Bịch! Rầm! Đùng!
Khi Diệp Thành bật cười lạnh lùng thì bên ngoài lại có hai ngọn núi sụp đổ, Cát Thanh lại lần nữa bị một chưởng đánh bay đi, ông ta lồm cồm bò dậy tức tối nhìn Linh Chân Thượng Nhân: “Không biết đạo hữu nào mà lại to gan như vậy, ta chính là…”
Có điều ông ta còn chưa nói xong thì Linh Chân Thượng Nhân ở phía đối diện đã ra tay, căn bản không quan tâm ông ta nói gì.
Thấy vậy, Cát Thanh vội tế gọi ra binh khí bản mệnh xông lên.
Viu!
Ngay lập tức, binh khí bản mệnh của ông ta bị Linh Chân Thượng Nhân gạt bay đi, đến cả ông ta cũng bị phản phệ một cách khủng khiếp, lập tức ói ra máu.
“Cảnh giới Chuẩn Thiên quả nhiên bá đạo, đường đường là tu sĩ tầng thứ sáu cảnh giới Không Minh nhưng lại bị đánh cho tới mức không thể ngẩng mặt nổi”, Diệp Thành trầm trồ.
Thấy vậy, Linh Chân Thượng Nhân vội rút tay về, ông ta lật tay đánh ra một chưởng vào hư không.
Rầm!
Một chưởng mạnh mẽ được tung ra, kể cả là Linh Chân Thượng Nhân cũng phải lùi về sau còn trên hư không mờ mịt kia có một người đàn ông đeo mặt nạ từ từ bước ra, thân khiêng long đao khổng lồ, thân hình rắn rỏi, khí thế hùng hồn, khí tức mạnh mẽ khiến người ta nhìn mà tưởng rằng đó không phải một người mà là một con thú hoang dã.
“Lại là cảnh giới Chuẩn Thiên”, trong Tiên Linh hư, Diệp Thành lại lần nữa nheo mắt, người đàn ông đeo mặt nạ bên ngoài kia đang đối đầu với Linh Chân Thượng Nhân.