“Tổng giám đốc Du, lần này tôi nhất định sẽ diễn tốt.” Lý Hi Vi nở nụ cười ngọt ngào, như là cơ hội này đã quay trở lại tay cô.
Sắc mặt Vệ Hâm rất không hài lòng, thậm chí còn nghĩ rằng…. …… …. Du Lăng Thần cố tình kéo Lý Hi Vi xuống bậc thang, cố ý thiên vị người nhà họ Du. Thậm chí ông ta còn nghĩ rằng, nếu công ty Tinh Thần cố ý tìm Lý Hi Vi để quay phim, ông ta sẽ bỏ của chạy lấy người.
Đạo diễn Vệ, nể mặt tôi mà quay thử một lần đi.” Lời Du Lăng Thần nói ra, luôn không được phản bác lại.
Vệ Hâm cũng không thể không nghe, gật đầu nói: “Tổng giám đốc Du, nếu ngài…. …… …..”
Ông ta nói muốn giao trái tim mình, lại bị Du Lăng Thần đánh gãy: “Kết quả thật sự còn chưa có, đạo diễn Vệ muốn nói cái gì thì đợi lát nữa nói cũng không muộn.”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, chỉ có thể nuốt lại vào bụng, Vệ Hâm miễn cưỡng đồng ý.
“Các cô ai chụp trước?” ánh mắt Du Lăng Thần dừng trên người Lý Hi Vi và em gái của mình.
Lý Hi Vi cười ha ha nói: “Nhường Du tiểu thư quay trước.”
Trời ơi! Lão tử đây còn chưa chuẩn bị một chút tâm lý, chụp cái gì mà chụp? Trong lòng Dư Tư Nhạc oán giận hành vi vô lương của anh hai, nhưng lại không tìm thấy lý do thích hợp để thoái thác việc này, chỉ có thể rầu rĩ mở miệng: “Hay là Lý tiểu thư chụp trước đi, trước kia tôi chưa từng diễn, nên học tập trước một chút.”
Lời nói này đã khiêm tốn, lại còn thỏa đáng hơn.
Cùng sánh với Lý Hi Vi về cách đối xử, quả thật là một trên trời một dưới đất.
“Tôi sẽ không nhường nhịn nữa.” Lý Hi Vi phân phó cho chuyên gia trang điểm đến trang điểm lại cho cô.
Nhìn thái độ của cô ta, là muốn động chạm rồi.
Sắc mặt Vệ Hâm luôn không tốt lắm.
“Đạo diễn Vệ, đừng không tin tưởng với Tiểu Nhạc như vậy.” Du Lăng Thần vẫn một bộ dáng nắm chắc kế hoạch.
“Anh hai, sao anh lại lôi em ra làm bia đỡ đạn? Ngộ nhỡ em…. …… ….” Dư Tư Nhạc thấy Lý Hi Vi ra khỏi tán ô, bước vào chỗ dàn cảnh quay, lập tức nói chuyện.
Du Lăng Thân vỗ vai trấn an cô: “Tiểu Nhạc, em có biết không…. …….mỗi khi em đối mặt với màn hình, dường như sẽ thay đổi thành một người khác, em thích quay phim.”
Lần đầu tiên bọn họ đến bãi biển chụp hình, Du Lăng Thần phát hiện ra Dư Tư Nhạc đối với việc quay phim có một loại cảm giác thích thú không nói nên lời.
Có lẽ bản thân Dư Tư Nhạc không phát hiện ra, nhưng mà tất cả đều không thoát khỏi ánh mắt Du Lăng Thần.
Có sao? Dư Tư Nhạc suy nghĩ thật kỹ.
“Không cần lo lắng, hãy tin tưởng vào chính mình, cũng tin tưởng vào ánh mắt anh không nhìn lầm người.”
Dư Tư Nhạc gật đầu liên tục.
Vệ Hâm sau khi nghe lời nói kia, ánh mắt không khỏi đánh giá Dư Tư Nhạc vài lần.
Ánh mắt Du Lăng Thần nổi tiếng là chính xác sắc bén trong giới thương nhân. Hễ là cổ phiếu bị anh nhìn trúng thì không có cái nào là không tăng? Hễ là quyết sách do anh quyết định, ai không bị ảnh hưởng vô cùng lớn?
