Lục lục lục: “Không tốt lắm, 728.”
Tưởng Thu Hoan lén nhìn trộm, nhịn không được nói: “Nè nè, 728 mà còn kêu không tốt, vậy chắc cũng xem thường thành tích của Nhân Nhân nhà mình rồi.”
Đường Vưu Vi sờ sờ cằm: “Thời gian qua cậu bé này có thành tích rất xuất sắc, cả trường học đều trông chờ cậu ta dành được thủ khoa.”
Trước kỳ thi tốt nghiệp, các giáo viên thật sự đều muốn tìm Lục Trì nói chuyện, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến kỳ thi đại học nên không dám làm.
Hiện tại đạt được thành tích này, thì có khả năng cao sẽ thành thủ khoa, hy vọng đừng có ai cao điểm hơn là được.
Chỉ sợ đột nhiên xuất hiện một con ngựa đen.
Buổi chiều là thời gian điền nguyện vọng các trường đại học.
Bên ngoài trời rất nóng, mặt trời chói chang tren đỉnh đầu, Đường Nhân vốn không muốn lên trường, nhưng nghĩ lại có thể gặp Lục Trì nên lại ráng sức đi.
Cô đến sớm, Lục Trì còn chưa đến, trong phòng học đều là các bạn học đang hỏi thăm thành tích và nguyện vọng trường muốn đăng ký.
Lần này Lộc Dã làm bài tốt hơn rất nhiều so với những lần thi thử, vẻ mặt hớn hở, ca hát không ngừng.
Thấy Đường Nhân đi vào, không nhịn được hỏi: “Đường Nhân, cậu bao nhiêu điểm?”
Đường Nhân cười cười, không lên tiếng.
Đường Minh quay đầu: “Chắc chắn phải cao điểm hơn cậu rồi, tớ nghe phong phanh là trường mình có hai người đạt hơn bảy trăm điểm.”
“F*ck, sao cậu biết? Hai người lận á? Đường Nhân và Lục Trì sao?” Lộc Dã kinh ngạc, hỏi liên tiếp không ngừng.
Đường Minh gãi gãi đầu; “Tớ cũng nghe nói vậy thôi, vừa rồi đi ngang qua văn phòng nên tớ đứng lại nghe lén, tự dưng có thầy giáo đẩy cửa ra nên tớ bỏ chạy.”
Hai người cũng hài lòng với số điểm đã đạt được, tâm tình rất tốt nên chưa bao lâu đã quên hỏi chuyện Đường Nhân.
Đường Nhân chống cằm, cô nhất định phải học cùng một trường đại học với Lục Trì.
Cô không có hứng thú xem chuyên ngành của các trường đại học.
Đang nghĩ ngợi, bên cạnh có người ngồi xuống, cô nghiêng đầu, thấy Lục Trì đang ngồi bên cạnh, hôm nay anh không đeo kính, cực kỳ mê người.
Có lẽ bởi vì thời tiết quá nóng, nên anh cởi bỏ bớt một nút áo sơ mi, lộ ra làn da trắng sáng.
Yết hầu anh khẽ nhúc nhích, làn da cũng theo nhịp thở khẽ phập phồng lên xuống, khiến người nhìn phải miệng đắng lưỡi khô.
Đường Nhân liếm liếm môi, thật sự muốn đè anh ra ngay tại đây.
“Đừng có nhìn tớ nữa.” Lục Trì quay sang, suýt nói lắp, vươn tay che mắt cô.
Đường Nhân nhẹ kéo tay anh xuống, hỏi: “Cậu muốn đăng ký trường nào?”
Lục Trì suy nghĩ một chút: “Mới quyết định một trường, còn lại chưa chắc lắm.”
Bây giờ nguyện vọng được điền ba trường, mỗi trường đều có rất nhiều chuyên ngành, anh thật sự chỉ nhắm vào một trường thôi sao.
Đường Nhân lại: “Trường nào?”
Lục Trì nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Đại học S.”
Đại học S là đại học tổng hợp, ở thủ đô, cách thành phố bọn họ đang ở rất xa, nhưng lại là đại học danh tiếng, xếp hạng thứ nhất cả nước.
