Anh liếc Tạ Vấn, ánh mắt truyền đạt mấy chữ rõ rệt: Anh đã nghĩ kỹ thế sao không nói sớm?
Tạ Vấn vẫn không nghiêng mặt sang, giả vờ mình chưa phát hiện, song lại cười một cái.
Ông chủ “à à” hai tiếng, bảo: “À hiểu rồi. Hai năm trước cũng có người tới tìm nhà tôi, cũng muốn xây dựng đền thờ nữa. Vậy ra mấy cậu tới đây từ phương Bắc hả?”
Dù không biết vì sao hắn lại đoán như thế, nhưng họ vẫn gật đầu, quan tâm hắn nghĩ sao làm gì, nhận trước rồi hẵng nói.
Nhưng họ nhanh chóng biết được nguyên nhân ——
Ông chủ nói bản thân Thẩm gia không phải người bên trấn Bản Phổ. Chỉ là hồi đó vùng Bản Phổ này là chỗ trọng yếu, buôn bán thương mại gì đều tụ tập về đây, phồn thịnh chứ cũng không sớm rụi gì cho kham. Bởi thế, Thẩm gia định cư ở đây suốt vài thế hệ, nhưng ban đầu họ chuyển đến đây từ phương Bắc.
“Ông cố tôi từng trông núi cho Thẩm gia.” Ông chủ gập đầu ngón tay, “Suốt ba đời luôn. Về cơ bản, Thẩm gia tới đây để mua núi, nhà tôi lại nằm ngay dưới chân núi. Dù giờ không có khái niệm trông núi nữa, chúng tôi cũng đã tự mở quán làm ăn, nhưng Tiết Thanh minh mỗi năm, giữa tháng 7 hoặc khi ăn tết, chúng tôi vẫn sẽ lên núi dọn mộ cho họ.”
Hắn nói rồi không nhịn được lại bùi ngùi: “Thẩm gia thảm ghê, số mệnh không tốt, gần như là đoạn môn tuyệt hậu. Lúc trước sau khi căn biệt thự ấy bị đốt cháy, ông cố tôi là người đã nhặt xác và xử lý chuyện tang lễ. Nhắc tới nghe mà rợn cả gai óc, vài người còn rụi thành một cục, chẳng thể phân rõ ai là ai.”
Ông chủ kể về câu chuyện mà ông cố của hắn đã truyền xuống, song lại phát hiện điều bọn Văn Thời quan tâm không phải việc đáng sợ ấy.
“Anh nói là gần như?” Văn Thời hỏi.
“Đúng rồi.” Ông chủ khá sửng sốt, nói: “Không phải tiểu công tử kia không đụng trúng vụ hỏa hoạn hả? Nghe nói lúc ấy có một buổi từ thiện hoặc sự kiện gì đó muốn mời tiên sinh và phu nhân của nhà họ Thẩm sang tham dự, vì vậy hai vợ chồng mới không hề có mặt tại nhà. Lý do tiểu công tử không có mặt là vì cậu ấy đang đi chơi đâu đó. Ai dè vừa về tới đã thấy nhà bị đốt, trong nhà không một ai sống sót. Nghe nói cậu ấy ngất xỉu ngay lúc đó, xong rồi bị bệnh một hồi, tinh thần không ổn cho lắm, nên được chuyển tới Thiên Tân.”
Văn Thời: “Anh có chắc là Thiên Tân không?”
Ông chủ gật đầu bảo: “Chắc. Khi ấy ai cũng nói cha mẹ của cậu ấy đang ở bên đó, cậu ấy bệnh đến mức đó, cũng không thể sống lẻ loi bên này, bởi thế mới chuyển đi.”
Hắn nói, mu bàn tay gõ vào lòng bàn tay: “Nhưng nghe ông cố tôi nói, khi đó phương Bắc cũng đang gặp loạn, cha mẹ của cậu ấy đúng dịp xảy ra chuyện trước cả vụ hỏa hoạn, hai người đều đã qua đời.”