Chẳng lẽ…. ……Thật sự mở rộng ngoài ý muốn?
Vệ Hâm cầm lấy nước uống, sau khi uống một hớp rồi đi vào tán ô.
Tất cả bố cảnh đã chuẩn bị tốt, cảnh quay lại bắt đầu.
Triệu Tần Lâm và mấy người Du Lăng Thần đều ngồi trong tán ô, chờ xem biểu hiện của Lý Hi Vi.
Lần này có cơ hội quay phim một lần nữa, tất cả đều dựa vào sự ra sức thực hiện của Triệu Tần Lâm nên Lý Hi Vi không dám xem thường, bày ra thái độ nghiêm túc cẩn thận chưa từng có khi quay phim.
Vóc dáng của cô ta trông cũng khác, gương mặt nhỏ nhắn điển hình cho con gái Trung Quốc, có loại khí chất tao nhã thanh lịch.
Sau khi đạo diễn Vệ hô to một tiếng, cảnh tượng lại hiện ra trước mặt mọi người.
Dư Tư Nhạc cầm lấy kịch bản, cố gắng nhớ lại. Ánh mắt luôn nhìn về phía hội trường quay phim, lúc này biểu hiện của Lý Hi Vi tốt hơn rất nhiều, nhưng mà…. …….nữ chính vẫn không lo lắng, chỉ biểu hiện sự khoa trương của cô ta, chính vì điều này mà khiến cho nhân vật của cô trở nên giả dối.
Quay phim là chú ý nhất đến cảm xúc tự nhiên. Cố gắng giả vờ biểu hiện cũng không nhận được sự ủng hộ của người xem.
Đạo diễn Vệ hơi lắc đầu, dường như vẫn không vừa lòng.
Nhưng mà…. …..So với lúc trước, thì lần diễn này không làm người xem thất vọng.
Lý Hi Vi rất có cảm giác hài lòng, gỡ gỡ mái tóc rối, chân mang giày cao gót nhanh chóng chạy vào tán ô để tránh ánh nắng mặt trời chiếu vào.
“Tổng giám đốc Du, ngày có vừa lòng không?” Lý Hi Vi mỉm cười rất tự tin.
Nhưng mà Du Lăng Thần không cho cô ta câu trả lời.
“Tiểu Nhạc, nhớ kỹ lời kịch không?” Du Lăng Thần thấy chuyên gia trang điểm đã trang điểm cho Dư Tư Nhạc xong, anh ngăn lại hỏi: “Chỉ cần kỹ thuật diễn, không cần phải làm cho phiền phức.”
Dư Tư Nhạc cũng không muốn vẽ loạn những thứ kia trên mặt, hơn nữa, cô cũng không phải quay phim thật sự, chỉ đọ sức với Lý Hi Vi mà thôi, ngay cả máy quay phim đều không cần.
Thật ra trong lòng Dư Tư Nhạc cũng rất khẩn trương.
Trong studio có ít nhất 30 người, bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy khiến áp lực đè lên vai Dư Tư Nhạc cũng rất lớn.
Đã học thuộc lòng lời kịch, Dư Tư Nhạc từ trên ghế đứng lên, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô đi ra khỏi tán ô, “Đạo diễn Vệ, có thể bắt đầu rồi.”
Vị này là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Du thị, ai dám không cho cô ba phần mặt mũi?
Nữ diễn viên phụ không biết làm gì đứng trước mặt cô, trên trán chảy mồ hôi lạnh, đối mặt với Lý Hi Vi tai mo mặt lớn kia cô ta đã đủ khẩn trương rồi. Mà trước mặt lại là em gái của boss lớn, nghe nói boss còn rất đặc biệt sủng cô ấy. Ngộ nhỡ cô sẩy tay, thật sự đánh trúng mặt cô ấy, sau này sẽ không còn chỗ đứng trong giới điện ảnh nữa.
“Nếu cô không kiềm chế nổi, có thể tát tai tôi, tôi sẽ không để ý đâu.” Dư Tư Nhạc cười với cô ta, nụ cười này như ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống mùa đông lạnh lẽo, ấm áp thư thái.
