Thẩm Chấp đứng tại chỗ nhìn gương mặt cô, cuối cùng ánh mắt dừng trên đôi môi hồng mềm mại kia, giọng hơi khàn: “Em không sợ là được rồi.”
Kỷ Nhiễm nhìn cậu, bỗng nhiên không biết nói sao.
Bọn họ đương nhiên cũng kể cả cô có lẽ đều cảm thấy chuyện này rất nực cười, những bạn học khác thấy Thẩm Chấp cứ sợ hãi như chuột thấy mèo. Họ hoàn toàn quên mất chuyện không cần sợ cậu như vậy.
Chẳng lẽ cậu muốn khiến mọi người sợ mình sao?
Sẽ có người bằng lòng chấp nhận chuyện những người khác thấy sự tồn tại của mình đều sợ hãi sao?
Kỷ Nhiễm nghĩ nghĩ cảm thấy nếu là bản thân mình thì mùi vị thật không dễ chịu. Vừa rối trước cột thông báo còn đứng rất nhiều người thế mà cậu vừa xuất hiện họ đã xoay người rời khỏi.
Nghĩ lại cảnh này khiến người ta khó chịu.
Trong đầu Kỷ Nhiễm nảy ra một suy nghĩ, cô thực sự muốn gọi đám người kia quay lại nói cho họ biết Thẩm Chấp không phải loại người tùy ý đánh nhau bắt nạt người khác.
Lúc trước cậu đánh nhau chỉ vì muốn che chở cho bạn cậu thôi, vì muốn bạn cậu thoát khỏi vận mệnh bị bắt nạt, đe dọa, uy hiếp.
Thẩm Chấp rất tốt.
Kỷ Nhiễm nhìn cậu, dịu dàng nói: “Thật xin lỗi.”
Cô hơi ngửa đầu, trong đôi mắt đen tuyền to tròn chỉ có sự ỷ lại và yêu thích kia nhìn thẳng về phía cậu: “Anh không đáng sợ chút nào.”
“Em không sợ anh.”
Hơn nữa, em chỉ thích anh.
Thẩm Chấp hiểu ý cô, cậu không ngờ Kỷ Nhiễm để ý tỉ mỉ như vậy rồi lại còn sợ cậu thấy tủi thân nữa. Vốn dĩ đối với mấy lời đồn đãi trong trường cậu đều không thèm quan tâm tới.
Dù sao có ai quan tâm tới mấy tin tức khoa trương vậy đâu.
Cậu sờ sờ chóp mũi, thấp giọng nói: “Thật ra cũng không có gì, họ hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi.”
Không phải giả bộ đáng thương nhưng còn hơn giả bộ đáng thương.
Ngay lập tức Kỷ Nhiễm cảm thấy đau lòng vô cùng, nghiêm túc lắc đầu nói: “Họ không biết anh tốt thế nào.”
Hạ Giang Minh quay đầu đang tính gọi Thẩm Chấp lên coi bảng thông báo xử phạt, vừa mới quay lại đã nghe cuộc đối thoại giữa hai người, giây phút này đột nhiên cậu ta hiểu ra vì sao mình vẫn là một con chó độc thân rồi.
Anh Chấp thật thủ đoạn.
Văn Thiển Hạ không chú ý tình huống bên này, đang nghiêm túc xem thông báo xử phạt mà trường học dán lên, kinh ngạc nhìn sang Kỷ Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, Giang Nghệ dám mang người trong lớp đi quán bar rồi thiếu chút nữa đã đánh nhau với người ta, hình như ồn ào đến cục cảnh sát luôn đó.”
Hóa ra hôm chủ nhật Giang Nghệ dẫn bạn học tới quán bar chơi đùa xảy ra chuyện, sau khi bên cục cảnh sát lập hồ sơ thì bên trường học cũng biết.
Lúc trước Thẩm Chấp đánh nhau trường học đều xử phạt bằng cách ghi tội.
Bởi vậy lần này trường học không thiên vị, xử phạt ghi tội như cũ. Chuyện Giang Nghệ lên xe thể thao cũng bị bàn tán rất nhiều trên forum.
Dù sao chuyện có người đàn ông chạy xe thể thao tới trường đón Giang Nghệ bị rất nhiều người nhìn thấy.
Trên forum luôn bàn tán hỏi xem người chạy xe thể thao kia có phải bạn trai Giang Nghệ không. Ai ngờ hôm nay trường học đã ra quyết định xử phạt luôn rồi.
