“Đến nỗi ánh mắt của ta,” Lạc Hằng che lại hai mắt, nhẹ giọng nói: “Ta sớm đã quen đem hết ý nghĩ trong lòng, giấu ở dưới lớp da mặt.”
“Hơn nữa.” Trên mặt Lạc Hằng khó được có chút xấu hổ, “Ta chưa từng nói chuyện yêu đương, sinh sống mấy thập niên nay đều chưa từng có tâm tư trên phương diện này, cũng không biết cách thức ở chung giữa tình lữ với nhau là như thế nào, chỉ có thể học một chút trên tiểu thoại bản, nếu hành vi cử chỉ của ta khiến ngươi cảm thấy ta không thích ngươi, sư tôn xin lỗi, bất quá ta sẽ từ từ học.”
Nhìn hắn đem hết toàn lực ra giải thích, trên mặt mang theo chút quẫn bách, Bạch Tà không khỏi cảm thấy có chút đáng yêu, y cũng mới xem rõ, trong lòng sư tôn là thật sự có y. truyện teen hay
“Sư tôn, ngươi quá phạm quy.”
Bạch Tà lẩm bẩm một tiếng, đôi tay vòng lấy eo hắn siết chặt vài phần, cúi đầu dán xuống, đem cặp môi hơi mỏng kia ngậm lấy, cặp môi kia, quả nhiên mềm mại giống như trong tưởng tượng vậy.
Nhiệt độ trong không gian nhỏ hẹp dần dần tăng lên, nụ hôn của Bạch Tà từ đầu đến cuối đều có chút thật cẩn thận, giống như là đang xác nhận chuyện gì, một lát sau, liền càng trở nên mất khống chế hung ác lên, Lạc Hằng vẫn là lần đầu tiên tiếp nhận một nụ hôn cảm giác giống như mưa rền gió dữ như vậy, điên cuồng quấy phá trái tim hắn, theo động tác của Bạch Tà, tiếng hít thở của Lạc Hằng cũng càng trở nên dồn dập.
Thật lâu sau Bạch Tà mới buông môi ra, nhẹ giọng nói: “Miệng sư tôn, quả nhiên rất ngọt rất mềm.”
Lạc Hằng bị hôn đến có chút choáng váng, nhất thời không chải vuốt rõ hai từ này của Bạch Tà là có ý gì, vẻ mặt ngốc ngốc, thẳng đến khi trong đầu xuất hiện nội dung trong tiểu thoại bản, Lạc Hằng mới biết được, đồ đệ của hắn là đang trêu ghẹo hắn.
Lạc Hằng cũng trêu đùa nói: “Tên nghiệt đồ nhà ngươi này, dám trêu ghẹo sư tôn.”
Bạch Tà cười ra tiếng, ánh mắt ôn nhu, “Sư tôn dung túng.”
Một tay Bạch Tà ôm hắn, một tay chấp kiếm, trực tiếp phá vỡ toàn bộ núi, đường ra ngoài bây giờ đã không còn quan trọng, âm mưu của Yến Hàn Mặc là gì cũng không quan trọng, hiện tại trong mắt y chỉ có người nằm trong lòng ngực này, y chính là một người ích kỷ như vậy đấy, ích kỷ đến mức hẹp hòi đến mức trong lòng cũng chỉ chứa được một người này.
Y cảm thấy hồ độc đã tẩm nhập vào toàn thân y, thần thức y, đem cả người y đều phải thiêu đốt mơ hồ, thân thể đói khát đến lợi hại.
Theo ký ức của hai ngày trước, Bạch Tà tìm một nơi hẻo lánh an toàn.
Nhìn gương mặt của hắn, thần sắc Bạch Tà có vui mừng, có bất an, đối với một đoạn lời nói vừa rồi của Lạc Hằng, vẫn luôn có chút không quá tin đó là chính miệng sư tôn nói ra, y có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy.
Bạch Tà nhẹ nhàng cọ cọ hắn, thành kính nói: “Sư tôn, ngươi chắc chắn muốn cùng ta song tu sao? Nhân lúc hiện tại ta còn có thể áp chế được, bây giờ ngươi cũng có thể đổi ý.”
Đôi mắt Bạch Tà đỏ lên, giống như tiểu dã thú sắp phát cuồng.
