Nhưng không có cách nào, ZZ chỉ là một cái áo choàng nhỏ của cậu, mà áo choàng nhỏ thì lấy đâu ra số WeChat đây?
Nghĩ đến đây, cậu không khỏi có chút tê dại: “Không phải.” Ngừng nửa giây sau, cậu đành phải nhắm mắt nhắm mũi tiếp tục bù đắp: “Chỉ là ZZ hơi nhát thôi, các anh đừng thấy hắn ở trên mạng nói năng tùy tiện, kỳ thật lúc nói chuyện, đều có chút thẹn thùng.”
Khương Minh nhìn về phía Tả Đào, gần như viết lên trán dòng chữ “Tôi không tin”.
“Ừm, để em hỏi trước một chút, hỏi hắn có nguyện ý thêm hay không.”
“Đừng quá coi khinh mị lực của Fire.” Khương Minh cười nói: “Anh cảm thấy không thành vấn đề, có thể kéo người đồng ý tới tham gia thử luyện thì tốt rồi.”
Tả Đào lên tiếng, cậu mím môi: “Vậy…… Đội trưởng có muốn thêm WeChat ZZ không?”
Vừa nói, trong lòng cậu bắt đầu điên cuồng cầu nguyện — làm ơn, làm ơn, nhất định phải nói không, xin hãy ghi nhớ hình tượng nam thần lạnh lùng của anh, sẽ không có nam thần nào chủ động thêm WeChat người lạ!
Kết quả một giây sau, liền nghe thấy nam thần cao lãnh lời ít mà ý nhiều hộc ra hai chữ: “Đều được.”
Tả Đào trước mắt tối sầm: “……”
Xinh đẹp, thế là phải kiếm ngay cho mình một nick WeChat clone rồi phải không?
——
Sau khi trở lại phòng huấn luyện và ngồi xuống, Tả Đào ném một miếng kẹo cao su bạc hà vào miệng để nâng cao tinh thần, cậu nhai nó như nhai sáp, nhớ lại tình cảnh khi ở trong văn phòng của Khương Minh, lại là một trận hít thở không thông thêm da đầu tê dại.
Bất kể như thế nào, chuyện này nhất định phải che đậy thật chặt, nếu như chiếc áo choàng này bị lộ ra ngoài, thì dù sống ở hành tinh khác cũng sợ cứu không nổi.
Ông trời ơi, tại sao lại muốn cho cậu gặp phải chuyện như vậy.
Tả Đào vỗ trán, thậm chí bắt đầu suy nghĩ về việc chọn chuyên ngành trong tương lai, cậu ấy nghĩ mình có thể sẽ đến khoa biên kịch.
Rốt cuộc, sau những gì vừa xảy ra, cậu cảm thấy rằng mình ít nhiều có tài năng tự đạo tự diễn.
Lẩm bẩm vài câu trong lòng một cách tự giễu, Tả Đào thở ra một hơi dài, rồi vươn tay bật máy tính..
Một giây sau, Tống Thời Hàn cũng đẩy cửa phòng huấn luyện đi vào.
Nghe thấy âm thanh, Tả Đào theo phản xạ điều chỉnh tư thế ngồi của mình, sau đó hơi ngồi dậy, bộ dạng vô cùng chột dạ vì vừa làm chuyện xấu, đang nỗ lực cứu lại mặt mũi.
“Đánh đôi sao?” Nhìn cậu một cái, Tống Thời Hàn xoay xoay cổ tay, ngồi xuống: “Anh chuẩn bị phát sóng trực tiếp.”
Hợp đồng mà Tả Đào đã ký khác với hợp đồng của họ, hợp đồng này không có yêu cầu về thời gian, vì vậy không giống như họ luôn phải làm bù vào cuối tháng.
Nghe vậy, Tả Đào đã nhấp vào biểu tượng trò chơi trên màn hình máy tính: “Dạ, đánh đôi.”
Tống Thời Hàn: “Ừ, lát nữa mời em.”
Tả Đào đáp ứng một tiếng, kết quả vừa mới online, nhưng vừa mới lên mạng, màn hình hơi lóe lên, dưới màn hình đầy màu với hiệu ứng đặc biệt, lời nhắc hệ thống quà tặng trực tiếp nhảy ra trên trang đầu.
【 siêu hạnh phúc! Bạn tốt của bạn Wildfire-Fire đã gửi cho bạn tất cả các trang phục được bán trong cửa hàng, hãy đến và ký nhận chúng!】
Động tác trên tay hoàn toàn dừng lại.
Khi nhìn thấy từ ‘tất cả’, Tả Đào sửng sốt, cậu ngây người nhìn vào trang máy tính của mình, thật lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Đội trưởng… anh tặng quà cho em?”
Nhìn lại, thời gian tặng quà là lúc hai giờ sáng.
Lúc đó bọn họ vừa mới từ bên ngoài trở về, cậu vẫn là vì những lời bình luận của Wind để lại mà trằn trọc.
