“A ư… anh xấu lắm… ưm…”
“Em muốn làm gì?”
“Em cũng muốn đánh dấu anh.”
Nghe được, Vương Nhất Bác khẽ cười, chiều ý Omega nhà mình, hơi cúi người thấp xuống để cậu chơi đùa.
Tiêu Chiến vòng tay qua cổ Vương Nhất Bác, vuốt ve vị trí tuyến thể của đối phương, sau đó cong người lên mà cắn xuống.
Alpha đều là da dày thịt béo, làn da ở vị trí tuyến thể tuy nhạy cảm nhưng cũng không mềm mại gì cho cam. Cậu dùng sức cắn xuống cũng chỉ để lại dấu răng mờ, chán nản đưa lười liếm liếm dấu vết của mình một chút, sau đó lại nằm xuống giường bất lực.
Nhìn vẻ mặt bất mãn của thiếu niên, Vương Nhất Bác lại khẽ cười. Lần đầu tiên trong đời hắn nghe được có một Omega muốn đánh dấu Alpha, nhưng không sao cả, đây là Omega của hắn, không giống với những Omega khác là điều đương nhiên.
Sau đó hai người quấn lấy nhau trên giường, tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ vụn vặt, tiếng môi lưỡi giao nhau hoà cùng mùi vị tin tức tố nồng nặc trải khắp căn phòng.
Lần này Vương Nhất Bác không đến bước đánh dấu vĩnh viễn, Tiêu Chiến cũng không ở trong kỳ phát tình nên tỉ lệ thụ thai gần như bằng không.
Hắn ôm lấy thiếu niên vào lòng, xoa nắn vuốt ve từng tấc da thịt của đối phương, chậm rải chờ đối phương hoà hoãn cảm xúc.
Khi lấy lại sức, Tiêu Chiến liền xé mặt: ” Anh dám lừa em?”
Vương Nhất Bác hôn lên chóp mũi của cậu: ” Tôi lừa em khi nào?”
Tiêu Chiến nhăn nhăn mặt đáp: “Anh nói mình bị bệnh…”
“Tôi nói bệnh, không phải là phương diện này.”
“Ha ha, vậy là do em hiểu lầm, là hiểu lầm liền tốt.”
“Vì cái gì lại hiểu lầm thành như vậy?”
Tiêu Chiến nghĩ thầm cậu hiểu lầm chuyện này đại khái đả kích đến lòng tự trọng đàn ông của Vương Nhất Bác mất thôi, vội vàng giải thích: “Không… không liên quan đến anh, chỉ là…… Trừ bỏ bệnh này, em không thể tưởng được có bệnh gì sẽ làm anh cảm thấy không thể mang lại hạnh phúc cho em.”
Đương nhiên, cùng nghe qua lời đồn đãi cũng có một chút quan hệ. Cậu sinh ra ý tưởng, lại nhớ đến lời đồn đãi, liền cảm thấy vô cùng có khả năng.
Nhưng những lời này không nên nói ra thì hơn!
Bàn tay của Vương Nhất Bác dán lên sau gáy của thiến niên, ngón tay cái nhẹ nhàng chạm vào khóe môi cậu, ngữ khí rất thấp trầm: “Có.”
“Nói cho em biết đi, anh cũng không muốn em sẽ lại suy đoán lung tung như vầy nữa đâu ha? Anh giấu một mình sẽ rất mệt, em muốn cùng anh chia sẻ áp lực, muốn biết tình huống của anh.”
Trong mắt Vương Nhất Bác cảm xúc biến ảo, qua một lát đem cậu ôm lấy, cằm đặt ở trên đỉnh đầu của cậu.
Nếu lúc trước bắt hắn nói ra, khả năng hắn sẽ chần chờ, không muốn đem mặt mềm yếu của mình nói cho thiếu niên.
Nhưng khi biết được thiếu niên cho dù phương diện kia của hắn có vấn đề vẫn nguyện ý tiếp thu, hắn vô pháp tiếp tục giấu giếm nữa.
“Phương diện tâm lý, trong lòng có chướng ngại.”
Trong đầu Tiêu Chiến nhanh chóng hiện lên mấy trường hợp, tất cả đều là khi Vương Nhất Bác ý thức được mình cười sau đó trở nên khác thường.
Tay cậu nắm lấy tay hắn, thập phần đau lòng,
chướng ngại tâm lý tuyệt đối là có nguyên nhân.
“Không thể cười tự nhiên sao?”
“Ừm, khi cười tôi sẽ sinh ra ảo giác, theo bản năng run rẩy kinh hoảng, thực chật vật.”
“Ảo giác gì?”
“Một ít chuyện khi còn nhỏ.”