Tất cả mọi người bị lời nói của cô làm rung động…. …….
“Không……..Không…. …..” nữ diễn viên phụ theo bản năng lắc đầu, có một ánh mắt khủng bố đang nhìn chằm chằm vào cô ta khiến cô có cảm giác da đầu đang run lên. Cô theo bản năng hơi nghiêng người, lập tức nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo của boss. Cô dám tin rằng, nếu sau khi cô kịch giả tình thật tát cho Dư Tư Nhạc một cái, vị boss lãnh khốc kia nhất định sẽ dùng tất cả biện pháp để đối phó cô.
Cô không có lá gan dám khiêu khích người của Du thị, liên tục lắc đầu nói: “Tôi sẽ kiềm chế được, Du tiểu thư.”
“kiềm chế không được cũng không sao.” Trong lòng Dư Tư Nhạc đang ước gì đây là kịch giả tình thật, bởi vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô tiếp xúc với công việc quay phim, nếu nữ diễn viên phụ có thể tát cô cô cái thật sự, có lẽ cô sẽ biểu hiện càng thật hơn.
Cô đã đồng ý đọ sức kỹ thuật diễn xuất với Lý Hi Vi rồi, tất nhiên muốn phải thắng. Hơn nữa, từ sâu trong nội tâm cô không muốn Lý Hi Vi phá hư một kịch bản tốt.
Du Lăng Thần ngồi trong tán ô, nhìn hai cô gái đang đứng dưới ánh mặt trời ngoài xa kia.
Dư Tư Nhạc vẫn một bộ dáng dịu dàng nhu thuận đứng trước mặt nữ diễn viên phụ, ánh mắt hơi mang theo nghi hoặc và đề phòng. Cô mới mười bảy tuổi, chiều cao có hạn, thấp hơn nữ diễn viên phụ cao 1m6, vì vậy khi hai người đứng chung một chỗ sẽ có một loại cảm giác quỷ dị nói không nên lời.
Nhưng mà kỹ thuật diễn xuất và phần khí thế này của Dư Tư Nhạc ngang sức với nữ diễn viên phụ.
“Cô! Cô đói khát muốn quyến rũ đàn ông như vậy sao?” Nữ diễn viên phụ diễn xuất không tệ, khi nói những lời này đều nghiến răng nghiến lợi, trong đôi mắt như có sự phẫn nộ, và ghen tị giống như một người phụ nữ.
Phản ứng mà Dư Tư Nhạc làm ra rất thích hợp, đôi mắt chớp chớp hiện lên vẻ nghi hoặc, cô ngẩng đầu lên, đang muốn mở miệng giải thích, hoặc là hỏi cô gái này vì sao lại nói như vậy…. ……
Cũng không ngờ cô gái kia đột nhiên tát thêm một cái nữa.
Dư Tư Nhạc tránh không kịp, miễn cưỡng chịu một cái tát này, có lẽ là vì đối phương dùng sức quá nặng, nên cô xuất phát từ quán tính lui về phía sau hai bước. Bàn tay phải đặt lên gò má bên phải, trong mắt tất cả đều không thể tin được.
Du Lăng Thần ngồi ở góc xa hơi lệch hướng một chút, nữ diễn viên phụ và Dư Tư Nhạc đều quay lưng về phía bọn họ.
Không chỉ có Dư Tư Nhạc không thể tin được, nhân viên làm việc khác cũng không thể tin được, tất cả mọi người cho rằng…. …. Nữ diễn viên phụ này không muốn sống nữa, ngay cả thiên kim của Du thị cũng dám đánh, đây chính là tự hủy diệt tiền đồ của mình. Thật không biết khen cô có dũng khí, hay nên bội phục cô có tinh thần làm việc chuyên nghiệp.
Khi bàn tay hạ xuống, trong mắt Dư Tư Nhạc lộ vẻ khiếp sợ lại chuyển sang phẫn nộ, tất cả đều chuẩn bị bộc phát.
Ngay cả người từng trải như đạo diễn Vệ cũng bị kỹ thuật diễn xuất của Dư Tư Nhạc làm cho rung động.
