Chẳng bao lâu lại có một Âm Minh tử tướng khác tới.
Thấy vậy, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên lập tức sát phạt xông lên, lần này không như lần trước, lần này là ở Hằng Nhạc Tông, là địa bàn của họ, cao thủ rất nhiều, đương nhiên không sợ hai Âm Minh tử tướng này.
Ầm! Đùng đoàng!
Cuộc đại chiến vừa nổ ra, bầu trời đêm đen kịt trở nên vô cùng rực rỡ.
“Thế… Thế này là thế nào?”, động tĩnh lớn thế này đương nhiên các đệ tử của Hằng Nhạc Tông đều nghe thấy.
“Không nhìn thấy sao? Có người tấn công Hằng Nhạc Tông của chúng ta”.
“Tuy ta rất muốn giúp ngươi nhưng ta thật sự không làm được gì”, Thái Hư Cổ Long toàn năng lần này cũng nhún vai bất lực: “Ta vốn đang ở trạng thái phong ấn, hơn nữa ngươi còn đang ở trong cảnh giới ý thức của Tiên Luân Nhãn, cho dù ta muốn xen vào cũng không thể với tới!”
“Vậy ta không cứu được nữa rồi!”, Diệp Thành so vai gục đầu.
Nhưng lời hắn vừa dứt, thế giới bên ngoài lại vang lên tiếng nổ ầm trời.
Nghe thấy âm thanh, Diệp Thành nhanh chóng ngẩng đầu, hắn trông thấy một ngọn núi cao bên ngoài bị một chưởng của ai đó đánh sập, mà Cát Thanh trong hư không cũng bị đánh bay ra ngoài.