Hiểu được Vương Nhất Bác không muốn nói tỉ mỉ, Tiêu Chiến cũng không có truy vấn, tùy ý để hắn ôm hồi lâu, vỗ về cánh tay hắn.
“Em đại khái có thể lý giải suy nghĩ của anh, có phải anh cảm thấy bản thân không thể cười với em hay không? Anh luôn sinh hoạt trong hoàn cảnh nghiêm túc, cuối cùng cảm thấy áp lực, chịu không nổi?”
“Đúng vậy.”
” Nhưng mà anh đã cười với em rất nhiều lần.”
“Phản ứng lúc đó……”
“Không phải, lúc ban đầu vài lần anh đều có phản ứng kinh hoảng cứng đờ. Sau đó em cảm thấy mỗi lần anh phát hiện mình cười đều trở nên như vậy, cho nên lúc anh cười em đều không có nói với anh nữa.”
“Thật sự?”
” Tình huống này là đại biểu tình trạng của anh càng ngày càng tốt lên hả?”
“Có thể, tôi ở trước mặt em cười, bác sĩ cố vấn đề nghị để tôi tiếp xúc với em nhiều hơn.”
“Anh không có làm theo lời dặn của bác sĩ, còn muốn em dọn đi.”
“Không, tôi đã nghỉ phép cùng em đi Rừng Rậm Sương Mù Trắng.”
“Là lúc ấy hả? Khó trách tự dưng lại muốn cùng em đi, vậy về sau vì cái gì lại muốn rời xa em?”
“Em nói thích tôi, tôi cũng thích em nhưng không thể đáp lại, sẽ thống khổ.”
“Về sau sẽ không, chúng ta đã ở bên nhau, từ giờ trở đi, anh phải nghe theo bác sĩ kiến nghị, ở bên cạnh em nhiều một chút đó.”
“Ừm.”
Vương Nhất Bác nghe được thiếu niên nói như vậy, biểu tình căng thẳng giãn ra, môi mắt hiện lên ý cười.
“Anh xem, anh cười kìa. Tuy rằng độ cung rất nhỏ, nhưng vẫn là cười. Có cảm thấy không thoải mái?”
” Không có.”
“Về sau khi phát hiện anh lcười đều nói cho anh biết, anh không thoải mái cũng phải nói với em.”
“Được.”
Sau khi mọi chuyện được sáng tỏ, tâm tình Tiêu Chiến vô cùng tốt, từ trên người Vương Nhất Bác đứng dậy, đến phòng tắm tẩy rửa.
Lúc cả hai đi ra phòng khách, thấy thứ kia vẫn còn ở trên sô pha, Tiêu Chiến lập tức xấu hổ.
Vươn Nhất Bác nghiêm túc nói: “Bây giờ em không cần dùng đến loại đồ vật này nữa đi?.”
Lời này thật sự dễ dàng làm người cảm nghĩ trong đầu hết bài này đến bài khác, Tiêu Chiến ừ một tiếng, nhặt thứ kia lên, vẻ mặt khó xử.
Trực tiếp ném thùng rác, lỡ bị người khác thấy được sẽ rất xấu hổ, không vứt đi thì cậu cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.
Tầm mắt nhoáng lên, cậu xách theo cái căn đen thui, sau đó đem thứ kia đặt ở trước mặt nó.
Căn đen thui lập tức hiểu ý, nhẹ nhàng mà cuốn thứ kia, lắc lư lắc lư
Tiêu Chiến: “…… “
“Có thể sử dụng nọc độc của người đem thứ kia giải quyết không? Kiểu hoàn toàn biến mất.”
Tiên Ma Khoai nở ra một đoá hoa, ném thứ kia ngược hướng bắn, một đường parabol trực tiếp rơi xuống trên nhụy hoa màu đen, chớp mắt liền biến mất.
Tiêu Chiến vừa lòng cực kỳ: “Ngươi thật là quá tuyệt vời!”
Tiên Ma Khoai được khen ngợi rất cao hứng, cánh hoa màu đỏ trên dưới ngay ngắn, căn đen thui vui sướng mà vặn vẹo, lại hướng đến trên tay cậu.
Tiêu Chiến nhéo nhéo: “Từ hôm nay trở đi, sẽ có người tiến hành một ít nghiên cứu trên người ngươi, yên tâm, sẽ không thương tổn, ngươi phối hợp một chút là được, ngàn vạn không cần đả thương người nha.”
Một cái căn đen thui lẻn đến trước mặt cậu, gậtj gật..
Tiêu Chiến lại khen ngợi nó: “Thật thông minh, cụ thể tình huống đợi chút thương lượng xong sau lại nói cho ngươi.”