Văn Thiển Hạ có chút khó tin: “Tớ nhớ lúc trước Giang Nghệ không khoa trương như vậy.”
Lúc trước Giang Nghệ cũng có chút danh tiếng trong trường, dù sao từng được đề cử làm hoa khôi nên khá nhiều người thích cô ta. Nghe nói gia cảnh nhà cô ta tốt, mẹ làm giảng viên đại học vì thế quản cô ta khá nghiêm, rất khó theo đuổi.
Không ngờ lên lớp 11 khác xa dự tính của người khác.
Đặc biệt sau khi công khai chuyện giữa cô ta với Kỷ Nhiễm, tất cả mọi người đều biết gia cảnh do cô ta khoác lác đều là giả. Huống chi cô ta còn vì khoe mẽ mà trộm mặc lễ phục của Kỷ Nhiễm.
Chuyện này bị nói rất nhiều.
Nhưng chưa từng có ai nghĩ tới bây giờ cô ta chơi chung với cả mấy người ngoài xã hội kia.
Mọi người đều coi xong rồi thôi, dù sao bây giờ chuyện phần lớn các bạn học quan tâm chính là cuộc thi sắp tới.
Gần đây do thời tiết lạnh hơn nên lúc Kỷ Nhiễm tan học đều do tài xế lái xe tới đón. Hết giờ tự học tối, Thẩm Chấp đi cùng cô ra cổng, bình thường xe luôn đậu chỗ dễ thấy nhưng hôm nay không thấy đâu.
Thẩm Chấp nhìn lướt qua: “Tài xế có gọi điện thoại không?”
Kỷ Nhiễm do dự, nói: “Chắc đến muộn chút thôi.”
Ai ngờ chỉ lát sau tài xế gọi tới, cố nói nhỏ nhất có thể: “Cô chủ, hôm nay bà chủ muốn dùng xe nên giờ chú không thể nào tới đón cháu được.”
Giọng tài xế yếu ớt, dù sao một bên là Giang Lợi Khởi, một bên là Kỷ Nhiễm.
Không dám đắc tội với ai.
May mà Kỷ Nhiễm không thèm để ý, nói thẳng: “Vậy để cháu gọi xe về.”
“Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi.” Tài xế luôn miệng nói xin lỗi rồi thuận miệng dặn cô, “Cháu gọi xe cẩn thận, hay cháu chụp biển số xe taxi rồi gửi chú trước.”
Kỷ Nhiễm không để ý lắm, dù sao cô không phải trẻ con, huống chi trước đây cô còn ngồi xe bus đến trường cơ mà.
Cúp điện thoại xong cô quay qua nói cho Thẩm Chấp nghe lái xe không thể tới đón mình. Ai ngờ người này còn rất cao hứng cười cười, nói kiểu đương nhiên: “Anh đưa em về.”
Kỷ Nhiễm không khách khí với cậu, hai người bắt chiếc taxi ven đường.
Từ khi tài xế nhà họ Kỷ tới đón Kỷ Nhiễm thì Thẩm Chấp không thể cùng về nhà với cô nữa. Mặc dù bây giờ khi về nhà hai người đều nhắn tin gọi điện thoại nhưng cảm giác đưa cô về thực sự rất tuyệt.
Chỉ tiếc đường đi quá ngắn, Thẩm Chấp cảm thấy quá nhanh.
Cảm giác mới lên xe không bao lâu tài xế đã quay đầu nói với bọn họ tới rồi.
Kỷ Nhiễm kêu cậu đừng xuống xe, bây giờ mùa đông bắt xe khá phiền phức, cứ ngồi trên xe rồi về tiện hơn. Cô xuống xe xong quay đầu phất phất tay với người ngồi trong xe.
Thẩm Chấp quay cửa kính xe xuống, Kỷ Nhiễm nhìn cậu.
Cậu đưa nửa mặt ra ngoài cửa xe, ánh đèn đường màu vàng ấm áp lên gương mặt kia, trên sóng mũi thẳng tắp có ánh đèn nhàn nhạt.
Lúc này đây, không biêt có phải do ánh đèn ấm áp hay không mà ánh mắt cậu rất ấm.
