Ung Hòa Vương gia ở bên ngoài dạo chơi đã lâu cuối cùng cũng hồi phủ, hơn nữa còn tổ chức thọ yến 50 tuổi của ông. Sinh thần của Ung Hòa vương phi chỉ kém Vương gia có mấy ngày nên định tổ chức cùng nhau, mặc dù hai phu thê này xa cách đã lâu nhưng vẫn tình thâm như trước. Vì vậy đãphát thiệp mời, mời các vị đại nhân và gia quyến đến Vương phủ dự thọ yến.
Nếu là người khác, đoán chừng sẽ hiểu khoảng thời gian này không nên tổ chức yến hội, nhưng Ung Hòa Vương lúc còn trẻ phóng đãng không chịu trói buộc, mặc dù Vệ Lãnh Hầu kém tuổi, nhưng tính tình hai người đều bướng bỉnh nên rất tâm đầu ý hợp. Ân sư đã muốn mở tiệc, Vệ Lãnh Hầu đương nhiên là phải nể mặt rồi, vốn không muốn cho công chúa ra khỏi cung nhưng vừa nghĩ nếu có mình đi theo, chắc trên đường cũng sẽ khôngxảy ra vấn đề gì, dẫn nàng ra ngoài giải sầu cũng tốt.
Hôm sinh thần đó, Niếp Thanh Lân chuẩn bị sẵn sàng lên xe ngựa thì thấy Thái phó cưỡi một con tuấn mã nhanh chóng chạy ra trước cửa cung trước, Niếp Thanh Lân vén mành cửa lên, nhìn về phía Thái phó.
Thái phó nở nụ cười với nàng, xoay người xuống ngựa, liền bước lên xe ngựa.
Mấy ngày vừa rồi sự vụ bận rộn không có thời gian đến thăm tiểu chủ Phượng Sồ cung này, hôm nay vừa nhìn thấy giống như đã tưởng nhớ ba thu.
Sau khi lên xe ngựa thì hôn thật mạnh một cái lên trán nàng rồi nói: “Nghe Đan ma ma nói, trong người công chúa đã thoải mái hơn rồi?”
Niếp Thanh Lân bị hỏi nên hơi lúng túng, chỉ nhẹ giọng nói: “Tưởng Thái phó hỏi điều gì quan trọng, sao lại hỏi những chuyện tế nhị của nữ nhi như vậy? Đan ma ma còn rõ hơn cả Bản cung, nàng ấy nói sao thì là vậy.”
Nhưng trong lòng cũng âm thầm oán: Đan ma ma này không biết hôm qua đã ăn phải cái gì, sáng sớm bị thổ tả, thật sự là không có cách nào để đicùng, bệnh đã thành như vậy lại còn rảnh rỗi bẩm báo tình hình kinh nguyệt của mình đã hết với Thái phó, thật sự rất tận trung với chức trách của mình!
Thái phó cũng nghe được nàng không vui, khẽ mỉm cười: “Đêm nay sau khi yến hội kết thúc, công chúa không cần phải hồi cung, vi thần và công chúa cùng nhau hồi phủ được không?”
Tuy là câu hỏi, nhưng Niếp Thanh Lân lại hiểu rõ Thái phó căn bản không có hỏi ý kiến của nàng, trong lòng hơi trầm xuống, nàng biết rõ tối nay Thái phó yêu cầu mình ngủ lại trong phủ, cũng không phải là đùa giỡn hồ nháo giống như trước đây.
Thái phó vươn ngón tay thon dài hơi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi xuống của nàng lên, đột nhiên thò tay lấy từ trong ngực ra một cái dây bạc, trên sợi dây bạc có có một miếng ngọc hình Quan âm, mặt ngoài miếng ngọc Quan âm có vài vết nứt, nhưng đã được quấn lại bằng những sợi vàng tinh tế: “Ngọc bội này là vật gia truyền mẫu thân truyền lại cho vi thần, năm đó khi vi thần bị bắt ra đóng quân ở biên cương tự tay bà đã đeo lên cho thần, ở trên chiến trường đã đỡ thay cho thần một mũi tên trí mạng. Hôm nay thần đeo cho công chúa, hi vọng nó có thể bảo vệ công chúa xua đuổi vận đen, lúc nào cũng có thể bình an.”
Hành động lãng mạn này cũng là học được từ thoại bản, từ trước đến nay nam nữ giao ước đều phải trao tín vật, mới có thể giành được tâm của nữ nhi. Thư sinh nghèo không có vàng bạc châu báu, phần lớn là tặng bảo vật gia truyền, hoặc quạt giấy.
Chẳng qua là gia cảnh nhà Thái phó không tồi, trong nhà vô cùng giàu có sung túc, bảo vật không đếm xuể, chọn cái nào để thể hiện thành ý cũng là việc khó. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có vật này mới có thể xứng đáng với chuyện lớn này!