Còn nói là lần đầu quay phim? Cô xác định là cô chưa từng diễn xuất sao?
Những người khác cũng biểu hiện sự rung động khác nhau, cùng thời gian Du Lăng Thần từ trên ghế đứng lên, đi về phía giữa sân.
Sắc mặt âm trầm đáng sợ…. ……..
Ánh mắt anh giống như loài rắn độc hung ác, ánh mắt lạnh lùng tập trung vào con mồi.
Nữ diễn viên phụ khóc không ra nước mắt, trong lòng thầm kêu oan uổng.
“Tiểu Nhạc, gò má thế nào? Muốn đi bệnh viện hay không?” Du Lăng Thần đứng trước mặt cô, trong ánh mắt lộ ra một tia thương tiếc.
Loại tâm tình này ít khi xuất hiện trên mặt Du Lăng Thần, vì vậy làm cho Dư Tư Nhạc suýt chút không lấy lại được tinh thần.
Du Lăng Thần đưa tay kéo tay Dư Tư Nhạc đang ôm mặt, muốn kiểm tra một chút xem gương mặt Dư Tư Nhạc bị thương thế nào.
Trong chớp mắt khi anh nắm bàn tay cô chuyển đi, anh hơi sửng sốt một chút.
Gò má của Dư Tư Nhạc…. ……..hoàn hảo không bị tổn thương gì.
Sau đó, Dư Tư Nhạc mờ mịt nói chuyện: “Anh hai, em không sao.”
Cái tát lúc nãy cũng không đánh xuống, mà lệch sang má bên phải một chút.
Cái gì gọi là diễn trò…. …..Đây mới là thật sự! Cái gì gọi là chân nhân bất lộ tướng, chính là miêu tả chân thật Dư Tư Nhạc.
Tất cả mọi người trong studio đều nhìn Dư Tư Nhạc với ánh mắt khác xưa, trước đây, ai cũng không nghĩ ra được cô có loại thực lực này. Thậm chí có thể nói, nhìn bên ngoài kỹ thuật diễn của Dư Tư Nhạc không thua kém gì diễn viên chuyên nghiệp.
Hơn nữa cô không có một chút tự cao tự đại gì của một thiên kim tiểu thư, đối xữ với mọi người đều rất lễ phép. Có chỗ nào giống Lý Hi Vi, rõ ràng là công phu gà mờ, còn dám ồn áo trước mặt mọi người chỉ dẫn này nọ.
Lý Hi Vi thua thảm hại…. ……Vẻ mặt không có một chút huyết sắc nào.
Vệ Hâm chưa từng có cảm giác hả lòng hả dạ như vậy.
Một loại “luyến tiếc’ xuất phát từ nội tâm ông ta, nếu không phải ngại Du Lăng Thần đang đứng trước mặt, ông ta thật muốn hỏi Dư Tư Nhạc một câu “có hứng thú gia nhập vào giới điện ảnh và truyền hình không?”
Hiện tại Dư Tư Nhạc giống như hòn ngọc quý, chỉ cần có người điêu khắc cẩn thận, sớm muộn cô sẽ bộ lộ được nhiều mặt.
“Lý Hi Vi” Sau khi xác định Dư Tư Nhạc không có việc gì, trong chớp mắt Du Lăng Thần không phục lại bình thường, quay lại xử lý chuyện nữ chính, lạnh giọng nói: “Cô đã hiểu rõ địa vị của mình ở đâu không?”
Lý Hi Vi nắm chặt bàn tay, môi bị cắn đến tái nhợt, từ sau khi cô nổi tiêng, mặt mũi chưa từng bị thua thiệt lớn như vậy.
Đây là đả kích đối với cô, có thể nói là rất lớn.
Đến bây giờ cô cũng không chịu tin sự thật này.
Triệu Tần Lâm khẽ thở dài, chứng tỏ ông ta cũng không có cách nào giúp cô được.
Khó trách lúc trước Du Lăng Thần nói đồng ý cho cô một cơ hội…. ….Thì ra tỷ lệ của cơ hội này gần như bằng không.