Kết quả khi đó Tống Thời Hàn đang tặng skin cho cậu.
Có gì đó tê tê dại dại từ trong lòng toát lên đầu, Tả Đào nhìn đống skin dày đặc trong phòng quà tặng trò chơi, cong ngón trỏ trên con chuột, vô thức quay đầu nhìn Tống Thời Hàn.
Tả Đào cũng được coi là một người chơi lâu năm của trò chơi《 Wind Up 》, tất cả các skin được bán trong trung tâm mua sắm nếu cộng dồn lại thì giá cũng trên dưới 70.000 đến 80.000.
Phản ứng một chút, Tống Thời Hàn nhớ mới nhớ ra điều gì đó, liền lớn tiếng đáp lại: “Lúc trước nghe nói tài khoản của em không có skin, mà sinh nhật em cũng không biết đưa cái gì, cho nên tặng em toàn bộ skin luôn.”
Giọng điệu của anh vô cùng bình thản, giống như toàn bộ skin đối với một học sinh cấp 3 mới tốt nghiệp có lực sát thương lớn thế nào, lại bổ sung thêm một câu: “Vẫn có một số skin đặc biệt bị hạn chế không thể cho đi, anh sẽ bổ sung cho em sau.”
Bởi vì lời này, bình luận lập tức trở nên điên cuồng——
【 Cái gì?! Toàn bộ skin?! HU hu hu Đội trưởng giết tôi giỏi thật đấy, cái cậu bạn trai lạnh nhạt nhưng tràn đầy cảm giác an toàn chết tiệt này!! 】
【T-T Đẹp trai cộng nhiều tiền, thật sự là đau tim gấp đôi, không biết bé Pink sẽ nghĩ như thế nào, dù sao thanh máu của tôi cũng đã cạn. 】
【 Trâu bò chính là trâu bò, trực tiếp đưa ra bút tích lớn vậy để dỗ đứa nhỏ vui vẻ. 】
【Fan thẳng nam. Cảm thấy một chút ngọt ngào mà không rõ lý do, nó là bình thường sao?】
【 Lầu trên đừng chạy, tôi cũng…… chợt hiểu ra hành vi cắn CP thường ngày của bạn gái mình. 】
“Chính là……”
Tả Đào không đăng nhập Tiểu Hùng TV, hoàn toàn không biết giờ phút này bình luận có bao nhiêu xuất sắc.
Tâm trạng hiện tại của cậu rất kỳ lạ đến nỗi cậu không thể diễn tả nó bằng lời. Rõ ràng một giây trước cảm xúc còn dừng lại giữa khẩn trương và phiền não, nhưng vào lúc này, lại sinh ra vô cùng ngọt ngào..
Nó vừa phiền não lại vừa cảm thấy tâm động.
Càng mâu thuẫn chính là, ngoại trừ tim đập nhanh, cậu còn cảm giác từng đợt thịt đau, cuối cùng không nhịn xuống nói: “Những skin này tốt nhất là chờ đến sự kiện giảm nửa giá, mới là lời nhất ạ.”
Tống Thời Hàn khẽ ngước mắt lên, bình luận tràn ngập màn hình là——
【 Cười chết, Pink nhóc giả thanh cao cái gì, tiêu tiền cho nhóc mà còn nói có lời với không có lời cái gì, nhanh chạy đi vụng trộm vui vẻ! 】
【 Tuy rằng là a a a a a, con trai những lời này của con ít hoặc nhiều hoặc gây mất hứng! 】
【 Con trai hu hu hu thật ngọt, nhưng chồng tôi thực sự ở bên con trai tôi……hu hu hu……】
【 Vẫn còn chưa công bố chuyện ở bên nhau mà đã nghĩ phải quản tiền của đội trưởng ca ca thế nào rồi sao? / đầu chó.jpg】 【Pink sinh nhật 18 tuổi vui vẻ!! 】
【 Đừng nhìn Pink trong miệng nói đau lòng, kỳ thực trong lòng đã sớm nở hoa, chỉ nghe giọng nói thôi cũng có thể tưởng tượng được khóe miệng em ấy đang cong lên. 】
【 + 1, đứa nhỏ đều là miệng chê nhưng thân thể lại thành thật, không tin mọi người hỏi thử xem, em ấy lúc này khẳng định đang vui vẻ muốn chết. 】
Lúc đó Tống Thời Hàn vừa tạo phòng xong, ừa ngước mắt lên, khóe mắt thoáng thấy được trận oanh tạc này.
“Pink.” Anh nhấp chuột rồi nói.
Dần dần tỉnh lại sau sự kinh ngạc tột độ, Tả Đào cố gắng kìm nén khóe môi sắp nhếch lên, hỏi: “Sao vậy ạ?”
Giọng nói của Tống Thời Hàn vẫn còn hơi khàn như thể vừa mới ngủ dậy, anh quay sang nhìn Tả Đào, hơi cụp mắt xuống và hỏi cậu:
“Thích món quà này không?”