Dựa theo thành tích của Lục Trì, thì hoàn toàn có thể đậu đại học S.
Đường Nhân suy nghĩ một hồi, dựa theo thành tích của cô cũng có thể vào được đại học S, hàng năm cũng rất ít người đạt hơn 700 điểm, hơn nữa trong trường cũng có rất nhiều chuyên ngành.
Cô đến trường học chủ yếu là xác nhận chuyện này.
“Cậu thì sao?” Anh hỏi.
“Ờ thì… Cũng giống cậu.” Đường Nhân cười nói.
Sau đó, cô “Haiza” một tiếng: “Tớ thua cậu có mấy điểm. Vậy mà cậu còn nói tớ là cậu thi không tốt, có phải muốn chọc tức tớ đúng không?”
Khóe môi Lục Trì khẽ cong lên.
Hai người ngồi phía trước nghe thấy trợn mắt nhìn nhau.
Chủ nhiệm Chu Thành cầm giấy đăng ký nguyện vọng tiến vào lớp: “Đây là bản điền mẫu. Các em điền thử trên giấy cho quen, có vấn đề gì thì tìm thầy.”
Chu Thành bắt đầu phát bảng mẫu xuống.
Đường Nhân cầm bút, tra xét điểm trúng tuyển của đại học S những năm trước, năm ngoái điểm đậu cao nhất là 730 điểm, thấp nhất vẫn hơn 690 điểm.
Tính toán một chút, thì xem ra năm nay cũng không chênh lệch nhiều.
Cô vẫn chưa động bút, đợi Lục Trì điền trường gì vào bảng nguyện vọng.
Lục Trì viết tên trường đại học, nhưng không viết tên chuyên ngành, nghiêng đầu nói: “Cậu viết của cậu đi.”
Đường Nhân le lưỡi, suy nghĩ một chút, cô giỏi nhất môn tiếng anh, nhìn tới nhìn lui, cuối cùng cũng tìm ra được chuyên ngành cô có hứng thú nhất.
Cô không che giấu, Lục Trì dễ dàng nhìn thấy sự lựa chọn của cô, một lúc sau, anh bắt đầu nghiêm túc điền chuyên ngành mình muốn theo học.
Đường Nhân nhìn thấy hơi bất ngờ, chuyện này nằm ngoài dự đoán của cô, anh không chọn những ngành liên quan đến vật lý, mà lại chọn y khoa.
Sau khi chờ cả lớp điền xong, Chu Thành thu lại, thông báo cả lớp có thể ra về, mấy ngày nữa lên lại trường để điền vào bảng nguyện vọng trên máy tính.
“Các em không được để người khác biết được thông tin cá nhân của mình, cũng không được tin những trường đại học trái phép, hàng năm đều có học sinh bị lừa, nguyện vọng bị thay đổi, chuyện này liên quan đến cả đời, nhất định phải cẩn thận.”
Chữ cuối cùng vừa được nói ra, trong phòng học đồng loạt trả lời.
Trên mặt Chu Thành lộ ra vẻ vui mừng, không ít người đã gọi điện thoại thông báo điểm thi của mình cho ông ta biết, không tính đến chuyện xuất sắc thế nào, nhưng điểm số đã chứng minh được sự cố gắng suốt thời gian qua.
Đường Nhân nói nhỏ với Lục Trì.
Nghĩ lại có thể học chung một trường đại học, tâm tình cô đang rất tốt.
Lục Trì thật sự giành được thủ khoa.
Hình ảnh của anh cộng với điểm thi đã được công bố, Đường Nhân dặn đi dặn lại, trường học mới không công khai tấm hình đó ra ngoài.
Nhưng trên bảng vàng danh dự lại có hình ảnh của anh.
Ngày hôm sau, báo chí muốn tới phỏng vấn, ban đầu chỉ phỏng vấn thủ khoa, nhưng cả thủ khoa và á khoa đều học chung một trường, cho nên cũng thuận tiện hơn nhiều.
Thầy giám thị dặn dò: “Lần này có cả đài truyền hình tới nữa, không được nói lung tung.”
Lục Trì ngoan ngoãn gật đầu.
Thầy giám thị chuyển hướng sang Đường Nhân: “Nhất là em, Đường Nhân. Ở trong trường làm trò thì thầy không nói đến, nhưng lần này em đại diện cho toàn trường đó.”
