“Vậy cậu định làm thế nào ?”
“Tôi sẽ giải quyết từ phía mẹ của tôi trước, tôi nhất định sẽ không để đánh mất cô ấy một lần nào nữa”
“Nhưng cậu cũng không được làm ra chuyện quá đáng có biết chưa ? Nếu cần giúp đỡ thì tìm tôi”
“Tôi biết rồi, cảm ơn cậu đã giải thích cho tôi hiểu”
Nhìn chiếc nhẫn đôi trên tay, Tân Thiêu Nhiên càng kiên định hơn cho quyết định của mình.
Hôm sau Tần Thiếu Nhiên đột nhiên trở về nhà, anh ấy vì không thích việc mẹ mình làm nên rất ít khi ở nhà, Tần phu nhân thấy anh ấy thì vẫn luôn giữ thái độ cao ngạo đó mà hỏi anh.
“Chịu về rồi sao ? Sao nào, con đã quyết định xong chưa ?”
Tần Thiếu Nhiên bình tĩnh ngồi lên ghế, anh ấy nhìn mẹ mình rồi cười nói với vẻ mặt kiêu ngạo.
“Con quyết định xong rồi…….nhưng không phải là làm theo ý mẹ, mà con sẽ quyết định từ chức và sẽ thành lập một công ty riêng”
Tần phu nhân nghe thấy lời này của con trai thì vô cùng ngạc nhiên, bà ấy sững sốt nhìn Tần Thiếu Nhiên.
“Mẹ đừng nhìn con như vậy, mẹ cũng biết rồi đó, mọi hợp đồng hay là đối tác lâu năm của công ty đều do một tay con mang về, nếu con rời đi thì mẹ cũng biết kết quả sẽ thế nào rồi đúng không ?”
Tần phu nhân tức giận quát mắng.
“Làm càng, con nghĩ con làm vậy thì mẹ sẽ nhượng bộ hay sao ?”
Tần Thiếu Nhiên cũng không thua kém mà phản bác.
“Vậy mẹ nghĩ con còn là đứa trẻ không đủ năng lực chống đối mẹ như năm đó sao ? Bản thân mẹ luôn cho mình là đúng, vì mặt mũi của bản thân mà không ngại hạ bệ người khác”
Tần Thiếu Nhiên vẻ mặt lạnh lùng kể lại chuyện cũ.
“Lúc còn đi học, mẹ vì thấy con đạt điểm không theo ý muốn của mẹ thế là mẹ không ngần ngại tát mạnh vào mặt con tại lớp học, khi đó mẹ có xem con là con trai mẹ hay không ?”
Tần phu nhân lặng người, chuyện đó đến cả bà ấy cũng chẳng còn nhớ, nói đúng hơn bà ấy đã làm tổn thương con trai mình nhưng cũng chẳng quan tâm đến điều đó.
“Nhốt con một mình trong phòng chỉ vì con không muốn kết bạn với một thiếu gia nhà giàu khác, sẵn sàng bỏ đói con khi mẹ thấy con không làm theo ý mẹ, cho dù đó chỉ là một lỗi nhỏ”
Càng nói Tần Thiếu Nhiên càng kích động.
“Vậy thì động lực nào khiến mẹ nghĩ con sẽ vẫn tiếp tục chịu đựng mẹ khi con đã có đủ năng lực phản khán chứ ?”
Tần Thiếu Nhiên tức giận đập vỡ chiếc ly đặt trên bàn khiến Tần phu nhân cũng giật mình sợ hãi.
“Mẹ…….mẹ chỉ là muốn rèn luyện con trở nên tốt hơn thôi…….mẹ………”
“Vậy à ? Con thật sự rất tò mò rằng mẹ còn nhớ ngày sinh nhật con là ngày nào hay không ?”
Tần phu nhân ấp úng, hoang mang không thể trả lời, biểu hiện này đã khiến cho Tần Thiếu Nhiên đoán được câu trả lời, anh ấy thất vọng quay lưng.
“Nếu mẹ còn muốn ép con lấy Nguyên Nhã, thì con sẽ khiến Tần thị thất bại trong tay con……..đừng khiến con mất khống chế, Khiết Khiết là giới hạn cuối cùng của con”
Tần Thiếu Nhiên rời đi để lại Tần phu nhân vẫn luôn ngẩn người ở đó, sau một lúc bà ấy mới bừng tỉnh và bắt đầu lo lắng. Lần đầu tiên nhìn thấy con trai như thế khiến bà ta không thể tin nổi, nhưng với tính cách của bà ấy thì bà không muốn bị con trai mình lấn át.
Tần phu nhân chợt thay đổi sắc mặt, bà ta lạnh lùng gọi điện cho ai đó.
“Ra tay được rồi đó”