Niếp Thanh Lân không nghĩ tới vật cũ này lại có lai lịch như vậy, hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên.
“Vốn là vi thần muốn qua một thời gian ngắn nữa sẽ ban bố thánh chỉ gả công chúa cho vi thần. Nhưng sứ giả Hung Nô đột nhiên cầu thân, vẫn còn đang ở kinh thành, nếu lúc này ban hôn, sẽ là trực tiếp xé rách thể diện của Hung Nô, nên muốn đợi qua một thời gian nữa. Nhưng vi thần không có tính nhẫn nại, thật sự không thể chờ lâu như vậy, hy vọng công chúa không hiều lầm tâm ý của thần. Lúc ra khỏi phủ, thần đã ra lệnh cho Lưu tổng quản chuẩn bị nến đỏ đèn hỉ, muốn cùng công chúa lạy thiên địa và động phòng…”
Nhìn ánh mắt bé con trước mặt đang trợn tròn, Thái phó không nhẫn nại được nữa, ngồi sát lại gần ngậm lấy đôi môi xinh mềm mại kia. hắn không có nói cho Niếp Thanh Lân biết là, ngày mai hắn sẽ lên đường đi Nam Cương. Công chúa Khất Kha gửi mật thư tới, nói quân đội của ca ca nàng đột nhiên được trang bị thêm một loại vũ khí mới, vô cùng sắc nhọn, những bộ lạc hợp tác với nàng tử thương vô số.
Trong lòng Thái phó biết, nếu lúc này không thể ổn định lòng người các bộ lạc ở Nam Cương, chỉ sợ một người độc ác như Vương Nam Cương, trong mấy ngày này sẽ cố gắng hủy diệt toàn quân. Xem ra… đã có tin tức về tung tích những thùng sắt bị mất. Tình hình phía Nam Cương rất phức tạp, dùng bồ câu đưa tin thì quá mức phiền toái, hắn nhất định phải đích thân an bài.
Nhưng lần này hắn đi, không biết lúc nào thì trở lại, lại không thể dẫn theo bé con này cùng đi, cũng là chỉ có thể ôn tồn một đêm sau đó chỉ có thể nằm mơ để mộng về giai nhân…
Ung Hòa Vương phủ mở tiệc vô cùng phô trương lãng phí, hai bên là sư tử đá uy vũ, tổng cộng có 50 con được đặt trên năm mươi cái trụ bằng đá, quy cách kiến trúc ở kinh thành yêu cầu nghiêm khắc, dù sao dưới chân thiên tử cũng không thể vượt qua lễ chế quy định. Nhưng bày nhiều sư tử đá như thế thì vương phủ bình thường hầu như không thể có.
Các vị tân khách khi đến đây đều xuống ngựa hạ kiệu. Rồi mới đi vào phủ trạch.
Lúc xuống xe, Niếp Thanh Lân liếc cung nữ Tú nhi đang cầm ghế đặt trước xe ngựa một cái, lúc này mới phát hiện hôm nay ra ngoài, nàng ta cũng đitheo? Đè nén sự không vui, nàng vẫn theo cung nữ này đi vào Vương phủ.
Thái phó và công chúa một trước một sau, tới chậm hơn một chút. Lúc hai người đi vào phòng khách dự tiệc, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn qua.
Chỉ thấy Thái phó đi vào trước tiên, hắn mặc một thân trường sam màu trắng,
Chiếc đai lưng to thẳng ngang thắt lưng thẳng, bên ngoài khoác chiếc áo bằng the mỏng màu xám. Y phục mùa hè mỏng manh nhưng lại làm nổi bật dáng người khỏe mạnh rắn chắc của Thái phó, mặc dù mặt mày như họa, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, tay cầm quạt giấy có cán làm bằng ngọc bích nhưng vẻ mặt nhàn hạ cũng không che giáu nổi một thân võ tướng trang nghiêm.
hắn đi đến cửa phòng cửa cũng không vội vã đi vào, mà dừng bước lại, đứng ở một bên kiên nhẫn chờ công chúa phía sau mình đang tiến vào.
Phần lớn các nhóm đại nhân ở đây đều chưa có cơ hội nhìn vị công chúa có bộ dạng rất giống Hoàng đế này, hôm nay không có bậc thang trong triều ngăn cách nên có thẻ nhìn rõ dáng vẻ vị công chúa này.
Hôm nay tiểu công chúa mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt, áo choàng bên ngoài cũng cùng màu, tóc vẫn được vấn vô cùng đơn giản, trâm cài đầu đơn giản mà tao nhã, lộ ra cái trán trơn bóng.
