Phương Phỉ Phỉ đến tìm Chúc Nghiễn Thu, thấy hắn bị Ninh Thư đánh cho không thể trở tay, bị đối phương ném xuống đất rồi không đứng dậy nổi thì cặp lông mày của cô ta nhíu chặt lại, sau đó tức giận mà nói với Ninh Thư: “Chúc quân y, cô làm như vậy không thấy quá đáng sao.”
Ninh Thư bật cười: “Tôi quá đáng, việc mà bạn trai cô làm mới được coi là quá đáng, nếu như các người muốn ở bên nhau thì đừng có động vào tôi, trước đây người đàn ông của cô ăn của tôi dùng của tôi, số tiền mà các người tiêu lúc đi hẹn hò với nhau đều là tiền tôi phải vất vả bán đậu phụ mới có thể kiếm được, tôi đoán chắc là hắn chưa nói việc này với cô đúng không.”
Phương Phỉ Phỉ có chút ngẩn người, nhưng sau đó lập tức nói: “Với gia cảnh của Nghiễn Thu thì cần gì đến số tiền cô bán đậu phụ chứ?”
“Ha ha ha, quả thực Chúc gia đã từng rất giàu, thế nhưng đó là chuyện của mấy năm trước, còn bây giờ thì Chúc gia đã sụp đổ, ngay cả căn nhà cũng đã bán, sau đó cả nhà…”
“Chúc Tố Nương, cô câm miệng, cô câm miệng…” Giọng nói của Chúc Nghiễn Thu vô cùng hoảng hốt, sau đó lại oán độc cắt đứt lời nói của Ninh Thư: “Cô lấy hết tiền của Chúc gia, cô chính là một con tiện nhân phản bội.”
Ninh Thư: →_→
Ninh Thư bật cười: “Lúc đó tiền trong nhà đều đưa cho anh để anh đi học, anh còn nói sẽ cố gắng học hành để chấn hưng Chúc gia, nhưng anh vừa đi đã đi ba bốn năm, tiền học phí và sinh hoạt phí của anh đều là tiền mà tôi phải vất vả bán đậu phụ mới kiếm được.”
“Ngay cả lúc mẹ anh qua đời anh cũng không chịu trở về.”
Phương Phỉ Phỉ đứng lặng người nhìn Chúc Nghiễn Thu: “Những chuyện này đều là sự thật sao?”
“Phỉ Phỉ, em đừng nghe người phụ nữ này nói lung tung.” Chúc Nghiễn Thu hoảng hốt nắm chặt lấy cánh tay của cô ta nhưng Phương Phỉ Phỉ lại cố hết sức để thoát khỏi tay của hắn.
Phương Phỉ Phỉ lùi về sau hai bước, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Anh lừa tôi hết lần này đến lần khác, trước đây tôi nghĩ anh đã nói hết mọi chuyện, nhưng không ngờ là anh vẫn còn giấu giếm tôi, Chúc Nghiễn Thu, uổng phí tôi vì lo lắng cho anh mà ra tận chiến trường, không ngờ là anh vẫn dối gạt tôi, có phải là anh thấy việc nói dối tôi rất vui, hay là anh cảm thấy tôi ngu ngốc lắm không?”
Phương Phỉ Phỉ nhìn Chúc Nghiễn Thu, bây giờ cả người hắn đều dính nhọ nồi, so với một Chúc Nghiễn Thu quần áo chỉnh tề của trước đây đúng là khác nhau một trời một vực, hơn nữa giờ hắn đã không còn vầng hào quang của một vị đại thiếu gia nên càng thêm khó coi.
Phương Phỉ Phỉ xoay người chạy khỏi đó, Chúc Nghiễn Thu thì nghiêm giọng nói với Ninh Thư: “Chúc Tố Nương, cô là một người phụ nữ độc ác.” Nói xong câu này thì hắn lập tức chạy đuổi theo Phương Phỉ Phỉ.
