– Tôi vừa mới biết được tin này, vẻ mặt tôi cũng giống như anh vậy. Tuy nhiên tin tức này là do mẹ tôi nói cho tôi nghe, cho nên chắc chắn sẽ không sai đâu!
Thái Nghiên hơi chán nản nói.
Dương Thần nhíu mày, hỏi:
– Hoa Vũ, cô ấy kết hôn với ai?
– Một con cáo mượn oai hùm nhu nhược. Có thể anh đã gặp qua rồi, anh ta ở Long Tổ, tên là Vĩnh Dạ.
Trong giọng Thái Nghiên rõ ràng nhận thấy vẻ khinh thường.
Dương Thần đương nhiên nhớ rõ cái tên ấy, trước kia có đụng tới vài lần. Gã Vĩnh Dạ ấy chính là một tên chết tiệt theo đuổi Thái Ngưng. Nhưng gã đó chỉ là phế vật, lại nhát gan, tóm lại làm rùa đen rụt đầu, Dương Thần như thế nào cũng không nghĩ ra vì sao Thái Ngưng phải kết hôn cùng gã.
Nhìn thấy Dương Thần nhíu mày, trong mắt Thái Nghiên lộ ra một tia kỳ lạ, nhẹ giọng hỏi:
– Chị tôi kết hôn, có phải anh không chịu được không?
Trong lòng Dương Thần run lên, không dám nhìn thẳng vào hai mắt Thái Nghiên. Bởi vì đột nhiên hắn cảm giác được, chính mình tỏ ra vẻ không dễ chịu chút nào.
Đây là cảm giác rất phức tạp, vắng vẻ, có chút thương cảm, hơi oán hận, lại có chút bất đắc dĩ, đủ loại cảm giác lẫn lộn.
Đột nhiên, Dương Thần nhớ tới lời nói lúc trước của Thái Nghiên, ra vẻ Thái Ngưng kết hôn là có liên quan đến mình, trong đầu đột nhiên lại hiện lên manh mối gì, Dương Thần thốt lên:
– Là bởi vì chuyện lúc trước giúp tôi giết Đằng Mậu!
Thái Nghiên cúi đầu, mũi chân trên mặt đất vẽ một vòng tròn nhỏ, nói:
– Mặc dù chị ấy đang ở Viêm Hoàng Thiết Lữ, là nhân vật quan trọng, nhưng phải lấy mình làm gương tốt, biết rõ mà cố phạm, đương nhiên tội càng thêm nặng.
– Cô ấy chịu trừng phạt sao?
Mắt Dương Thần lộ ra vài phần gấp gáp.
Thái Nghiên lắc đầu, nói:
– Lúc trước, khi bị triệu tập về Yến Kinh, vốn là phải ra toàn án quân sự, dù sao Tăng Mậu không phải là một nhân vật tầm thường, Tăng gia có rất nhiều thân thích đều có ảnh hưởng không nhỏ ở trung ương, Thái gia chúng tôi tuy không phải dễ bắt nạt, nhưng chị ấy gánh vác trách nhiệm này, chúng tôi cũng không thể che dấu.
Sau đó, mẹ tôi lo lắng chị bị phạt, liền nghĩ tới Vĩnh Dạ vẫn theo đuổi chị tôi…
Theo lời Thái Nghiên kể, Dương Thần đem chuyện đã trải qua dần dần làm rõ.
Lúc trước, Thái Nghiên vì để cho mình không gây ra nhiều rắc rối, nên đã thay mình sát hại Tăng Mậu. Do đó mới phải chịu cái trách nhiệm kia.
Thế lực còn sót lại của Tăng gia ở Yến Kinh đương nhiên không chịu bỏ qua, bao gồm một số môn sinh của Tăng Mậu, cũng đều là những nhân vật cấp cao ở Hoa hạ, có tầm ảnh hưởng không nhỏ.
Kết quả là, Thái gia muốn bảo vệ Thái Ngưng nhưng không có khả năng, Thái Vân Thành tuy rằng là sĩ quan cao cấp ở Viêm Hoàng Thiết Lữ, nhưng không nói đến thân phận này, đại đa số tình hình là phải giữ bí mật. Cho dù mọi người biết, cũng không có tác dụng gì.
