Biến thái, tôi véo chết anh!
Tịnh Hề một chút nhẹ tay cũng không có, bóp thật mạnh hạt đậu, véo đi véo lại.
“A..”
Tịnh Hề khó tin, cố vươn người dậy. Người đàn ông biểu cảm thật khó coi đè đầu cô lại.
Chết tiệt!
Anh ta thế mà bị bé con véo đến mức bắn tinh.
Sao em ấy có thể yêu nghiệt thế chứ?
Cả ngày hôm nay nhất định sẽ chơi chết em!
Trầm Ngạn cười y như thằng có bệnh.
“Bé con, hôm nay chúng ta chơi nhiều kiểu được không?”
Trái tim bé nhỏ của Tịnh Hề không khỏi run lên: “Em nghĩ ư…ưm..ưm…”
“Không cần nghĩ nhiều, anh đói lắm rồi.”
Một tiếng sau.
Dưới sàn phòng khách quần áo vương vãi khắp nơi. Trên ghế sô pha, hai thân thể quấn lấy nhau. Hông của người đàn ông liên tiếp chuyển động, hạ thân đi sâu vào người thiếu nữ.
“Anh…anh..Ngạn…em không…chịu nổi nữa..” Tịnh Hề khó nhọc mở miệng. Gương mặt cô ửng hồng xinh đẹp, đáy mắt tràn ngập sương mù. Tóc dài tán loạn trên ghế.
“À thế à, vậy thì chúng ta đổi địa điểm thôi.” Trầm Ngạn thô suyễn nói, bế người lên.
Hai tiếng sau, bên cửa kính
Hai tay Tịnh Hề chống bên tường, thân thể bị ép sát vào cửa kính. Cô chỉ cần quay đầu là có thể thấy được quang cảnh bên ngoài. Trầm Ngạn nhấc mông cô lên, ra ra vào vào. Tịnh Hề sợ mất thăng bằng bèn vòng tay ôm lấy cổ anh.
Tịnh Hề không chịu được cách chơi của tên điên này. Nhỡ đâu có người nhìn thấy thì sao giờ?
Cô đã đạt cao trào mấy lần rồi mà anh ta vẫn sung sức như vậy.
Nãy giờ thử qua hàng chục tư thế khiến cho thân thể cô hoàn toàn rã rời, đến cả sức để rên cũng không còn nữa.
Trầm Ngạn vùi đầu vào ngực Tịnh Hề, động tác dưới thân càng thêm mạnh mẽ. Khoái cảm lại ập tới, Tịnh Hề cắn mạnh vào vai anh:
” Anh, em…em… không được nữa. Anh…dừng lại đi.”
“Thế về sau có định khoá cửa nữa không?”
Tịnh Hề:”…” Hả? Cái gì cơ?
Khoá cửa á?
Không nghe thấy câu trả lời của cô, Trầm Ngạn tiếp tục lặp lại: “Về sau buổi tối em có định khoá cửa nữa không?”
Tịnh Hề không có chịu nổi nữa, cô hét to một tiếng, gắng gượng nói nốt: “Em…em…không khoá nữa.”
Trầm Ngạn gầm nhẹ, cuồng dã cắm vào. Anh ôm chặt cơ thể Tịnh Hề, phun thẳng tinh hoa vào người cô.
Tịnh Hề bị một kích thích quá độ, trực tiếp ngất tại chỗ.
Trầm Ngạn bế thân hình xụi lơ của cô lên, dịu dàng hôn vành mắt đỏ ửng. Nhớ lại cô vừa cầu xin, rên rỉ, tha thứ với anh…
Thật thỏa mãn.
Cảnh tượng trong mơ cuối cùng cũng thành hiện thực.
Rất rất muốn lôi em ấy lên giường chiến thêm mấy hiệp nữa.
________________________________
Ánh nắng ban trưa chiếu vào phòng, Tịnh Hề dụi đầu vào gối nhắm mắt ngủ ngon. Đôi chân thon dài thả xuống bên giường. Bàn chân nhỏ nhỏ xinh xinh, từng ngón chân trắng trắng mềm mềm thật đáng yêu.
Tựa như chủ nhân của nó.
Người đàn ông ngồi ở ghế bên giường nâng nhẹ chân cô gái lên, vuốt ve. Bàn tay to của anh nắm trọn bàn chân cô. Đáy mắt tràn ngập một màu đỏ điên cuồng chiếm hữu. Anh cong cong môi cười đầy quỷ dị.
Vuốt ve chân thiếu nữ hồi lâu, Trầm Ngạn để lại lên giường, đắp lại chăn cho cô. Anh nhấc chân bước ra ngoài, nhẹ tay khép cửa lại, bước về hướng thư phòng.
Trầm Ngạn ngồi trong thư phòng, mở tủ két ra. Anh đặt lại dây xích chân bằng vàng vào đó. Đóng cửa tủ.
Hừm, vừa nãy anh có chút chần chừ không biết có nên khoá chân bé con không?