Đột nhiên Kỷ Nhiễm quay lại khom lưng xuống, cách tấm cửa kính xe ôm cổ cậu, giọng cô hơi tủi thân: “Anh nói đúng, em cũng muốn lớn nhanh một chút.”
Kỷ Nhiễm 27 tuổi có thể quang minh chính đại ở cùng cậu.
Mỗi ngày đều không tách ra.
Mỗi ngày.
*
Kỷ Nhiễm vừa về đến nhà đúng lúc chạm mặt Giang Lợi Khởi mới được lái xe đưa về. Chắc họ tiến vào khu biệt thự trước xe taxi Kỷ Nhiễm đi, Giang Lợi Khởi mới nói chuyện điện thoại trong xe xong.
Bà ta đẩy cửa xe bước xuống nhìn thấy Kỷ Nhiễm đang đi vào, trong chớp mắt đó bà ta đưa tay đỡ eo theo bản năng.
Bộ dáng như sợ người khác không biết bà ta mang thai.
Kỷ Nhiễm nhìn thoáng qua bụng dưới bằng phẳng kia rồi tính đi thẳng vào nhà.
Giang Lợi Khởi thấy cô không thèm để ý tới đột nhiên mở miệng kêu: “Nhiễm Nhiễm.”
Kỷ Nhiễm quay đầu nhìn bà ta, không mở miệng chỉ đứng im bày tỏ cô đang nghe.
Nét mặt Giang Lợi Khởi càng dịu dàng hơn, khuôn mặt bà ta không có tính công kích, kiểu khuôn mặt dịu dàng vợ hiền mẹ tốt, chỉ là mỗi khi bà ta cười với Kỷ Nhiễm đều khiến Kỷ Nhiễm có cảm giác như khẩu phật tâm xà.
Kỷ Nhiễm vẫn đứng im tại chỗ, cô không tính mở miệng mà chờ xem Giang Lợi Khởi nói gì trước.
Giang Lợi Khởi cười nói: “Nhiễm Nhiễm, dì biết Tiểu Nghệ không hiểu chuyện nên có nhiều chuyện chọc đến con làm con tức giận. Nhưng con bé đã bị đuổi ra ngoài ở một mình rồi, con bé mới 17 tuổi thôi, thế nên con có thể nhìn vào mối quan hệ giữa hai đứa mà đừng chấp nhặt với nó nữa được không.”
Kỷ Nhiễm hơi nghiêng đầu.
Lời này nghe thật nực cười, quan hệ giữa cô với Giang Nghệ đã không còn tồn tại kệ từ khi Giang Nghệ chuyển ra ngoài ở rồi. Đối với cô mà nói, cô không tính và cũng không cần thiết dây dưa với Giang Nghệ.
Cuộc đời cô có rất nhiều chuyện cần phải làm, thật sự không rảnh.
Nhưng hiển nhiên Giang Lợi Khởi không nghĩ như vậy, bà ta nói thẳng: “Chắc con cũng biết chuyện ở trường của Giang Nghệ chứ?”
Ý muốn thăm dò rõ ràng.
Dù sao cô học cùng trường với Giang Nghệ, chuyện Giang Nghệ bị xử phạt lớn như vậy không lý nào Kỷ Nhiễm chưa nghe qua được. Sở dĩ tối nay Giang Lợi Khởi về trễ bởi vì phải nhờ người gặp mặt lãnh đạo Tứ Trung.
Vỗn dĩ nếu xin Kỷ Khánh Lễ ra mặt hủy bỏ xử phạt ghi lỗi không hề khó.
Nhưng Giang Lợi Khởi không muốn ấn tượng về Giang Nghệ chỗ Kỷ Khánh Lễ càng kém, dù sao cũng tại Giang Nghệ tới quán bar với người ta rồi gây chuyện với khách trong quán, cuối cùng mới ầm ĩ đến thế.
Tất nhiên Giang Lợi Khởi cũng tức giận, một học sinh trung học không lo học tập còn dám đi tới nơi tốt xấu lẫn lộn như quán bar.
Nhưng Giang Nghệ vừa khóc vừa nói, cô ta bị đuổi ra khỏi nhà không có bạn bè không có người thân. Khó khăn lắm mới có người chơi với cô ta vì thế dù chỗ nào cô ta cũng bằng lòng đi.
Giang Lợi Khởi thấy cô ta nói đáng thương như vậy nên mềm lòng.
