Phản ứng Thẩm Hòe Tự chậm mất nửa nhịp: “Tối thứ sáu được không?”
“Thứ sáu không được, ông bà già nấu cơm chờ tao rồi, thứ bảy đi.”
Thẩm Hòe Tự lười nhác đáp “Được”.
Cúp điện thoại, anh tiếp tục vùi người trên sô pha chợp mắt một lát, chờ cho cảm giác khó chịu giảm bớt mới đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy một bình nước khoáng uống mấy ngụm, sau đó ngồi trở lại sô pha dùng điện thoại tra cứu thông tin về bệnh viện tư Hòa An.
*
Sang thứ tư Thẩm Hòe Tự đi bệnh viện Hòa An một chuyến, khoa Tâm lý của bệnh viện này rất có tiếng, diện tích khuôn viên bệnh viện không nhỏ nhưng kiến trúc và không gian xanh hóa lại không nghiêm túc như các bệnh viện thông thường, có chút giống phong cách của các viện điều dưỡng.
Hôm nay viện trưởng Khương không có mặt, một nữ bác sĩ tên Khương Niệm phụ trách tiếp đón anh.
“Môi trường bệnh viện của các cô tốt thật đấy.” Thẩm Hòe Tự được Khương Niệm dẫn đi tham quan một vòng khuôn viên, trong ao sen trước sảnh bệnh viện có mấy chục con cá koi đang bơi, hoa sen trên mặt ao rục rịch chờ nở rộ.
“Hoàn cảnh sinh hoạt sẽ ảnh hưởng một cách tinh tế đến trạng thái tinh thần, nhưng rất nhiều người lại bỏ qua điều này. Hoàn cảnh tốt có thể mang đến ảnh hưởng tích cực cả về mặt thể chất lẫn tâm lý.” Khương Niệm dẫn anh đi đến bãi đỗ xe trước cổng bệnh viện, “Đối với bệnh nhân ở chỗ chúng tôi, hai thứ này quan trọng ngang nhau.”
Thẩm Hòe Tự đùa theo một câu: “Hôm nay về nhà tôi phải tổng vệ sinh mới được.”
Khương Niệm khẽ mỉm cười: “Tâm lý học rất thú vị, nó sẽ bày ra trước mắt anh một vài sự thật và kết luận hiển nhiên mà bình thường anh luôn bỏ qua. Đáng tiếc ngành nghiên cứu tâm lý học ứng dụng ở Trung Quốc bắt đầu khá muộn, cũng không quá được coi trọng.”
Thẩm Hòe Tự tán thưởng: “Vậy cô nghiên cứu tâm lý học xem như đứng nơi đầu sóng ngọn gió rồi.”
“Có muốn biết lý do tôi học ngành Tâm lý học không?” Khương Niệm nói đến đây liền không nhịn được bật cười thành tiếng, “Ngày còn nhỏ tôi luôn nhớ mình đã từng nhìn thấy UFO, ký ức của tôi cực kỳ rõ ràng, thậm chí còn nhớ được ngày hôm đó tôi đang ở đâu, làm gì, UFO trên trời có hình dạng, màu sắc thế nào, tất cả đều ghi nhớ rành mạch. Tôi liên tục miêu tả cảnh tượng đó cho các bạn cùng lớp nghe, đoạn ký ức đó càng được kể lại càng chân thật. Nhưng đến lúc tôi kể cho ba mẹ mình nghe, bọn họ lại hoàn toàn không có ấn tượng gì.” Cô che miệng cười cong cả mắt, “Tôi còn thật sự cho rằng hai người đó đã bị người ngoài hành tinh tẩy não.”
Thẩm Hòe Tự nghe rất chăm chú, còn thường xuyên mỉm cười hùa theo.
Khương Niệm thu cảm xúc lại, hỏi anh một câu: “Anh có biết cái gì gọi là ‘Lạm phát trí tưởng tượng’ không?”
*Lạm phát trí tưởng tượng – Imagination inflation: là một kiểu bóp méo trí nhớ xảy ra khi tưởng tượng về một sự kiện chưa từng xảy ra làm tăng sự tin tưởng vào ký ức về sự kiện đó.
Thẩm Hòe Tự lắc đầu.
“Ký ức là một thứ có thể được cấu hình lại. Bộ não của chúng ta sẽ tiến hành chọn lọc và cải tạo những ký ức sẵn có, anh càng suy nghĩ về một sự kiện nhiều lần, tưởng tượng hoặc thuật lại, càng dễ có khả năng xảy ra lạm phát trí tưởng tượng.” Khương Niệm tạm dừng một lát, tiếp tục nói, “Não bộ của chúng ta rất lười biếng, nó có xu hướng xác nhận nhiều hơn là bác bỏ. Nói cách khác, chúng ta có xu hướng xác minh những ý tưởng hoặc giả định hiện có của mình, thậm chí có khả năng bỏ qua những bằng chứng mâu thuẫn. Nói một cách đơn giản —— ký ức của chúng ta hoàn toàn không đáng tin cậy.”
– ——————-
Lời tác giả:
Đoạn ký ức UFO của Khương Niệm là lấy từ ký ức của tôi.
– —
Số chương dự phòng rất nguy ngập, gần đây tôi làm biếng đến nghiện rồi.
Có cảm giác như kiểu ngày mai khai giảng hôm nay còn chưa làm xong bài tập hè… Kỷ Xuân Sơn, Thẩm Hòe Tự, mau tới giúp mẹ làm bài tập!!!