Ninh Thư phủ sạch bụi trên tay của mình, rồi vẫy tay tạm biệt, lúc chạy nhớ chú ý bầu trời, bởi vì máy bay của địch có thể tập kích bất cứ lúc nào.
Ninh Thư cũng không rảnh mà quan tâm đến yêu hận và rắc rối của hai người này, cô rất bận rộn, thời gian chính là sinh mạng, lúc nào cô cũng phải tranh thủ từng giây một.
Ninh Thư vốn nghĩ rằng hai người này sẽ chia tay, ai ngờ khi trời tối Phương Phỉ Phỉ lại đến tìm cô.
Hơn nữa còn vào lúc nửa đêm, đoán chừng là cô ta biết vào lúc này thì Ninh Thư mới có thời gian rảnh.
Phương Phỉ Phỉ thấy Ninh Thư đang thu dọn đồ đạc thì vẻ mặt trở nên phức tạp, sau đó nói với Ninh Thư: “Chúc quân y, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Nói cái gì, giữa chúng ta còn có cái gì để nói sao, chúng ta không phải là bạn bè thân thiết, cũng không có ý muốn tâm sự, nói thật, tôi đã nhường chồng của mình cho cô rồi, chẳng lẽ cô còn muốn tâm sự với tôi về lý luận truy tìm hạnh phúc của cô chứ, nếu thế thì tôi không muốn nghe.”
Ninh Thư nằm trên tấm phản, dự định đi ngủ, còn mấy người kia cho dù lên trời hay xuống đất thì cô cũng không muốn quản bọn họ.
Phương Phỉ Phỉ mím môi nói: “Tôi chưa từng nghĩ đến việc làm tổn thương người khác, thế nhưng khi tôi không hay biết gì thì người mà tôi yêu cũng chính là chồng của cô.”
Ninh Thư: →_→
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi, chỉ nói về Chúc Nghiễn Thu thôi.” Phương Phỉ Phỉ nói: “Ba người chúng ta cứ dây dưa rồi làm tổn thương lẫn nhau cũng không phải là ý hay, dù gì việc này cũng cần phải được giải quyết một cách triệt để.”
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Nếu cô có gì muốn nói thì cứ nói ở đây, bên ngoài có rất nhiều muỗi, hơn nữa bận rộn cả ngày rồi nên tôi cũng lười di chuyển.”
Phương Phỉ Phỉ cũng không có cách nào, cô ta do dự một lát rồi mới lên tiếng: “Tôi biết cô có cách để chữa cho Chúc Nghiễn Thu, với lại tôi nghe nói vì cô đã nộp lên một phương thuốc nên mới được trao huân chương hạng hai.”
Ninh Thư khẽ đung đưa ngón tay, rồi nói: “Thứ nhất, tôi không biết cách để chữa cho Chúc Nghiễn Thu, hắn mắc chứng sợ súng, chỉ cần không chạm vào súng hay làm những động tác có độ khó cao thì hoàn toàn không có vấn đề gì cả. Thứ hai, tôi được trao huân chương là vì tôi đã nỗ lực chữa trị cho những người lính bị thương, cho nên nó vốn là thứ mà tôi nên có.”
“Chẳng lẽ cô nhẫn tâm nhìn cả đời này của Chúc Nghiễn Thu đều chỉ có thể ở nơi xó bếp sao?” Phương Phỉ Phỉ vảm thấy bất lực: “Nghiễn Thu có học thức, không thể mai một như vậy, tôi biết cô hận chúng tôi, nhưng với tình huống lúc này thì thêm một người chính là thêm một phần sức mạnh.”
Ninh Thư che miệng ngáp rồi nói: “Ai nói Chúc Nghiễn Thu bị mai một, chẳng phải cô vẫn nói thêm một người là thêm một phần sức mạnh sao, cho dù là chức vụ gì, cho dù là nhân viên hậu cần hay một người chiến sĩ thì họ đều là một phần lực lượng trong công cuộc kháng chiến của dân tộc, nếu như đều vì muốn chống lại kẻ thù thì cớ gì lại quan tâm đến nhiều thứ như vậy.”