Dư Tư Nhạc nhìn phản ứng của mọi người xung quanh, cũng từ từ hiểu rõ…. ….Lần đọ sức diễn xuất này, cô thắng một trăm phần trăm rồi.
“Tôi…. ….” Hai chữ nhân thua nhìn thì đơn giản nhưng nói ra miệng thì rất khó, trong mắt Lý Hi Vi mang theo vẻ cầu xin: “Tổng giám đốc Du, có thể cho tôi một cơ hội nữa không, sau này tôi nhất định sẽ cố gắng đóng phim, sẽ không làm loạn phát cáu nữa.”
Bộ dạng Lý Hi Vi cúi đầu nhận sai làm cho người ta đau lòng.
Triệu Tần Lâm đã không nhịn được, muốn đem người đẹp ôm vào trong ngực an ủi một chút, lần này quay không xong, sau này còn nhiều cơ hội.
Hai người hả hê ôm nhau, không để ý đến ánh mắt đố kỵ ngờ vực của mọi người.
Cho tới bây giờ Du Lăng Thần chưa từng làm mềm lòng người khác, có người nói anh trời sinh lãnh huyết vô tình, đều một bộ dạng bình tĩnh. Nghe nói khi cha mẹ qua đời, từ đầu đến cuối anh không rơi một giọt nước mắt. Khi đó anh dùng hai bàn tay chống đỡ Du thị đã mất đi trụ cột, phục hồi lại Du thị đi theo quỹ đạo một lần nữa.
Những lời này nghe như thật dễ dàng, trên thực tế, nếu không có sự quyết đoán bình tĩnh và năng lực lãnh đạo, hoặc là năng lực vượt qua những người bình thường, người bình thường cả đời cũng không có khả năng làm được như vậy.
Vậy mà Du Lăng Thần…. …….chống đỡ Du thị một cách thản nhiên.
Cho dù Lý Hi Vi ăn nói khép nép nhận sai, nhưng giọng nói Du Lăng Thần không buông tha một chút nào: “Lý Hi Vi, cô không thích hợp đóng phim.”
Một câu nói cắt đứt triệt để suy nghĩ của Lý Hi Vi.
“Tổng giám đốc Du…. ….Tổng giám đốc Du, tôi sẽ cố gắng, thật sự…. …..Lần này là thật.”
Du Lăng Thần không tiếp tục để ý đến cô ta, ngược lại nói với Triệu Tần Lâm: “Dẫn cô ta đi.”
Ý tứ anh rất rõ ràng, Triệu Tần Lâm đã ký kết với cô gái này, vậy thì để chính ông ta giải quyết.
Triệu Tần Lầm nào đâu dám làm trái lời nói Du Lăng Thần, kéo tay Lý Hi Vi biến mất khỏi studio.
Dư Tư Nhạc thầm nghĩ…. ….. Cô ta lại đắc tội thêm một người rồi?
“Đạo diễn Vệ, tôi xử lý như vậy ông cảm thấy thế nào?” Du Lăng Thần thật tự nhiên đưa tay ra ôm lấy bả vai Dư Tư Nhạc.
Dư Tư Nhạc tập mãi thành thói quen rồi.
Vệ Hâm lại ngạc nhiên nhìn động tác của Du Lăng Thần, cố gắng thu tâm tình lại, biểu hiện cũng như bình thường: “Cách xử lý của tổng giám đốc Du tất nhiên là tốt nhất, tin rằng Lý Hi Vi cũng hiểu được mà suy nghĩ lại.”
Ông ta rất bội phục vị tổng giám đốc trẻ tuổi Du Lăng Thần này, thủ đoạn quyết đoán tàn nhẫn và suy nghĩ khôn khéo, hai người bọn họ vẹn toàn rồi. Hơn nữa, là người không tự cao không chỉ vì cái lợi trước mắt, trong mấy tập đoàn lớn, người ta đều rất đánh giá tập đoàn Du thị.
“Vậy thì kính xin Vệ Hâm quan tâm nhiều về bộ phim này chút.”
“Tổng giám đốc Du quá khách khí rồi.” Vệ Hâm cũng không dám nói linh tinh “bỏ của chạy lấy người” nữa.
