– Ngươi đừng có mà đánh trống lảng, ta đã xin ý chỉ của thánh thượng tới đây lục soát! Người đâu! Xông vào!
Đám binh lính muốn chạy lên liền bị Lang Minh Triết đạp xuống, Nhã Lâm thấy vậy liền khẽ cười.
– Nào, sao lại không cho quân lính vào như vậy? Hay là ngươi có gì khất tất, không muốn cho chúng ta khám xét? Hoặc đang giấu binh phù tại đó?
Lang Minh Triết chỉ an nhàn khẽ cười, hắn dùng giọng bình ổn mà nói.
– Cũng không hẳn, ta chỉ muốn xem thánh chỉ như nào! Phủ của ta, không phải kẻ nào muốn vào thì vào! Càng không phải kẻ nào cũng có thể đặt điều nói mà không có chứng cứ.
– Đúng vậy, hơn nữa nếu không tìm thấy binh phù ở phủ chúng ta thì sao? Đường đường là một vương gia, người của hoàng tộc. Vậy mà bị những kẻ không có chứng cứ, tùy tiện buộc tội đi tới tận cửa phá bĩnh mà không có hình phạt. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, chỉ e rằng danh tiếng một thời của Vương gia sẽ bị giảm đi mà thôi! Vậy, ai chịu trách nhiệm đây?
– Ý ngươi là chúng ta sẽ phải chịu hình phạt nếu không tìm ra hay sao?
– Đó là người tự nói đấy Tướng Quân, mọi người ở đây cũng đã nghe rõ! Các người hãy ghi nhớ lời này!
Lang Minh Triết cướp thời cơ mà nói, sau khi nhận được lời chắc chắn của Nhã Lâm mới tránh ra cho người vào lục soát!
Nhã Tịnh gẩy gẩy tay Lang Minh Triết tò mò.
– Không phải người giấu xuân cung đồ nên ngại ngùng đó chứ?
Lang Minh Triết nhấp trà rồi bẹo bẹo má nàng.
– Vậy nàng nói xem, chắc không phải nàng giấu quỹ đen nên có tật giật mình đó chứ?
– Ha! Vương gia cũng biết, thiếp đâu phải là người có nhiều kim ngân châu báu!
Ta chỉ có ngân phiếu mà thôi! Cùng vài mảnh đất, thêm chút quán! Cũng ít mà!
– Ha!
Lang Minh Triết học lại giọng điệu của nàng, hắn từ khi nào cũng trở nên như vậy rồi? Đúng là “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” mà! Nhìn đi, nàng đã khai sáng được một khúc gỗ rồi, thật đáng kinh ngạc!
Lục soát cả một ngày, không ai tìm ra thứ gì! Nàng đã gục bên vai Lang Minh Triết ngủ ngon lành, hắn lại không nỡ làm phiền nàng.
– Tướng Quân, chúng ta không tìm thấy gì!
Nhã Lâm ánh mắt giết người nhìn qua Lang Minh Triết cùng nàng, vì ánh nhìn quá khó chịu. Nhã Tịnh tỉnh lại, Lang Minh Triết liền chỉnh lại y phục cho nàng.
– Bọn họ làm nàng khó chịu sao?
Nhã gật đầu, dù sao nàng cũng khá nhạy cảm. Ánh mắt kia như muốn ăn tươi nuốt sống nàng, muốn ngủ ngon cũng khó.
– Đã tối muộn rồi sao, hôm nay chúng ta qua khách điếm ăn tối thôi! Dù sao ta cũng không có hứng nấu nướng!
– Được, nghe nàng!
Nói rồi Lang Minh Triết dìu nàng ngồi dậy, hắn còn bóp vai cho nàng, sợ nàng ngủ lâu mỏi người. Nhã Như Tuyết ánh mắt đầy thù hận nhìn qua Nhã Tịnh, rõ ràng đều của nàng ta. Sao lại là của Nhã Tịnh được chứ!
Không ai nói cho nàng ta biết sự thật, cuối cùng vì Nhã Lâm thủ hộ nàng ta chặt chẽ, không khác gì đem một con dao kề cổ nàng ta!
Nhã Tịnh biết nàng ta nhìn mình như nào, nhưng chỉ một ánh nhìn cũng khiến nàng lười để ý. Ôm lấy Lang Thiệu Huy, nàng đứng trước nhóm người phủ tướng quân.
– Thế nào? Không tìm được gì sao? Vậy ta muốn hỏi, trong phòng chàng có xuân cung đồ không vậy?
Nhã Tịnh hài hước hỏi, Lang Minh Triết cũng không kém cạnh ôm lấy eo nàng.
– Vậy các người có thấy trong phòng vương phi, dưới cây và trên giường không có vàng bạc kim ngân chứ? Đó là quỹ đen của nàng ấy đấy!
Đủ trêu ngươi, Nhã Lâm tức tới hai tay siết chặt. Tên sói kia lại giấu kỹ tới vậy, lại nhìn qua nàng hắn hai mắt lạnh băng. Nếu đã vây…
Một tuần sau, Lang Minh Triết có việc phải rời đi một tuần. Hắn không an tâm để nàng ở lại, thậm chí còn muốn bế nàng theo cùng. Cuối cùng lại bị nàng từ chối, Nhã Tịnh nhìn xe ngựa xa dần khẽ thở dài. Tên này quả thực quá dính người mà!
Ngày đầu tiên Lang Minh Triết rời đi, phủ Tướng Quân cho người gọi nàng trở lại.
Cũng lâu rồi, nàng không trở về nơi đó. Có lẽ bây giờ chào đón nàng là đám người kia đi? Hẳn sẽ không có chuyện tốt, nàng cũng đành đi bước nào hay bước đó.
Nàng không cho A Hoa đi theo, vừa bước vào cửa liền đóng lại. Đám gia đinh sông tới, Nhã Tịnh ngoan ngoãn bị ép giải xuống hầm sâu. Nơi đó mẫu thân của nàng đang bị trói trên cột, trên người có vài vết thương. Ô kìa, nam nhân thật là hèn nhát! Lấy nữ nhân làm quân cờ, sau khi không thắng trận cũng lấy nữ nhân trút giận. Rõ ràng là bản thân không có bản lĩnh, vậy mà lại đổ mọi tội lỗi do nữ nhân. Khẽ cười, nàng nhìn Nhã Lâm từ trước đi lên.
– Phụ thân, người cũng thật nóng tính đấy! Với phu nhân của mình cũng không tha! Mẫu thân ta bị đánh nhiều như vậy sao…
Nàng ngó đầu qua những nơi khác, bỗng lại cười.
– Áo bông nhỏ của phụ thân cũng không có ở đây, nếu như người biết nàng ta đã làm những gì, sẽ không bị tức chết chứ?
– Ta không quan tâm!
– Kể cả việc nàng ta đem lòng ái mộ phu quân của ta!
Nhã Lâm nhìn nàng, lão ta nhíu mày.
– Hắn ta không phải phu quân của ngươi, ngươi nên nhớ thân phận của ngươi! Đừng nghĩ rằng ngươi có thân phận đó thật sự biến thành phượng hoàng rồi!
Nàng cũng lười nói thêm với lão hồ ly cứng đầu này, nhìn qua song sắt lại hỏi.
– Vậy người muốn như nào đây?