Giờ phút này, hắn ta đã sớm quên mất hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của mình, đâu rảnh quan tâm Hoàng đế Hoàng Hậu, Chiêu Vân quận chúa nữa.
Một phát đè thiếu nữ mềm mại mỏng manh dưới thân, cộng phó vu sơn.
Sau hôn lễ của Thái Tử, Hoàng đế và Hoàng Hậu cũng không vội rời đi mà ngồi ở hậu viện cùng các quan thần xem hát tuồng.
Hoàng đế mượn danh cùng vui với các đại thần, để Lục Hàm Chi ở bên cạnh hầu hạ.
Lục Hàm Chi cảm thấy rất lạ, không biết Hoàng đế coi trọng cậu ở điểm nào. Nếu không phải cậu kém Hoàng đế nhiều tuổi, lại còn là con dâu của lão, có khi cậu còn nghi lão Hoàng đế này có ý với mình không ấy chứ.
Đã thế cách Hoàng đế nói chuyện với cậu cứ như mùa xuân ấm áp.
Lục Hàm Chi run bần bật, Vũ Văn Mân cách đó không xa lại im lặng như thóc, dường như đã nắm chắc phần thắng.
Trong lòng Lục Hàm Chi thầm rủa xả chồng với chả con, đúng là không phải người!
Rốt cuộc Hoàng đế cũng hỏi trúng điểm mấu chốt, lão nhìn ngọc bội treo trước ngực Lục Hàm Chi, hỏi: “Hàm Chi à! Trẫm cảm thấy ngọc bội này của ngươi rất độc đáo, nó là trang sức của nhà họ Lăng đúng không?”
Lục Hàm Chi cúi đầu nhìn miếng ngọc bội trước ngực mình, mê mang nói: “À… Hoàng thượng hỏi cái này ạ? Đây là… Quà An vương tặng thần, lúc đó ngài ấy tặng thần hộp trang sức, thần chọn hai món trong đó đeo ạ.”
Nếu hỏi trong thiên hạ nơi nào sở hữu nhiều ngọc trắng Đạo Lăng nổi tiếng nhất, chắc chắn là chỗ của Vũ Văn Mân. Mẫu thân của hắn, Lăng Điệp, là người nhà họ Lăng, chín phần mười số ngọc Đạo Lăng ấy đều là của nhà đấy.
Hoàng đế gật đầu hiểu rõ, nháy mắt chìm vào hồi tưởng.
Năm đó, Bình Ngô cũng nói thích nhất là ngọc nhà họ Lăng.
Y quanh năm dùng một cây trâm ngọc vấn tóc, trước ngực cũng đeo một khối ngọc bội. Một thân áo trắng như tuyết, đứng dưới gốc cây ngô đồng, không hổ xứng với câu thơ “mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song”.
Y ở phủ Thái tử trồng nhiều cây ngô đồng, bởi vì tên y có chữ Ngô.
Lục Hàm Chi thấy lão ngẩn người bèn hỏi: “Hoàng thượng… người thích khối ngọc này sao?”
Hoàng đế hoàn hồn, khoát tay nói: “Hả, không phải, trẫm chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi. Nghe đồn ngọc bội nhà họ Lăng trong thế gian chỉ có hai miếng, không ngờ một miếng vậy mà lại ở trên người ngươi…”
Cái còn lại đã bị hỏng, được lão cất bên người, ở trong tráp mà lão thường dùng để đặt tấu chương đã phê duyệt.
Lục Hàm Chi khẽ cười, không nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi yên xem kịch.
Hoàng Hậu ngồi cách đó không xa, đôi mắt ánh nét cười, nói chuyện với nhóm phu nhân và lão phu nhân của các quan.
Lục Hàm Chi nhìn mẹ mình là Lục phu nhân ở trong nhóm người, bà trang điểm thanh nhã, ở giữa nhóm phu nhân vẫn nổi bật lên khí chất quý phái. Khó trách có thể sinh ra tiểu lang quân đệ nhất kinh thành, thực lực cũng không phải dạng vừa đâu.
Chỉ là Lục Tư Nguy có mắt như mù, có vợ xinh đẹp như vậy mà còn nạp thêm ba tiểu thiếp. Lúc trước bọn họ cũng từng rất mặn nồng, nếu không thì chẳng có khả năng sinh ba đứa con liên tiếp. Nhưng đàn ông chính là vậy, toàn có mới nới cũ. Người đẹp tới đâu mà ngắm lâu rồi thì cũng sẽ nếm thử vị khác.
Lúc này vũ cơ xinh đẹp trên đài bắt đầu xuống sân khấu, nhường cho nhóm nghệ sĩ khác đi lên.
Văn hoá đào kép của Đại Chiêu phong phú đa dạng, Lục Hàm Chi quyết định không quan tâm lão Hoàng đế khó hiểu này nữa, bắt đầu chuyên tâm thưởng thức tiết mục.
Đây là đoàn nhạc Hoàng gia, người bình thường không có cơ hội xem.