Lần trước ở Hàn Hương Tự, Niếp Thanh Lân đã được lĩnh giáo rất nhiều kinh nghiệm, hôm nay nhiều người nhiều đôi mắt nhìn với đủ mọi màu sắc, Thái phó kể từ sau khi biệt viện bị cháy, tính tình giống y như đang đặt trên lửa nướng. Nàng luôn luôn thức thời, hơn nữa thảm kịch ở vườn ngự uyển vừa mới xảy ra, mặc dù bị Thái phó cưỡng chế không cho phép truyền tin tức ra ngoài, mọi người cũng không biết là có chuyện xảy ra, nhưng người chết đi lại là thân thích của nàng, sao có thể giả vờ như không biết mà trang điểm lộng lẫy rực rỡ được? Nhưng bởi vì cách ăn mặc nhẹ nhàng khoan khoái, lại càng nổi bật giữa nhóm nữ quyến mặt đầy bột nước, giống như gió mát mùa hè thổi vào phòng khách, làm cho mọi người cảm thấy trước mặt đang sáng lên.
Nhìn Thái phó đại nhân hơi khom lưng, đưa tay mời công chúa ngồi vào vị trí chủ vị bên chỗ nữ quyến, trong ánh mắt của mọi người đôi nam nữ này nhìn sao cũng không đủ, nam là rồng trong loài người, mà nữ lại là phượng hoàng…
Đợi sau khi hộ tống công chúa ra chỗ ngồi của nữ quyến, Thái phó mới vòng trở lại, đi đến trước mặt Ung Hòa Vương gia đang hàn huyên với mọi người.
Đợi đến khi đến gần, hắn mới phát hiện, đã lâu không gặp ân sư gầy đi rất nhiều, dáng người khôi ngô ngày xưa, nay trở nên giống như một cây gậy, nhìn như lảo đảo sắp ngã.
“Chúc Vương gia phúc như Đông Hải, đã lâu không gặp ngài có khỏe không?” Thái phó khẽ cười nói.
Ung Hòa Vương gia cũng cười đáp lại, mời Thái phó đại nhân ngồi vào vị trí chủ vị, sau đó bữa tiệc bắt đầu, ăn uống linh đình, vô cùng náo nhiệt.
Khách nữ và khách nam mặc dù được phân chia ra thành hai phòng nhưng chỉ cách nhau có một cái rèm. Cách bức rèm che, Niếp Thanh Lân liếc mắt một cái liền nhìn thấy Cát Thanh Viễn đang ngồi ở bàn rượu cách đó không xa.
Mặc dù hắn đang ngồi cạnh bàn mỉm cười nâng chén uống rượu với nhóm đại nhân cùng bàn, nhưng cặp mắt kia lại nhẹ nhàng lơ đãng nhìn về phía nàng, trong ánh mắt hình như có chút ý lạnh.
Chắc là Tú Nhi đã truyền đạt lại ý tức của nàng cho Cát Thanh Viễn rồi?
Biệt viện hoàng gia của họ Niếp xảy ra tai họa bất ngờ, mọi người ai cũng đều nhận định là Vệ Lãnh Hầu gây nên, lúc này Cát đại nhân giống như mộtcọng cỏ cứu mạng cho người bị đắm thuyền trong cơn bão lớn giữa biển khơi vươn tay giúp đỡ, dựa theo lẽ thường, tiểu Hoàng đế sẽ bị trận hỏa hoạn đó làm sợ tới mức hồn phi phách tán, nắm chặt lấy, ước gì lập tức liền chạy ra cửa cung.
Nhưng mà nàng lại quả quyết cự tuyệt, sắc mặt của Cát đại nhân sao có thể tốt được? Chắc là nghĩ rằng nàng khuất phục dưới dâm uy của Thái phó, cam tâm làm tay sai cho kẻ thù?
Niếp Thanh Lân thu lại ánh mắt, chậm rãi uống rượu trong chén của mình. Các tiết mục trong yến hội thật náo nhiệt, Vương gia mời không ít gánh hát đến để góp vui.
Bất quá tâm tư Thái phó đã sớm bay đến bên trong biệt viện, đang định đứng dậy muốn cáo từ, lại thấy công chúa hình như say rượu không thể đứng thẳng, đang được thị nữ dìu, đi theo Lâm Diệu Thanh vào nội thất nghỉ ngơi.
Vì thế hắn liền ngồi xuống, trong lòng nghĩ chờ Long Châu Tử tỉnh rượu thì đi cũng không muộn.
Chẳng qua là chờ rất lâu, một nén nhang đã trôi qua nhưng vẫn không thấy công chúa đi ra.
Vệ Lãnh Hầu cảm thấy sự tình có chút gì đó không đúng, bất chấp việc nam nữ khác phòng, lập tức đi tới chỗ lão Vương phi, nói: “Trước khi công chúa ra khỏi cung, hoàng thượng đã dặn là không được hồi cung quá trễ, chẳng biết có thể xin phép lão Vương phi mời công chúa ra ngoài được không…”
đang nói, lại nhìn thấy công chúa được một thị nữ dìu ra khỏi phòng, nhìn hướng đi chắc là muốn lên xe ngựa. Tuy rằng chỉ thấy bóng dáng, nhưng y phục màu vàng nhạt kia thì không thể sai được.