“Sau đó thì sao?” Văn Thời hỏi.
“Không có sau đó.” Ông chủ nói, “Về sau không có bất cứ tin tức gì về tiểu công tử kia nữa, nhưng dưới tình huống gia đình như thế, cũng có khả năng cậu ấy đã bị điên rồi chết đi.”
Dứt lời, hắn lại thở dài thật sâu.
“Anh có ảnh chụp khi đó không?” Tạ Vấn lại hỏi với dáng vẻ muốn xây đền thờ kia.
Ông chủ gật đầu: “Có, mà không nhiều lắm. Nói mới nhớ, thực ra là nhà họ có gia phả đấy, nhưng có lẽ không đủ để mấy cậu làm một phiên bản hoàn thiện đâu, chủ yếu chỉ có một nhánh của họ thôi.”
“Chúng tôi có thể xem không?”
“Đương nhiên là được.” Ông chủ trực tiếp đề nghị, “Mấy cậu muốn xây đền thờ gia phả thì chắc chắn phải có tư liệu, cứ đem đi copy đại một bản đi.”
Hắn nhanh chóng cầm một túi hồ sơ cũ từ trên lầu của quán xuống tới, móc một cuốn album và một quyển gia phả được buộc chỉ từ trong đó ra.
Văn Thời lật mở cuốn album, nhìn thấy một bức ảnh chụp chung quen thuộc mà lại xa lạ ở trang thứ hai —— nó đúng là bức ảnh cũ thiếu mất một khối to, bị xé đi rồi dán lại ở trong cái lồng Tiệm Ba Mét lúc ấy.
Ngoài đời thực, bức ảnh này vẫn còn được tồn lưu một cách hoàn chỉnh, trông khá rõ rệt. Vì thế, Văn Thời cũng nhìn thấy dáng vẻ của Thẩm Mạn Thăng lần đầu tiên.
Người nọ mặc com lê và quần tây, túi áo còn treo một chiếc đồng hồ quả quýt dây xích để trang trí, trông rất có bộ dáng của một tiểu thiếu gia. Nhưng mặt mày vô cùng thanh tú, lúc cười, trong nét dịu dàng hơi lóe lên một chút thẹn thùng.
Dáng vẻ sau này của cậu thì hơi khác, nhưng bản chất vẫn không đổi, nhất là mặt mày, kèm theo khí chất mà Văn Thời quen thuộc.
…
Rất ư là Thẩm Kiều.
Không chỉ có mình anh nhận ra, ngay cả Hạ Tiều cũng vậy. Nhưng Hạ Tiều chỉ từng xem ảnh, chứ chưa thấy người thật lần nào, nên do dự không dám xác định: “Anh ơi, người này… Thẩm Mạn Thăng này… Nhìn hắn giống ông nội lúc còn trẻ quá chừng luôn.”
Ông chủ cũng kinh ngạc: “Ý cậu là sao? Ông nội của cậu hả?”
May là Hạ Tiều phản ứng mau, nhớ ra tuổi của ông mình vượt xa người bình thường, nói ra dễ hù người khác sợ, vì thế cậu sửa lời: “Dạ không dạ không, chỉ là mỗi khi nhắc tới tôi sẽ gọi là ông nội thôi ạ.”
Văn Thời nhìn sang cậu, gật đầu bảo: “Không phải giống đâu, đúng là hắn.”
Ông chủ càng khiếp sợ hơn: “Sao lại thế được? Mấy cậu quen hắn hả?”
Văn Thời lại lật thêm vài tờ trong cuốn album, nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Mạn Thăng trên những bức ảnh khác, bởi thế mà càng thêm chắc cú: “Ừ, tôi có quen.”
“Biết từ đâu?” Ông chủ hỏi.
Hắn hiểu ‘có quen’ là biết. Dù sao thì người trước mặt này nhìn qua chưa tới tuổi ba mươi, ngẫm lại cũng không thể nào quen biết Thẩm Mạn Thăng sống ở thời Dân Quốc được.