Đường Nhân cười tủm tỉm gật đầu.
Rất nhanh sau đó, có một nam nữ phóng viên tiến vào, đi cùng còn có cả nhiếp ảnh gia và nhân viên đài truyền hình.
Nữ phóng viên vừa vào phòng thì hơi kinh ngạc nhìn hai học sinh xuất sắc ở trước mặt.
Đầu tiên, cô ta hỏi thầy giám thị: “Bạn Lục Trì và Đường Nhân bình thường ở trường cũng đạt thành tích xuất sắc ạ?”
Thầy giám thị tươi cười rất chuẩn mực: “Đúng vậy, hai em ấy luôn đạt thành tích nhất và nhì cả ba lần thi thử của tỉnh tổ chức, bình thường cũng rất hăng say học tập, đều có phương pháp riêng của mình. Có thể đạt được thành tích này cũng là điều rất hiển nhiên.”
Nghe thấy lời nói hoa mỹ của thầy giám thị mà Đường Nhân suýt nữa phụt cười.
Sau khi được hỏi mấy vấn đề, thầy giám thị dùng hết khả năng để hướng bọn họ như những học sinh ngoan, nhìn bộ dáng của phóng viên chắc cũng tin lời thầy ấy nói.
Đến lượt Lục Trì và cô được phỏng vấn thì toàn là những câu hỏi đơn giản hơn rất nhiều.
Trên thực tế Lục Trì rất ít nói, cho nên cũng trả lời những câu hỏi của phóng viên rất ngắn gọn, đến phóng viên còn cảm thấy bối rối.
Cuối cùng phải chuyển hướng sang Đường Nhân.
Đường Nhân nở một nụ cười xinh đẹp động lòng người: “Có thể đạt được thành tích tốt như vậy cũng nhờ Lục Trì phụ đạo cho em, đời học sinh của em may mắn nhất là được gặp cậu ấy.”
Lục Trì nghiêng đầu nhìn cô.
Sao nghe thấy có điểm gì đó là lạ? Phóng viên sinh lòng nghi ngờ, nhưng vẫn chuyên nghiệp nở nụ cười kết thúc bài phỏng vấn, được thầy giám thị tiễn ra tới cổng trường.
Tối hôm đó, đoạn phỏng vấn được phát trên đài truyền hình.
Hầu hết các học sinh đều bị ba mẹ ép buộc ngồi nghe làm cách nào đạt được thủ khoa, hy vọng con cái mình sau này cũng học hành tài năng như vậy.
Sau khi thấy Lục Trì và Đường Nhân xuất hiện, không ít người ngỡ ngàng.
Lục Trì không đeo mắt kính, khuôn mặt đẹp trai được bày ra, trên tivi nhìn càng tuấn tú hơn, cũng không kém so với những minh tinh đang nổi hiện nay, thậm chí còn đẹp trai hơn một bậc.
Đường Nhân ngồi bên cạnh anh cũng không kém cạnh, nhan sắc xinh đẹp, lúc cười lên mặt mày cong cong, đôi mắt sáng như sao.
Học sinh trường tư nhân Gia Thủy chứng kiến thấy thần thái tự nhiên của hai người, trai tài gái sắc, nhịn không được nhớ lại lần kiểm điểm trước toàn trường lần đó.
Thật sự vẫn còn khắc sâu trong ký ức mọi người.
Một vài người thi ở Nhất Trung đã từng thấy qua hai người họ thì lập tức bị tức nghẹn.
Đối mặt với những lời chỉ trích của người nhà như là “Nhìn người ta rồi xem lại bản thân mình xem.” Hay “Con nhà người ta vừa học giỏi lại xinh xắn.”
Ngẫm lại lúc thấy hai người bọn họ tình chàng ý thiếp ở bên ngoài phòng thi, còn tưởng rằng hai người chắc học tệ lắm đây, hiện tại kết quả lại là: Một thủ khoa một á khoa?
Có người còn dán mắt vào màn hình quan sát chăm chú, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Đang trong lúc phỏng vấn còn lén lút khều ngón tay nhau.
Thật sự là quá to gan!