“Ông chủ, ta muốn mua hai bộ này.”
“Tiểu thư đúng thật là có mắt nhìn, bộ này được may bởi những người có tay nghề giỏi nhất của cửa hiệu bên lão, chỉ là bộ này…..e là không thể bán cho nhị vị đây.”
“Tại sao vậy?” – Cả Trịnh Cảnh Hiên và Vân Nghê đều đồng thanh hỏi.
“Đây là bảo vật trấn tiệm của tiệm lão, là y phục được lấy theo nguyên mẫu của đương kim hoàng thượng và ái phi của người Thục phi nương nương, năm đó cũng chính hai người họ đã mặc làm mẫu, vậy nên e là phải phụ lòng nhị vị rồi.”
“Ra là vậy, thật tiếc quá, bộ y phục đẹp như vậy mà lại không có cơ hội được mặc, đúng là đáng tiếc. Ông chủ vậy còn bộ nào tương tự như này không? Ta muốn xem thử, hai bộ này xin gửi lại cho ông chủ.” – Vân Nghê khẽ nói, đoạn lại đưa bộ nam trang màu xanh lam ra trao lại cho ông chủ cửa tiệm.
Nhìn thấy ánh mắt có vẻ hơi mất mát của Vân Nghê, cả Trịnh Cảnh Hiên và ông chủ đều không biết phải làm như nào. Ông chủ tiệm có nỗi khổ của riêng ông, đây là y phục lưu giữ kỷ niệm của đương kim hoàng thượng và Thục phi nương nương, nhưng Thục phi đã mất rồi là phạm tội mà bị mất mạng, nếu bây giờ bộ y phục này xuất hiện trở lại chỉ sợ…..
Trịnh Cảnh Hiên nhìn nụ cười nhẹ đang nở trên môi của Vân Nghê mà cũng không biết phải là sao. Thục phi là sinh mẫu của hắn, có rất nhiều chuyện năm đó hắn đều chưa rõ, còn về việc sinh mẫu của mình từng có quãng thời gian hạnh phúc với hoàng thượng, hắn có biết nhưng không nghĩ có thể hòa hợp đến như vậy. Thì ra mẹ của hắn cũng từng là một người phụ nữ hạnh phúc, thì ra Thục phi mà mọi người ngưỡng mộ chính là mẫu thân của hắn chứ không phải Thục phi hiện tại. Thì ra, đằng sau cái chết của Thục phi nương nương, thân mẫu của Tiêu Dao vương lại có nhiều bí mật đến vậy.
Mải mê suy nghĩ, Trịnh Cảnh Hiên cũng không chú ý Vân Nghê đã chọn được y phục từ lâu. Là một bộ màu xanh thiên thanh, của nam vặt áo thêu cành tre ngà, lá tre, và những đám mây bằng chỉ vàng, áo khoác ngoài có màu xanh chuyển dần sang màu trắng trong. Bộ của nữ thì cầu kì hơn chút, áo có màu trắng vạt áo xanh, tề hung nhu quần có màu trắng chuyển dần sang hồng phớt ở cuối, được thêu trang trí hình hươu trắng, lũy tre và mây vàng. áo khoác ngoài thì có ống tay dài hơn của nam một chút, màu vẫn giống như vậy.
“A Hiên? Huynh sao vậy? Mau đi thôi. “
“A ừm…..nàng đưa ngân lượng cho ông chủ quầy rồi sao? “
“đúng vậy đó, này coi như bộ này ta tặng huynh. Để cảm ơn huynh đã sắp xếp nơi ở cho bọn ta, còn bảo vệ bọn ta an toàn nữa. Ta không chú ý nên cũng không biết huynh thích y phục kiểu gì nên ta chỉ có thể chọn theo sở thích của ta thôi. Mong huynh không chê mắt nhìn của ta kém “
Cầm bộ y phục trên tay, khuôn miệng khẽ nhoẻn cười, Trịnh Cảnh Hiên có chút ngại, tiểu cô nương này có biết là không nên tùy tiện tặng y phục cho nam nhân không vậy?
“Đa tạ nàng. Cũng muộn rồi, mau về nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải vào cung sớm nữa”
“Được “