Mặc dù lúc trước Giang Lợi Khởi thừa dịp Kỷ Khánh Lễ không ở nhà mà đi qua chỗ Giang Nghệ chăm sóc cô ta vài ngày nhưng đến cùng thì cũng không bằng nhà mình.
Huống chi gần đây bà ta vội vàng dưỡng thai nên hơi xem nhẹ Giang Nghệ.
Không ngờ mới không chú ý một chút nó đã gây chuyện lớn như vậy.
Giang Lợi Khởi vội vàng giải quyết hậu quả cho cô ta, bây giờ nhìn thấy Kỷ Nhiễm mới nhớ tới chuyện các cô học cùng trường. Nếu Kỷ Nhiễm cố ý nói gì đó trước mặt Kỷ Khánh Lễ chỉ sợ thực sự Giang Nghệ không cách nào về nhà nữa.
Kỷ Nhiễm nhìn vẻ mặt thăm dò kia, cười lạnh.
Cô không phải đứa mới 17 tuổi thực sự, không phải cái gì cũng không hiểu. Lúc Giang Lợi Khởi hỏi câu này, đại khái Kỷ Nhiễm đã đoán ra bà ta nghĩ gì.
Không phải sợ cô mách Kỷ Khánh Lễ à.
Giang Lợi Khởi chú ý tới nét mặt của cô, cố gắng ổn định xấu hổ trong lòng. Ngay cả chính bà ta cũng không biết vì sao mỗi lần bà ta đơn độc ở cùng một chỗ với Kỷ Nhiễm đều có cảm giác bị áp bách.
Thực sự cô gái trước mặt này tạo áp lực rất lớn cho bà ta.
Chính bà ta cũng cảm thấy buồn cười, dù sao bản thân là người lớn còn đối phương chỉ là một cô gái nhỏ mới 17 tuổi.
Vì thế Giang Lợi Khởi dùng thủ đoạn trước sau như một, trước dỗ dành sau đó lừa gạt, dù thế nào đều phải ổn định cô gái trước mắt trước, bà ta khẽ nói: “Nhiễm Nhiễm, Tiểu Nghệ bị người khác lừa gạt thôi. Dì thường xuyên nói với ba con, hâm mộ ông ấy có đứa con gái thông minh hiểu chuyện như con, con giỏi hơn Giang Nghệ biết bao.”
Giang Lợi Khởi đút ** nước canh cho Kỷ Nhiễm, còn khen ngợi cô.
Kỷ Nhiễm không muốn đứng trong gió nghe bà ta nói lời thừa nhiều như vậy, thật sự bên ngoài rất lạnh.
Tuyết còn rơi trên đầu gió lạnh thổi quanh người, ánh trăng sáng chiếu lên mặt đất trắng như tuyết cảm giác như trăng màu trắng bạc vậy.
Cô nhìn Giang Lợi Khởi, rốt cục mở miệng nói: “Bà sợ tôi nói với ba tôi?”
Trên mặt Giang Lợi Khởi xuất hiện chút xấu hổ, đang định giải thích.
Kỷ Nhiễm nói: “Yên tâm đi, tôi không nhàm chán vậy đâu.”
Lời này là thật, gần đây cô phải cố gắng học tập chuẩn bị thi cuối kì, cô tính không quan tâm đến tình nghĩa kéo bạn trai tương lai trên vị trí thứ nhất xuống.
Thật sự không có tình thần và sức lực để quản chuyện Giang Nghệ tới quán bar chơi, rồi mấy câu hỏi nhàm chán như có phải đã hoàn toàn trụy lạc rồi không.
Cô đeo ba lô trên lưng đi lên vài bậc rồi đột nhiên quay đầu nhìn Giang Lợi Khởi, vẻ mặt nực cười.
“Tôi cảm thấy bà đã nghỉ nhiều rồi.” Giọng cô có ý cười, cô nói: “Ba tôi không phải người rảnh rỗi như vậy, ông không để ý đến chuyện Giang Nghệ có bị trường học xử phạt hay không đâu.”
“Cô ta không phải con gái ba tôi.”
“Kỷ Khánh Lễ sẽ không để ý đến cô ta.”
Kỷ Nhiễm đứng trên bậc thềm từ trên cao nhìn xuống Giang Lợi Khởi.
Ánh mắt cô tràn ngập đùa cợt, đột nhiên cô phát hiện đôi vợ chồng nửa đường này không hề hiểu rõ nhau.