Thái phó thầm nghĩ: không biết đã uống bao nhiêu? Cũng không thèm chào hỏi gì liền lập tức rời đi?
Trong lòng vừa tức vừa giận, sau khi chào từ biệt Vương gia, liền đi theo ra ngoài.
Công chúa đã lên xe ngựa, trước Vương phủ người đến người đi, thật sự không tốt để đi theo lên xe ngựa. Thái phó xoay người lên ngựa, chậm rãi điở phía trước, cùng xe ngựa một trước một sau đi đến ngoại trạch của mình.
Lưu tổng quản đã sớm đợi ở cửa, thấy Thái phó về, liền sai người mở cửa, có thể thấy nhà cửa giăng đèn kết hoa rất náo nhiệt.
Thái phó mỉm cười, xoay người xuống ngựa, chuẩn bị ôm công chúa xuống xe.
Công chúa giống như đã ngủ say, đầu nhẹ nhàng cúi xuống, tựa vào phía trên thùng xe.
Thái phó cười khẽ đưa tay ôm lấy nàng.
Nhưng lần này, hắn cảm thấy xúc cảm trong tay có gì đó không đúng! không đủ mềm, không đủ nhẹ, ánh mắt của hắn lạnh lẽo, đưa tay nâng mặt công chúa lên…
Người trong lòng hắn không phải là công chúa, đây rõ ràng là Lâm Diệu Thanh vẫn đang hôn mê bất tỉnh! Thái phó vội vã nhét nàng ta lại vào trong xe ngựa, một phen kéo lấy thị nữ mới vừa rồi còn đỡ công chúa, lớn tiếng hỏi: “Tiện tì! Công chúa ở đâu?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Tú Nhi đột nhiên lộ ra nụ cười mười phần ác độc nói: “Công chúa không muốn chịu sự sắp đặt của tên gian tặc như ngươi, đã sớm chuẩn bị kế sách. hiện tại nàng đã được tự do, đi tìm tình lang thực sự của mình. Cẩu tặc, người đừng đắc ý! Người có xuất thân hạ tiện như ngươi sao có thể nhúng chàm công chúa được?” nói xong cười phá lên chế giễu.
Sắc mặt Vệ Lãnh Hầu như hàn băng ngàn năm, giơ tay rút bảo đao của thị vệ: “nói! Nàng ở đâu?”
Tú Nhi cười nhìn bảo kiếm đang đặt trên cổ mình, đột nhiên cắn nát độc dược trong miệng, sau khi run rẩy vài cái, liền tự vẫn bỏ mình. Vệ Lãnh Hầu hung hăng nhìn cung nữ đã tắt thở nằm dưới đất, lại giương mắt nhìn chữ Hỉ màu đỏ rực rỡ trên cánh cổng lớn. Gương mặt lạnh lẽo đỏ lên như được phủ đầy màu.
hắn hét lớn một tiếng, đột nhiên vung tay chém một đao bay đầu người cung nữ đáng chết ngàn vạn lần kia, một cước đạp bay ra xa, lớn tiếng hô: “Phái người đóng cửa thành lại, quay về Vương phủ điều tra, nhất định phải tìm được công chúa!”
Trong lúc cả kinh thành đang bị một đại đội binh mã chiếm đóng, Niếp Thanh Lân cũng dần dần tỉnh lại sau trận hôn mê. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân đầy hơi lạnh, có một bàn tay đang dao động trên cổ mình…
Nàng chậm rãi mở mắt, chỉ thấy Cát Thanh Viễn nửa nằm bên cạnh mình, đôi mắt thâm thúy chứa đầy tà khí, bàn tay kia đang càn rỡ vuốt ve da thịt trắng như tuyết lộ ra trước ngực mình.
Niếp Thanh Lân giật mình một cái, giãy dụa đẩy tay hắn ra, trợn to mắt đánh giá bốn phía, lại phát hiện nơi này không phải vương phủ, liền hỏi: “Đây là đâu? Sao Cát đại nhân dám làm càn như vậy?”
Cát Thanh Viễn đưa tay để trước mũi của mình, nhẹ nhàng ngửi mùi hương của mỹ nhân dính trên đầu ngón tay: “Công chúa đang ở trên thuyền, vi thần đúng theo ước hẹn giúp công chúa thoát khỏi ma chưởng của Vệ tặc, chẳng qua là không biết công chúa có muốn cảm ơn thần hay không, có thể ban thưởng cho thần một đêm phù dung trướng ấm, giường gối mất hồn hay không?”