Khóe miệng anh cong lên một lát, coi như là cười: “Lần sau không cần đâu, muộn như vậy, có lúc anh không về thì sao?”
Cô cũng cười cười: “Anh đói không, trong bếp còn một ít cháo.”
“Anh không đói.” Anh cố ý thoải mái véo véo má cô: “Em ngủ trước đi, anh tắm xong rồi sẽ đến.”
Cô vuốt vuốt tóc mai rũ ra: “Không phải anh tắm rồi mới quay lại sao?”Cô cười cười, đánh trống lảng: “Trên người anh vẫn còn mùi sữa tắm vàdầu gội đầu.”
“Thánh Hâm,” Anh than một tiếng, ” Em không vui sao? Xin lỗi.”
Cô ngước mắt lên, yếu ớt nhìn anh: “Chí Duy……..em……chỉ là rất sợ hãi.”
Anh ngắt lời cô: “Đi ngủ đi, muộn quá rồi, có việc gì ngày mai hãy nói.”
Cô lại nói tiếp, khó khăn, đứt đoạn: “Em không biết……..chúng ta còn cómấy ngày, mấy tiếng, hoặc là……..còn có mấy phút……mấy giây…….”
“Anh mệt rồi, ngày mai chúng ta nói được không?”