– Bất quá hôm nay cháu trở về, vậy để cho cháu giải quyết việc này là thỏa đáng nhất. Dù sao nhi tử của cháu cũng là nhân hoàng, hiện tại niên kỷ cũng còn quá nhỏ, không thể đảm nhiệm được trọng trách. Còn phải do cháu chiếu cố mới có thể thành đại sự. Nói tới chuyện này thì Vân Sách cộng chủ cũng thường nhắc tới cháu!
Vân Thiên Hà trầm tư trong chốc lát rồi cúi đầu nói:
– Viêm Hoàng cục mấy năm nay sở dĩ không có trực tiếp tham dự vào bất cứ việc gì cũng là bởi vì cháu không có đưa ra chỉ thị. Hơn nữa Viêm Hoàng cục cũng có rất nhiều cơ mật chỉ lệnh, cũng chỉ có cháu mới ký phát thì mới có thể thực thi được. Tương lai Thừa nhi kế thừa Viêm Hoàng cục là nhân vật cực kỳ trọng yếu cho nên khi làm bất cứ chuyện gì bọn họ đều nghĩ tới điểm này. Mà Thừa nhi lại là người kế thừa ngôi vị hoàng đế, cháu cũng tạm thời cũng không có nói cho bọn họ biết, hiện tại mới là giai đoạn đầu của cuộc nhân đạo số mệnh chi tranh. Nếu như công bố chuyện này thì chỉ mang lại phiền phức cho Thừa nhi!
– Hiện tại cục diện chính trị liên quan đến Hạ quốc, Thừa nhi lại là nhân hoàng, việc này cũng chỉ có vài người trọng yếu mới được biết, để cho bọn họ bảo vệ bí mật này. Sau này Thừa nhi lớn lên mới từ từ tiết lộ, cháu tái đem trọng trách giao cho Thừa nhi, cứ như vậy việc này cự nhiên sẽ thành công. Thúc nghĩ không bằng chúng ta đi Đồ phủ tìm Đồ, Ngư hai nhà thương nghị một chút!
Vân Thiên Hà còn muốn diện kiến người có thiên đạo số mệnh kia, nên suy nghĩ một chút rồi nói:
– Nếu là như vậy, phiền Cơ thúc thúc đi trước, cháu sẽ đi sau. Chỉ là cháu mới cảm ứng được vị trí của người kia, cháu muốn qua xem mọt chút. Nếu không biết rõ ràng, trong lòng cháu cũng cảm thấy không được thoải mái!
– Cũng tốt, thúc bây giờ đi Đồ phủ chờ cháu!
Sau khi Cơ Trọng Thiên nói xong, Vân Thiên Hà cũng đứng dậy đi ra ngoài. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
…………..
Ra khỏi cửa, Vân Thiên Hà lần nữa mở vi quang chi nhãn nhìn chung quanh dò xét, phát hiện ra kim quang kia đang ở ngoài thành. Vì vậy hắn tìm một địa phương trong thành vắng vẻ, phóng xuất phân thân ngự không mà đi về địa phương kia.
Mà bản tôn của hắn lúc này đang vỗ vỗ Vân Bôn, Vân Bôn liền chở hắn hướng về phía Đồ phủ.
…….
Lúc ra khỏi thành, ở ngoài thành có mấy trấn nhỏ, Vân Thiên Hà đã đến rất gần nơi xuất hiện kim quang trong tiểu trấn rồi dừng lại. Trong thời gian ngắn hắn đã tới chỗ này trong tiểu trấn
Tiểu trấn này mới được xây dựng, dân cư trong trấn cũng là người từ nơi khác đến sinh sống, tất cả đều đã được quy hoạch đầy đủ. Bất quá trong tiểu trấn cũng chỉ có một tửu phường gọi là Vĩnh An Phường. Ba chữ này được viết lên một lá cờ đang tung bay trong gió trước cửa.
Nơi này là một chi nhánh của Vĩnh An phường, chỉ là mặt tiền của cửa hiệu kinh doanh rượu khá ngon, cũng không phải là ngon nhất nhưng cũng đủ để làm hài lòng khách nhân lai vãng tới đây, sinh ý cực kỳ nào nhiệt.
Vân Thiên Hà phát hiện kim quang kia xuất hiện ở trong điếm nên trực tiếp đi vào trong.
