Vẻ mặt của Ninh Thư trở nên mờ mịt, cô nhìn Phương Phỉ Phỉ rồi nói: “Tài hoa gì chứ, ra trận là dùng súng bắn chết kẻ địch, hắn được tiếp thu các tri thức phương tây thì có lợi ích gì, cho dù có tài hoa thì sao, chẳng lẽ đến lúc gặp phải kẻ địch thì hắn sẽ đọc thơ tình cho bọn họ nghe sao?”
Chúc Nghiễn Thu vốn không phải là sinh viên tốt nghiệp từ học viện quân sự, thật lòng mà nói thì hắn cũng chỉ là một cậu sinh viên trói gà không chặt mà thôi, còn dám nói là tài hoa?
Sắc mặt của Phương Phỉ Phỉ có phần tối tăm, bất dắc dĩ nói: “Trong lòng của tôi thì việc cô không chịu chữa cho Chúc Nghiễn Thu là vì cô hận tôi và anh ấy, nhưng lần này liên quan đến tiền đồ của Nghiễn Thu nên tôi cầu xin cô, xin cô hãy chữa cho Chúc Nghiễn Thu.”
“Tôi đã nói rồi, tôi căn bản là không biết cách chữa, và cũng không biết được Chúc Nghiễn Thu bị bệnh gì.” Ninh Thư đứng dậy rồi bắt đầu phủi bụi ở đít quần.
“Tôi rất mệt mỏi, tôi muốn được nghỉ ngơi, về sau cô cũng đừng hơi tý là đến tìm tôi để nói chuyện phiếm bởi vì tôi rất bận rộn, cô có biết thời gian chính là sinh mệnh không, tôi không muốn quản chuyện của cô và Chúc Nghiễn Thu, hắn không muốn ở chung với tôi chẳng lẽ tôi lại muốn ở chung với hắn, dù gì thì hắn cũng chỉ là một gã đàn ông bỏ vợ bỏ con mà thôi.”
“Còn có Phương tiểu thư, cô đã cướp chồng của người khác thì ít nhất cũng nên còn lại một ít liêm sỉ chứ, các người không có quyền yêu cầu tôi làm bất cứ chuyện gì, tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện ở trước mặt tôi nữa.” Ninh Thư bật cười rồi xoay người đi vào trong lều để nghỉ ngơi.
Bình đẳng cái gì chứ, lúc nào cũng ra vẻ cao cao tại thượng, rồi yêu cầu cô làm cái này cái kia, nói thẳng toẹt ra là một đôi trai gái chó má.
Phương Phỉ Phỉ nhìn theo bóng lưng của Ninh Thư rồi thở dài một hơi, cô không muốn làm tổn thương ai cả, cô cũng là người bị lừa gạt, nhìn thì cô giống như một người phụ nữ hạnh phúc, nhưng thật ra thì cô cũng có khác gì Chúc Tố Nương đâu.
Phương Phỉ Phỉ đi tìm Chúc Nghiễn Thu, và Chúc Nghiễn Thu cũng đang chờ Phương Phỉ Phỉ, khi hắn nhìn thấy cô ta thì vội vàng ra đón: “Phỉ Phỉ, Chúc Tố Nương nói như thế nào.”
Phương Phỉ Phỉ lắc đầu: “Chúc Tố Nương vẫn như cũ nói cô ta không biết cách chữa, em cũng phải đi về dây.” Phương Phỉ Phỉ nói xong bèn xoay người rời khỏi.
Chúc Nghiễn Thu thấy Phương Phỉ Phỉ trở nên lạnh lùng thì trong lòng cũng bắt đầu hoảng sợ, hắn vội vã kéo cánh tay của Phương Phỉ Phỉ lại rồi nói: “Phỉ Phỉ, có phải là em vẫn còn đang giận anh không.”
Phương Phỉ Phỉ ngước mắt nhìn Chúc Nghiễn Thu: “Anh vẫn luôn lừa dối em, từ đầu đến giờ chưa có một lời là nói thật, em không biết tý gì về chuyện anh đã có vợ con, anh nói việc kinh doanh của nhà anh đều do mẹ anh quản lý, nhưng mà nhà của anh đã phá sản từ lâu rồi, những lời mà anh nói với em không có câu nào là thật, tất cả những chuyện này nếu như Chúc Tố Nương không nói ra thì em cũng không biết.”
Lúc nãy bị Chúc Tố Nương sỉ nhục như vậy chẳng lẽ cô không tức giận sao? Cô cũng rất tức giận, nhưng cho dù bản thân cô có lý thì cũng không thể nào giải thích được, cô trở thành kẻ phá hoại gia đình của người khác, bị người chỉ vào mặt mà mắng cũng không thể chối cãi.
Phương Phỉ Phỉ cô cũng có sự kiêu ngạo của chính mình, cô tuyệt đối sẽ không chung chồng với người phụ nữ khác, cô cố gắng học tập không phải là để làm thiếp, làm vợ bé của người khác.
“Phỉ Phỉ, anh chưa từng nghĩ sẽ lừa gạt em, chỉ là vì anh quá yêu em, anh lo sợ em sẽ rời xa anh, sau khi cha anh chết thì Chúc gia cũng phá sản, cho nên anh không dám nói cho em biết, lo lắng khi em biết được điều kiện gia đình anh thì sẽ bỏ anh mà đi.”
“Anh muốn ra chiến trường để kiến công lập nghiệp, để em có thể có trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.” Chúc Nghiễn Thư cuống quýt giải thích.
Phương Phỉ Phỉ đẩy tay của Chúc Nghiễn Thu ra: “Chúng ta quen biết nhau lâu như vậy mà anh không biết rõ con người của em sao, em không quan tâm đến gia cảnh của anh, đối với em việc anh lừa dối, chuyện gì cũng gạt em mới là sự sỉ nhục lớn nhất.”
“Chúng ta cần phải bình tĩnh lại, trước tiên cứ như vậy đã, bây giờ việc quan trọng nhất là có thể sống sót, còn chuyện tình cảm của chúng ta thì sau này nói cũng không muộn.”
Sắc mặt của Chúc Nghiễn Thư trở nên ảm đạm, hắn thống khổ nói: “Phỉ Phỉ, anh không thể nào sống thiếu em được, chúng ta đừng như vậy được không.”
Phương Phỉ Phỉ lắc đầu, cô ta xoay người đi mà không ngoảnh lại lần nào, bóng đêm từ từ bao trùm lên người cô ta.
Chúc Nghiễn Thu trở nên hồn xiêu phách lạc, hắn ngã xuống đất, vò đầu bứt tóc, sau đó không ngừng đấm vào đầu của mình.
Cả người hắn giống như đang ở trong chảo dầu vậy, nỗi đau lớn nhất của Chúc Nghiễn Thu chính là không có Phương Phỉ Phỉ, hắn chưa bao giờ yêu một ai nhiều như yêu Phương Phỉ Phỉ cả.