Thái Ngưng là nòng cốt của Viêm Hoàng Thiết Lữ, cũng là nhân viên thuộc Cục An ninh Quốc gia. Hành vi như vậy, không khác gì hiểu pháp luật mà phạm luật.
Mắt thấy Thái Ngưng sẽ bị thẩm phán tòa án quân sự khép vào luật hình, Thái Vân Thành mặt co mày cáu, mẫu thân Khương San của chị em Thái gia, cũng là sốt ruột lo cho con gái, tìm kiếm sự trợ giúp ở khắp nơi.
Nhưng Thái Ngưng tội danh rõ ràng, và đắc tội với những người này, há lại dễ chọc, tuyệt đối sẽ không có khả năng khuất phục, ai dám đối đầu mà che dấu trách nhiệm hình sự lần này của Thái Ngưng?
Đến cuối cùng, không còn con đường nào khác, Khương San nghĩ tới Vĩnh Dạ vẫn theo đuổi Thái Ngưng. Tuy rằng Vĩnh Dạ không được tốt lắm, nhưng cha mẹ gã cũng có chút quan hệ, lại đều là nhân vật cấp cao, quan trọng là… nhà Vĩnh Dạ, chính là một trong bốn đại gia tộc, dòng chính Lý gia.
Lý gia chính là người đứng đầu cục An ninh Quốc gia. Nếu người của Lý gia nguyện ý xin chuyện này, lấy những công trạng nhiều năm qua của Thái Ngưng ở Viêm Hoàng Thiết Lữ làm lý do thoái thác. Như vậy tòa án quân sự cũng sẽ nể mặt mũi, quan trọng là… người nhà Tăng gia dù có kiêu ngạo, cũng không dám trêu chọc Lý gia.
Khi Khương San đến cầu xin Vĩnh Dạ, cha mẹ Vĩnh Dạ, Lý Dữ và Quách Á Lệ cũng không trực tiếp từ chối. Bọn họ cũng nguyện ý giúp đỡ, nhưng cũng có yêu cầu rất rõ ràng – nhất định Thái Ngưng phải kết hôn với Vĩnh Dạ.
Theo cách nói của người nhà Vĩnh Dạ, nếu Thái Ngưng thành con dâu Lý gia, tất cả mọi chuyện sẽ êm đẹp.
Rốt cục Khương San cũng tìm được người cứu mạng, đâu cần quan tâm những thức khác, lập tức đồng ý. Nhưng tóm lại gia đình lại không có khả năng, cho nên chỉ đồng ý trước rồi mới cho Thái Ngưng và Vĩnh Dạ đính hôn, đợi mọi chuyện hoàn toàn ổn định, tiếp tục chọn ngày làm lễ cưới.
Sau khi Thái Vân Thành biết được chuyện này, Thái Vân Thành cũng không ngăn cản, ông ta cũng biết, ông ta không thể nào ra mặt bảo vệ con gái, mà có thể công khai ra tay. Chỉ có Lý gia quyền thế như vậy, con gái ông được gả vào nhà quyền thế, mặc dù không phải là người đàn ông cô thích, nhưng so với sống uổng tuổi thanh xuân trong tù vẫn tốt hơn.
Vốn thường ngày Thái Ngưng là người trầm mặc ít nói, sau khi biết được mẹ mình đến nhà người ta cầu xin, cũng không cự tuyệt tâm ý của mẹ, vô thanh vô thức, liền cùng Vĩnh Dạ đính hôn…
Sau khi đính hôn, quả nhiên nhà Vĩnh Dạ có giúp đỡ, con cháu dòng chính liên lạc với Lý gia, chỉ nói phải cùng làm đám hỏi với Thái gia, Lý gia đương nhiên sẽ vui lòng mở một cánh cửa nhỏ.
Dù sao Thái gia cũng được coi là một gia tộc không tầm thường. Một nửa tòa án quân sự cũng là Lý gia nắm trong tay. Về phần Tăng gia, không có Tăng Mậu, Lý gia không coi họ là gia tộc đứng thứ hai, họ nào có nắm giữ một quân quyền nhất định nào, sao quan trọng bằng sĩ quan cao cấp của Viêm Hoàng Thiết Lữ Thái Vân Thành?
