện. Du Uyên Nhi nghe tiếng liền xoay đầu nhìn, trước mắt cô là Khang Bất Dịch đang ôm một đứa trẻ nằm dưới đất trước đầu xe.