“Nghe người nhà kể.” Lần này, Hạ Tiều không để anh mình ra mặt nói láo nữa mà đưa ra một lý do trước.
“À. Nếu nói thế, vậy tên Thẩm Mạn Thăng này không chết hả?” Ông chủ hỏi.
Văn Thời: “Ừ, không chết.”
Ông chủ lại hỏi: “Có bị điên không?” w●ebtruy●enonlin●e●com
Văn Thời: “Cũng không luôn.”
Anh hơi dừng lại, hiếm khi lại nói thêm một câu dài sau khi đã trả lời xong hết một câu hỏi: “Hắn đã đổi tên, chẳng nói gì về chuyện đã qua, hẳn là không nhớ rõ.”
Ông chủ nói tiếp: “Không nhớ rõ thì tốt, nhớ rõ thì sẽ khó thể tiếp thu lắm. Rồi sau đó hắn thế nào?”
Văn Thời đáp: “Khá ổn, sống rất thọ.”
Cuộc đời không tồi, sống lâu trăm tuổi, đây có lẽ là kết cục tốt nhất của người thường.
“Tốt lắm, tốt lắm.” Ông chủ gật đầu, không biết đang nghĩ tới điều gì, biểu cảm dào dạt vẻ xúc động.
Hắn không từng làm việc cho Thẩm gia hoặc gặp gỡ những người dẫu đã phủ bụi xuống mồ từ lâu có mặt trong mấy bức ảnh trắng đen kia như ông cố của mình. Hắn chào đời trễ, người trong ảnh chỉ là một khuôn mặt hơi quen hơi lạ thôi.
Thực ra hắn không có cảm tình gì với mấy người này, nhưng bỗng nghe được tiếp diễn câu chuyện như thế, hắn vẫn sẽ thấy mừng cho họ.
Ông chủ đang vui, hết lời giữ họ lại rồi chạy tới nhà bếp tự nấu vài món, bắt bọn Văn Thời ăn no một bữa, sau đó lại đi copy ảnh chụp và gia phả giùm họ rồi mới tiễn họ đi.
Khi ngồi lại vào xe, Văn Thời lập tức nhíu mày.
Trước đây anh luôn cảm thấy quá nửa những trường hợp vào lồng rồi giải lồng cũng phải xem duyên số. Đó là một việc mang tính ngẫu nhiên. Giờ ngẫm nghĩ, anh lại cảm thấy khá quái đản.
Ngay lúc Văn Thời cố vuốt ra một sợi dây và xâu chuỗi những điều kỳ lạ ấy lại với nhau trên đó, điện thoại chợt rung lên ba cái. Anh móc ra nhìn thử, người gửi là Chu Húc.
Thằng nhóc ấy im lặng cả buổi sáng, cuối cùng cũng gửi Văn Thời ba tin nhắn.
Tin nhắn đầu tiên: Bức thư thực sự đã bị hỏng, tui không thể nhìn ra địa chỉ.
Tin nhắn thứ hai: Sau khi làm kiệt sức trí thông minh, tui cũng đã chắt lọc được một điều từ bức thư.
Tin nhắn còn lại là một tấm hình. Nó khoanh tròn một chỗ trên bản đồ được chụp màn hình và ghi là: Hẳn là chỗ này.
Văn Thời nhấn mở hình lên xem thử, phát hiện chỗ nó khoanh tròn nằm kế bên nút giao giữa tuyến cao tốc Kinh Thương và một con đường tỉnh. Nếu không có gì bất ngờ, đây chính là ‘đất lành’ theo lời Trương Uyển nói.
Theo mạch suy nghĩ đó, ‘đất lành’ của Trương Uyển nằm ở Thiên Tân, Thẩm Kiều đổi tên và trở thành Phán Quan ở Thiên Tân, mà chính Văn Thời cũng bước ra khỏi cửa vô tướng ở Thiên Tân vào lần kia.