Lúc này Hoàng Hậu đi tới, nhẹ nhàng chúc phúc Hoàng đế: “Hoàng thượng, đây là vũ điệu cầu phúc cho nhân dân mà Thái Tử tốn công chuẩn bị, dâng lên cho người. Mong thiên hạ thái bình, quốc thái dân an.”
Hiện tại Đông Doanh đã rút lui, nơi biên cương phía Bắc cũng đã tạm thời ổn định, đúng thật là vô cùng yên bình.
Lục Hàm Chi cảm thấy rất hứng thú, một trong những tiết mục của lễ thành hôn của Thái Tử chắc chắn phải có màn này.
Theo truyền thống của Đại Chiêu, sau đại hôn của Thái Tử, Khâm Thiên giám sẽ chọn ngày lành tháng tốt, lập một đàn tế đặc biệt cầu phúc cho Đại Chiêu, tỏ ý người thừa kế này có thể mang tới vận may cho đất nước.
Hoàng đế gật đầu tán thưởng, lúc này xem như hai cha con đang trong thời kỳ hòa hợp với nhau, hắn ta làm cái gì, chỉ cần làm đã là rất đáng khen rồi.
Lục Hàm Chi ngoài mặt thì cười mỉm chi, bên trong đã cười ha hả, thầm nghĩ cái nhà toàn diễn viên này ai ai cũng xuất sắc.
Lúc này buổi biểu diễn đã bắt đầu, Hoàng đế mời Hoàng Hậu ngồi chung, xem điệu nhảy cầu phúc của Thái Tử.
Hoàng Hậu ở bên cạnh giải thích: “Nghe nói đây làn điệu do quốc sư Tây Vực dâng tặng, rất linh nghiệm đấy.”
Hoàng đế vuốt râu cười, lão không có ý kiến gì với Tây vực, càng không phản đối quốc giáo chính thức của nước đó. Nhưng càng nhìn điệu nhảy, lông mày của lão càng nhăn chặt.
Lục Hàm Chi tập trung quan sát vũ điệu cũng cảm thấy sai sai. Lúc này cậu có hơi choáng váng, cảm thấy cực kỳ hoa mắt, suýt đã ngất đi.
Hoàng đế rốt cuộc cũng bùng nổ, lão đột ngột đứng dậy, chỉ nghe một tiếng “rắc”, miếng ngọc trước ngực Lục Hàm Chi nứt ra, chia thành hai nửa.
Sau khi thấy miếng ngọc bị nứt ra thành hai, Hoàng đế thở gấp, tức giận đến mức khoé mắt như muốn nứt ra, lão đứng lên chỉ vào đám nam nữ trên đài: “Dừng lại! Dừng lại hết cho trẫm!”
Vũ Văn Mân ở bên cạnh tiến tới, nhỏ giọng hỏi Lục Hàm Chi: “Sao rồi?”
Lục Hàm Chi cũng thì thầm: “Ngài định làm gì thế? Tại sao không bàn trước với ta một tiếng? Bây giờ ta không thể động đậy, sao phối hợp với ngài diễn kịch được?”
Vũ Văn Mân nói: “Không cần làm gì hết, nằm yên.”
Hắn quát lớn: “Vương phi không ổn! Mau truyền thái y!”
Hoàng đế cũng quát theo: “Truyền thái y! Những tên này bị sao thế? Sao còn chưa chịu dừng? Mau bắt lấy chúng cho trẫm!”
Một nhóm quan binh nhanh chóng xuất hiện, bắt lấy nhóm người kia.
Hoàng Hậu sợ tới mức mặt tái mét, bà ta bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, một câu chuyện cũ đã phủ bụi nhiều năm.
Đại ca đã chết 20 năm, vì sao lại hiện lên quấy phá?
Môi Hoàng hậu trắng bệch, nhỏ giọng dặn nha hoàn bên người đi tìm Thái Tử, kể lại tình hình trước mắt cho hắn ta.
Nhưng lúc này sao nha hoàn có thể tìm thấy Thái Tử được?
Trong tiểu viện, Thái Tử ôm lấy cơ thể thơm tho của Tô Uyển Ngưng, đã không biết nay là hôm nào.
Tô Uyển Ngưng vô cùng hài lòng, thỏa thuê đắc ý. Dựa vào thái độ vừa rồi của Hoàng đế với Thái Tử, có thể nhìn ra địa vị hiện giờ của hắn ta trong lòng lão.
Không vội, nàng ta sẽ từ từ mưu tính.
Nhưng mà sự thật chứng minh, nắm thóp tên Thái Tử này là một lựa chọn đúng đắn.
Tô Uyển Ngưng vươn tay ôm lấy cổ Thái Tử, nhẹ giọng nỉ non bên tai hắn: “Phu quân, cuối cùng thiếp cũng thuộc về người rồi, phu quân…”
Thái tử được người đẹp trong lòng cổ vũ, tiếp tục trầm mê trong mật ngọt.