Cô không phải là nhẫn nhục chịu đựng, mà là biết mình không phản kháng được, nếu như phản kháng thì sẽ lại càng chịu khổ nhiều hơn.
Cô đã quen với chịu đựng, mơ có một ngày thoát khỏi cái nhà này.
Giờ đây cuối cùng cô đã được toại nguyện, hơn nữa người đàn ông này thương yêu, bảo vệ cô, khiến cho cô cảm nhận được sự ấm áp mà trước đó chưa từng có,
Cô cảm thấy… Mình đã có nhà rồi, nhà của cô và Cố Gia Huy.
“Đồ ngốc, em là vợ sắp cưới của anh, anh là đàn ông, không bảo vệ em thì bảo vệ ai?”
“Cho dù thế nào, em vẫn rất cảm ơn anh. Cố Gia Huy, chúng ta cùng nhau sống thật hạnh phúc có được không? Đợi em tốt nghiệp rồi, em sẽ gả cho anh, làm cô dâu của anh.”
“Được.”
Cố Gia Huy nghe thấy câu này, trong lòng giống như có làn gió xuân thổi qua.
Gió xuân ấm áp thổi quaGia Huy, đại khái… Chính là ý này.
Anh vỗ vỗ nhẹ lên người cô, nói: “Anh đưa em tới trường trước, tối đến sẽ đón em cùng đi ăn cơm.”
“Ừm ừm.”
Cô quay trở lại trường, Bạch Minh
Châu hôm nay vắng mặt, cô đã bắt đầu thực tập rồi.
Cô dùng phấn để che đi vết hằn của cái tát ở trên khuôn mặt, nhìn trông rất tự nhiên.
Đợi đến tối, Cố Gia Huy lái xe tới đón cô.
Cô cứ tưởng là về nhà ăn cơm, không ngờ lại ăn ở bên ngoài.
Cố Gia Huy không hề thuê một phòng riêng, mà chọn một chỗ ngồi gần trong góc.
Hứa Minh Tâm không khỏi có chút lo lắng, cô sợ nhất là mấy kẻ nào đó đàm tiếu qua lại.
Cái miệng mấp máy, tuôn ra những lời nói làm tổn thương người khác.