Giang Nam còn chứng kiến Yêu Hoàng, suất lĩnh nhiều Cường giả Thiên Cung của Yêu Thần Tông, mặt không chút thay đổi ngồi ở trên đám mây, cũng không có mở miệng.
Hắn hướng Yêu Hoàng nhìn lại, Yêu Hoàng cũng hướng hắn xem ra, hai người liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt riêng phần mình dịch chuyển khỏi.
– Ta nổ tung Thần Khư, tạc chết rất nhiều người, sở dĩ có thể nhanh như vậy truyền khắp thiên hạ, Yêu Hoàng có công rất lớn!
Trong lòng Giang Nam tức giận, hắn cùng với Yêu Hoàng mâu thuẫn đã đến trình độ không thể điều hòa, vị Yêu Thần Tông Chưởng Giáo Chí Tôn này đối với hắn hận thấu xương, vì nhận được Đậu Suất Thần Hỏa, thậm chí không tiếc tự mình đi vực sâu mai phục, lấy tánh mạng của hắn!
Mà Giang Nam cũng bởi vì Yêu Hoàng muốn giết chết mình đoạt bảo, làm hư đại kế mình đi Trung Thiên thế giới tìm Giang Tuyết tỷ tỷ, trong lòng đối với Yêu Hoàng cũng động sát cơ.
Tịch Ứng Tình đối với lời của mọi người ngoảnh mặt làm ngơ, bay lên pháp đàn, chư vị Thái Thượng Trưởng Lão, trưởng lão đi lên pháp đàn, cùng hắn bao quanh mà ngồi. Giang Nam thì đứng hầu ở bên cạnh Tịch Ứng Tình.
– Chư vị, trước hết nghe ta một lời!
Huyền Ẩn Đạo Nhân đột nhiên mở miệng, thanh âm truyền đẩy đi ra, trầm giọng nói:
– Chư vị chưởng giáo, đạo huynh, lão hủ bất tài, xin hỏi chư vị, đệ tử thánh tông ta Giang Nam, rốt cuộc phạm phải sai lầm gì, mà các ngươi muốn giết hắn bằng được?
Minh Hoàng Cung cung chủ điềm nhiên nói:
– Làm sai gì? Nổ bay Thần Khư, tàn sát đệ tử trưởng lão các phái gần hai ngàn người, để cho tinh anh các đại môn phái Thánh Địa ta, chết gần nửa, chỉ một chuyện này, liền đủ để cho hắn chết hơn trăm ngàn lần!
Kim Phượng Các Chủ lạnh lùng nói:
– Giết Phượng Minh Hiên, chính là tội lớn ngập trời, Huyền Ẩn, ngươi còn muốn nói gì nữa?
– Cổ Thần Các Chưởng Giáo Chí Tôn là bị Giang Tử Xuyên giết chết, Thái Huyền Thánh Tông Cận Đông Lưu Cận sư huynh tận mắt nhìn thấy!
Một vị Cổ Thần Các Thái Thượng Trưởng Lão bi phẫn vạn phần nói:
– Chuyện này há có thể giả bộ? Còn có trấn giáo chi bảo của Cổ Thần Các, nếu không phải bị Giang Tử Xuyên nổ tung Thần Khư, há có thể bị hủy? Người này còn xông vào cấm địa Cổ Thần Các ta, đem bảo khố Cổ Thần Các mà tổ tông lưu truyền tới nay cướp sạch không còn, so sánh với đào phần mộ tổ tiên ta còn muốn người người oán trách! Giết chưởng giáo ta, hủy trấn giáo chi bảo, cướp sạch cấm địa bảo khố ta, thù này sâu so sánh với Minh Hải, Cổ Thần Các ta cùng hắn bất cộng đái thiên!
Huyền Ẩn Đạo Nhân sợ hết hồn, quay đầu hướng Giang Nam thấp giọng nói:
– Ngươi còn cướp sạch bảo khố của người ta?
Giang Nam phẫn nộ nói:
– Mượn gió bẻ măng mà thôi, ta cũng không có làm quá phận, chẳng qua là mang đi thi thể mấy vị tiền bối làm người ta tôn kính, miễn cho bị Cổ Thần Các làm bẩn.
Huyền Ẩn Đạo Nhân do dự một chút, nguyên vốn chuẩn bị giải thích, giờ phút này cũng không biết làm như thế nào, Huyền Thanh Đạo Nhân cười nói:
– Sư huynh, ngươi da mặt mỏng, cùng những vô lại này giảng đạo lý chỉ biết bị bọn họ nắm mũi dẫn đi, để ta đánh cho!
Hắn đứng dậy, cười lạnh nói:
– Các vị chưởng giáo, đạo huynh, da mặt các ngươi thật dày! Nếu như đệ tử trưởng lão của các ngươi không phải đi Thần Khư truy sát Giang Nam, há có thể sẽ chết? Vì đuổi theo giết một tiểu bối, thậm chí ngay cả Thái Thượng Trưởng Lão, Chưởng Giáo Chí Tôn cũng xuất động, không khỏi quá không biết xấu hổ đi? Ham bảo vật của Giang Nam, muốn mưu tài sát mệnh, kết quả sát hại tính mệnh không được, ngược lại bị chết thê thảm không nỡ nhìn, bản thân ta cảm thấy bị chết rất tốt, bị chết rất hay, bị chết đại khoái nhân tâm!