Vì thế, Lý gia vừa mới ra tay một chút, vụ án của Thái Ngưng đã bị mắc cạn, không ai dám nhắc tới.
Đương nhiên, muốn thật sự khiến Thái Ngưng không bị khởi tố, phải gả Thái Ngưng cho Vĩnh Dạ, thành người vợ của Lý gia, mới có thể đảm bảo được.
Nghe đến đó, mặt Dương Thần không chút cảm xúc. Hắn hiểu được vì sao Thái Nghiên lại nói như vậy, Thái Ngưng ở Yến Kinh quả thực rất vất vả.
Thái Ngưng đã bỏ qua mọi chán ghét với sự theo đuổi của Vĩnh Dạ. Nhưng hiện giờ bởi vì mẹ đã phải đi cầu xin Lý gia, đã chịu ơn cha mẹ của Vĩnh Dạ, không chỉ có đính hôn với Vĩnh Dạ, còn muốn không lâu sau đó kết hôn với Vĩnh Dạ.
Chuyện như vậy rơi xuống cuộc sống của Thái Ngưng. Cho dù hiện giờ Thái Ngưng tự do cũng giống như giam giữ cô ấy ở trong một cái lồng vàng.
Dương Thần chợt bừng tỉnh, nhớ lại buổi chiều nào đó, Thái Ngưng ở trước mặt mình, lấy ra tang hồn đinh giết chết Tăng Mậu, đã thoáng hiện một nét tươi cười.
Người phụ nữ kia, thực ra trong khoảnh khắc đó đã rất rõ ràng, cô biết sẽ phải đối mặt với hậu quả như thế nào.
Đáy lòng Dương Thần xuất hiện một cơn tức giận. Hắn biết lúc trước Thái Ngưng làm như vậy, nguyên nhân lớn nhất không phải là sợ mình đấu không lại với những người Tăng gia, mà là lo lắng cho mình, sợ mình lại một lần nữa gây ra cảnh máu chảy thành sông, gây nên phiền phức lớn, cuối cùng dẫn đến loại phản ứng dây chuyền, người xung quanh đã bị liên lụy, càng không thể cứu vãn.
Nhưng Dương Thần khó có thể quên được, chuyện này vốn là chính mình nên gánh vác trách nhiệm. Cho dù mình có giết Tăng Mậu, dư đảng của Tăng gia, thậm chí những gia tộc khác ở Yên Kinh đều tiếp tục không để mình yên. Nhưng không có lý do gì khiến Thái Ngưng – một nhân viên Cục Anh ninh Quốc gia, lại là người ngoài cuộc, giúp mình chuyện phiền toái này.
Dương Thần không thích bị người khác bảo vệ. Dường như Thái Ngưng đã giúp hắn ngăn cản một trận giông tố.
– Chị cô không thích Vĩnh Dạ, cũng đừng cùng gã ta kết hôn. Nếu ai dám động đến chị cô, là bọn họ động vào tôi.
Dương Thần đè lửa giận, trầm thấp giọng nói.
Thái Nghiên dường như đã sớm đoán được Dương Thần sẽ có phản ứng như vậy, khẽ cười nói:
– Nếu như vậy, chị sẽ không đáp ứng, chị tôi chắc chắn sẽ ngay lập tức kết hôn cùng Vĩnh Dạ.
– Vì sao?
Dương Thần khó hiểu ngẩng đầu.
Trong mắt Thái Nghiên hiện lên một chút đau thương:
– Tuy rằng chính mắt tôi không được nhìn thấy sự việc này xảy ra như thế nào. Chị tôi không hy vọng anh lại tiếp tục quấy rối đâu.
Dương Thần im lặng, hắn biết với tính cách của Thái Ngưng, chắc chắn một là không làm, hai là đã làm là phải làm đến cùng, cùng Vĩnh Dạ kết hôn xong.
Thái Nghiên nhìn trong mắt người đàn ông buồn rầu, trong lòng hơi chua xót, lộ vẻ cười sầu thảm, hỏi:
– Có phải anh … Thích chị tôi?