Lạc Hằng hơi giật mình, có chút cứng họng nói: “Ta có tình cảm với ngươi, vì cái gì muốn đổi ý?”
Đồng tử Bạch Tà co rút lại, hô hấp đều đình trệ, Bạch Tà duỗi tay đẩy một cái, hai người thản nhiên đối diện nhau.
Lạc Hằng hơi ngửa đầu nhìn y, suy nghĩ một lát, nghiêm túc nói: “Ngươi biết nam tử sẽ song tu như thế nào sao?”
Thấy biểu tình của hắn thực vô tội lại vô cùng nghiêm túc hỏi một câu này, Bạch Tà giống như một ngọn núi lửa sắp bùng nổ phun trào, nghiến răng nói: “Sư tôn.”
Không đợi hắn lại đặt thêm câu nghi vấn kỳ kỳ quái quái nào khác, Bạch Tà liền lấp kín đôi môi hắn, giống như là một đầu lang đã đói bụng hơn mười ngày bắt đầu được ngậm lấy một miếng thịt, Bạch Tà điên cuồng đòi lấy đôi môi hắn, lý trí dần dần trầm luân xuống.
Trong lúc nhất thời, trong động nhỏ hẹp trở nên có vài phần nóng bỏng, không khi lưu động trong không trung cũng trở nên sền sệt lên, cùng với đó chính là thanh âm vụt vặt đứt quãng không rõ ý vị. Những mảnh quần áo màu xanh lơ cùng màu trắng chồng đè lên nhau.
– –Hôm nay lại là một ngày vui vẻ ( */\*)—
Ánh nắng bên ngoài cửa động dần dần rút đi, bị màn đêm đen như mực bao phủ, những giọt sương trong suốt như pha lê ngưng đọng lại thành những giọt nhỏ treo ở đuôi lá, rất xinh đẹp.
Không biết qua bao lâu, cảm giác bị hồ độc chi phối đã dần dần tiêu tan, nội tâm cuồng loạn của Bạch Tà cũng dần lắng xuống vài phần, nhìn thấy người dưới thân mình phủ một tầng ửng đỏ trên mặt, hai mắt có chút thất tiêu, khả năng là động tác của mình có chút hung ác, đôi mắt hắn bị nước mắt làm nhuận ướt, hàng mi dài mảnh khảnh hướng bốn phía cụp xuống, dáng vẻ nhìn có chút đáng thương.
Cùng với sư tôn ngày thường quả thực khác biệt quá lớn, y từng thấy qua dáng vẻ sư tôn lén lút dẫn y xuống núi nghịch ngợm, cũng từng thấy qua dáng vẻ sư tôn cao cao tại thượng, vẻ mặt lạnh băng, cũng từng thấy qua dáng vẻ y bình tĩnh ôn hòa, mà dáng vẻ động tình trước mắt này y vẫn là lần đầu nhìn thấy, giống như thỏ con bị khi dễ, ủy khuất đến hốc mắt phiếm hồng.
Thần sắc Bạch Tà có chút mê mang, cảm giác không chân thật, lẩm bẩm một tiếng, “Sư tôn”, Lạc Hằng giống như bị một tiếng này đánh thức, ánh mắt mê mang một hồi, cuối cùng mới ngắm nhìn đến mặt Bạch Tà, ửng đỏ trên mặt có nhiều thêm một tia giận dữ, “Bạch Tà… Ngươi… Ngươi nhẹ một chút.”
Cái này hình như có chút không giống miêu tả trên tiểu thoại bản a.
Thanh âm Lạc Hằng có chút khàn khàn, vốn là mang theo một tia tức giận nói, lại thành làm nũng. Thanh âm của Lạc Hằng phản phất như ấn mở công tắt ẩn nào đó, hai tròng mắt vốn đã khôi phục lại thanh minh của Bạch Tà lại nhiễm lốc xoáy đen kịt. Bạch Tà nhẹ giọng đáp: “Được, ta tận lực.”
Bạch Tà cúi đầu hôn xuống, nhưng động tác của y ngược lại một chút cũng không nhẹ, thậm chí so với vừa rồi còn điên cuồng hơn, như muốn hủy đi xương cốt của hắn nuốt vào trong bụng.
Sư tôn…
Có lẽ y đã tiêu phí hết vận khí suốt đời mới có thể gặp được một người sư tôn yêu thương y, sủng y như vậy.