Dù có phải trùng hợp hay không, anh vẫn phải tới Thiên Tân.
Anh ấn tắt màn hình điện thoại, chồm người về phía trước, ngón tay khẽ chạm lên người Tạ Vấn một cái.
Đối phương lập tức nghiêng mặt sang và hỏi anh: “Sao vậy?”
“Anh về Ninh Châu hả?” Văn Thời hỏi.
Tạ Vấn: “Cậu phải về ngay bây giờ à?”
“Không, còn bận chút việc.” Văn Thời nói, “Thế nên lát nữa hai người cứ tìm một chỗ rồi thả chúng tôi xuống là được.”
Tạ Vấn lại nói: “Tôi cũng không thể quay về. Cậu còn muốn đi đâu nữa, đưa cậu đi trước rồi nói.”
“Không cần, xa lắm.” Văn Thời nhíu mày hỏi lại: “Sao anh lại không thể quay về?”
Tạ Vấn: “Công chuyện.”
Đáp án này rất có khí phách của Văn Thời, chính anh cũng nghẹn họng dở dang, ít lâu sau mới hỏi: “Đến Đào Hoa Giang hả?”
“Không phải.” Tạ Vấn cầm một góc điện thoại của mình rồi quơ quơ, tỏ vẻ mình vừa nhận được tin nhắn đổi ý, “Đến Thiên Tân.”
Văn Thời: “…”
Văn Thời: “???”
Có lẽ do biểu cảm của anh quá mức ngơ ngác, Lão Mao thanh minh một câu theo phản xạ có điều kiện: “Lần này là thật ạ.”
***
Vào giờ phút này, có hai người khác cũng đang ngây dại trong lúc họ tạm thời không định quay về Ninh Châu.
Trương Lam đổi xong giày cao gót, đang định chọn một chiếc túi cực kỳ có khí thế từ trong ngăn tủ, thì nghe em trai Trương Nhã Lâm cầm điện thoại bước vô, vừa gọi ai đó vừa khoa tay múa chân với cô.
“Khoa tay múa chân gì đấy? Nói thẳng đi.” Trương Lam thúc giục trong vẻ oán giận, “Gọi điện thoại xong thì nhanh chân đổi giày, biệt thự Thẩm gia cũng cách chỗ này một quãng đường xa đấy.”
Trương Nhã Lâm nói: “Không tới biệt thự Thẩm gia nữa chị ơi.”
Trương Lam: “Tại sao? Không phải đã nói là phải lừa tên Trần Thời kia vào lồng rồi à?”
Trương Nhã Lâm chỉ vào điện thoại: “Vừa nhận được tin tức, người ta không có ở nhà.”
Trương Lam: “Thế đang ở đâu?”
Trương Nhã Lâm mờ mịt một lúc lâu sau khi nghe xong câu nói trong điện thoại, và rồi quay đầu nói với Trương Lam: “Đang trên đường cao tốc Trường Thâm, mới rời khỏi Liên Vân Cảng.”
Trương Lam: “Mới rời khỏi đâu cơ???”
“Liên Vân Cảng.” Trương Nhã Lâm trợn trắng đôi mắt, nhẫn nại tính tình lặp lại nói.
Trương Lam: “Đi về bên Ninh Châu này hả?”
Trương Nhã Lâm: “Không chị, chạy về phía Sơn Đông ấy.”
Trương Lam: “Tự dưng cậu ta chạy xa như vậy làm gì?”
Trương Nhã Lâm: “Ai biết đâu, chân dài cũng mọc ra trên người cậu ta chứ bộ.”
Vì thế Trương Lam lập tức quăng đi đôi giày cao gót, vứt rơi chiếc túi mình đứng chọn nãy giờ, ngoảnh đầu móc ngay rương hành lý ra.
Trương Nhã Lâm: “…”
Khả năng thích ứng của phụ nữ cao tới mức đáng sợ luôn.
HẾT CHƯƠNG 59 („• ֊ •„)