Dư Tư Nhạc nghe hai người nói tới nói lui, im lặng đứng trong khuỷu tay Du Lăng Thần.
Vệ Hâm lại nhìn cô nói: “Tổng giám đốc Du, Lý Hi Vi vừa đi, việc chọn người làm nữ chính vẫn chưa chuẩn bị…. ……”
Ánh mắt ông ta gắt gao nhìn chằm chằm Dư Tư Nhạc, ý không cần nói cũng biết.
Mày kiếm của Du Lăng Thần hơi nhăn lại, cố ý hơi dùng sức ôm bả vai Dư Tư Nhạc: “đạo diễn Vệ, còn hai tháng nữa Tiểu Nhạc phải đi học, nữ diễn viên chính có nhiều phần phải diễn, sẽ làm chậm trễ việc học tập.”
Có lẽ Vệ Hâm hiểu rõ chuyện đó.
Nhà họ Du lại không thiếu tiền, đường đường là một thiên kim tiểu thư có cần thiết phải lộ diện ra ngoài không? Làm minh tinh có thu nhập rất tốt, nhưng mà so sánh với người giàu nhất là Du Lăng Thần này thì giống như muối bỏ biển rồi.
Vệ Hâm chưa từ bỏ ý định: “Du tiểu thư, cô có hứng thú với việc đóng phim không? xem ra không thể làm nữ chính, nhưng mà…. ….còn có một hai nữ phụ khác thích hợp với cô. Vai được phân là em gái của nam chính, tuổi cũng vừa đúng mười bảy mười tám, quả thực là nhân vật được tạo ra cho người.”
Đây là xem như đục khoét nền tảng sao?
Đây là lần đầu tiên Dư Tư Nhạc cảm thấy cô như hàng hóa tranh giành trên tay.
Quay phim truyền hình…. ……, quả thật cô hơi động tâm một chút. Nghe đạo diễn giới thiệu, vai nữ phụ kia đoán chừng cũng quan trọng.
Nhất là khi nghĩ đến mình có thể xuất hiện trên màn hình ti vi, Dư Tư Nhạc thấy tâm ngưa ngứa.
Vệ Hâm rất biết thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt, nhìn thấy đôi mắt long lanh của Dư Tư Nhạc đang do dự, lập tức thêm chút tâng bốc. Cuối cùng, đã tân bốc đến đến mức ‘nếu không cần người này, mày sinh ra là một tiếc nuối lớn’.
Dư Tư Nhạc ngẩng đầu nhìn anh trai, cái khác cô không sợ, cô chỉ sợ làm mất mặt tập đoàn Du thị, hoặc là sợ anh hai không đồng ý.
Trước kia cô chỉ là một cô nhi không nơi nương tựa, làm chuyện gì cũng sẽ không sợ đố kỵ. Nhưng mà hiện tại không chỉ có anh hai đứng sau lưng, lại còn có tập đoàn Du thi, làm một chuyện gì cũng cần phải suy nghĩ một chút xem có thể tạo thành rắc rối không cần thiết cho anh hai không.
Tâm tư của Dư Tư Nhạc, Du Lăng Thần làm sao đoán không được? Ngoại trừ việc nghiên cứu cô việc, hầu như tất cả thời gian còn lại Du Lăng Thần đều dành cho đứa em gái này. Chẳng những mỗi ngày nghe Vệ sẽ báo cáo hành tung của cô, còn lén lút để ý cô thích cái gì ăn cái gì.
Trước kia Du Lăng Thần chưa từng sinh ra loại cảm giác này, tất cả đều bởi vì sự tồn tại của Dư Tư Nhạc, dần dần lặng lẽ thay đổi.
“Chính em làm chủ, thích cái gì thì làm cái đó, anh hai sẽ không nhúng tay.”
Dư Tư Nhạc có một loại xúc động muốn hét to. Cô nhẹ nhàng ôm lấy anh hai một chút.
Cái ôm ấm áp này, đối với Dư Tư Nhạc là thay cho sự cảm ơn vô cùng trong sáng.
Mà trong mắt Du Lăng Thần, lại mang theo một ý nghĩa khác.
Anh chợt nhớ đến một câu nói, chỉ có hai cách đối xử với người. Thật rõ ràng, Dư Tư Nhạc là loại người “ăn mềm không ăn cứng.”
Sau này, anh phải áp dụng phương pháp “êm dịu” để đối xử với Dư Tư Nhạc.
Lại kiên quyết trưởng thành, sớm muộn gì cũng bị anh đánh bại.
“Đạo diễn Vệ, xin chỉ bảo nhiều hơn.” Dư Tư Nhạc tươi cười trả lời Vệ Hâm.
Vệ Hâm cũng rất vui vẻ: “Chỉ bảo thì không nói tới, Du tiểu thư vốn là một nhân tài.”
… …… …… …… …… …
Từ studio trở lại biệt thự, khóe miệng Dư Tư Nhạc luôn mỉm cười không khép lại được.
Du Lăng Thần thấy cô vui vẻ, trong lòng cũng không khống chế được vui vẻ theo.
Anh em ở chung rất hòa hợp, thậm chí một chút quấy rầy nhau cũng không có, cứ như vậy mà tự nhiên đến với nhau.
Về chuyện Triệu Tần Lâm quản lý công ty Tinh Thần, Du Lăng Thần chưa bắt được nhược điểm của ông ta, nên sẽ không dễ dàng gỡ bỏ vị trí của ông ta. Tốt xấu gì Triệu Tần Lâm cũng là con trai duy nhất của nhà họ Triệu, Du Lăng Thần làm việc không thể quá khó khăn, dù sao quan hệ của hai nhà cũng thân thích, nếu ầm ĩ, truyền ra ngoài cho người khác cười nhạo là chuyện nhỏ, quan trọng là sợ nhất giới truyền thông viết tin loạn.
Người khôn khéo có lúc cũng mắc sai lầm, huống chi Triệu Tần Lâm và hai chữ “khôn khéo” này không có quan hệ với nhau.
Ba ngày sau, tổ làm phim lại tìm một minh tinh tương đương nhận nhân vật của nữ chính. Mặc dù tiếng tăm của cô ta kém hơn Lý Hi Vi, nhưng khả năng diễn xuất lại vượt xa Lý Hi Vi.
Sau khi nhận được phần công việc ở tổ làm phim, thời gian của Dư Tư Nhạc dần trở nên chật kín hơn.
Thậm chí còn bận rộn không rút ra được thời gian hơn diễn tiết mục ngắn lúc đi học nữa.
Về vai em gái của nam chính, phần diễn xuất của cô xuất hiện hơn mười tập. Sắp xếp như vậy vừa đúng Dư Tư Nhạc có thể có được ngày nghỉ, tham gia hoàn toàn phần diễn xuất của mình. Nhưng mà cũng có một tác hại, là phải……cả ngày bọn họ phải ở trong tổ làm phim.
Càng không rút ra được thời gian để về biệt thự nấu cơm cho anh hai.
Lúc đầu, Du Lăng thần cố gắng duy trì quyết định của Tiểu Nhạc. Nhưng mà chạng vạng ngày thứ ba sau khi trở về, không cảm thấy ngon miệng khi ăn tối, sắc mặt Du Lăng Thần ngày càng đen. Thậm chí còn nhiều lần gọi điện thoại thúc giục đạo diễn Vệ nhanh chóng thả người.
Có lẽ đạo diễn Vệ chịu áp lực rất lớn.
Sau khi tan làm, Du Lăng Thần thường lái xe đến chỗ đoàn làm phim đón Tiểu Nhạc về nhà.
Có một lần nhìn thấy Dư Tư Nhạc ăn cơm đựng trong cặp lồng ở đoàn làm phim. Cặp lồng đựng cơm chỉ có vài miếng ít đến thảm thương, còn không có rau quả có giá trị dinh dưỡng nào.
Chân mày của anh không thể nhăn lại, cũng không biết đã nói gì với đạo diễn Vệ.
Từ đó về sau, thức ăn của đoàn làm phim có sự thay đổi lớn. Mỗi bữa cơm, giá trị dinh dưỡng của mỗi bữa cơm được nâng cao, không chừng là đồ ăn do chuyên gia dinh dưỡng nào đó làm ra.
Hết chương 59