Vừa vào tửu phường liền được tiểu nhị nhiệt tình chào đón, Vân Thiên Hà nhìn qua một lượt quang cảnh trong tửu phường. Rốt cục cũng dừng lại một phòng khách ở trong góc có hé ra bóng lưng đặc thù của một người.
Bóng lưng này có phần xa lạ, thậm chí thoạt nhìn có vẻ như là của một lão giả thấu hiểu sự đời. Quần áo của người này có chút rách nát, chỗ nào cũng thấy được chắp vá, chòm râu và tóc thì rối tung. Ngay cả như thế nhưng Vân Thiên Hà vẫn cảm nhận được thiên đạo số mệnh trên người này. Rất có thể đây là một cao nhân lánh đời đang đi ngao du thiên hạ.
Thấy vị lão giả này, Vân Thiên Hà hướng về phía tiểu nhị nói vài câu rồi trực tiếp đi tới trước bàn, đứng đối diện với vị lão giả này rồi ngồi xuống, nhãn thần cũng không khỏi nhìn qua gương mặt của lão nhân.
Tướng mạo của vị lão giả này cũng không có gì đặc biệt, mặt tròn, mắt cũng không lớn, bộ dáng luôn luôn mỉm cười, hắn sau khi uống rượu xong liền nhìn Vân Thiên Hà, biểu tình không hề thay đổi, nói:
– Tiểu oa nhi, với trạng thái của ngươi hiện tại, sợ rằng không thể không uống ba chén?
Hiển nhiên, vị lão giả này nhận ra hắn chỉ là một phân thân. Mà Vân Thiên Hà nghe được cũng không có kinh ngạc, chỉ cười nói:
– Ta chỉ hiếu kỳ, vì sao lão nhân gia ngươi lại đến đây uống rượu, không biết rượu ở đây có tư vị gì?
– Nhạt nhẽo vô vị, nhưng cũng không có muốn bỏ qua, bởi vì lão phu thấy nơi này cũng rất tốt!
Lão nhân đạm nhiên nói, rồi tiếp tục uống rượu.
Vân Thiên Hà cũng không có biết lão nhân sở chỉ cũng không có nói tiếp, chỉ là nói:
– Một lúc nữa, khi mặt trời lặn về phía tây, lão bá có thể đứng lên?
– Trời lặn trăng lên, bất quá cũng cần phải đi ngắm một chút, cái bóng của mình dù có dừng chân ở đâu thì cũng giống nhau mà thôi. Nơi này có rượu ngon, lão phu theo hương rượu mà đến, lại không ngờ rằng lại nhạt nhẽo vô vị đến vậy!
Hai bên trái phải nghe được những lời này, tất cả đều xôn xao bàn tán:
-Lão đầu kia, trông không có quen mặt, đừng có mà ngồi đấy mà nói lung tung. Rượu ở đây là độc nhất vô nhị, không ai nói không tốt cả. Thế nào ngươi lại nói là nhạt nhẽo vô vị, cái này là ngươi có vấn đề, lại còn lên mặt dạy đời
Vân Thiên Hà nghe được những lời này, cũng chỉ cười rồi nói với lão giả:
– Lão bá nếu nghĩ nhạt nhẽo vô vị, kỳ thực cũng có thể do tâm tình lúc uống rượu không có được tốt nên không có cảm thụ được!
– Đã như vậy, tiểu oa nhi ngươi cũng nên mời lão phu bữa rượu này!
Lão giả nói, rồi lại uống cạn ly rượu, sau đó đứng dậy ly khai đi về Lợi Châu thành.
Vân Thiên Hà nhìn phương hướng lão giả ly khai, cũng cười cười. Bất quá đột nhiên nghĩ đến hiện tại mình chỉ là phân thân nào có ngân lượng mà trả tiền. Bất đắc dĩ đành phải khiến cho tiểu nhị phải chịu ủy khuất. Thân ảnh nhoáng lên, tựu biến mất không còn thấy bóng dáng để lại vị tiểu nhị kia ngây ngốc một trận, nửa ngày sau mới có thể hồi tỉnh trở lại.
Một lúc lâu sau, chưởng quỹ đến hỏi, lúc này tiểu nhị mới lấy lại tinh thần kêu lên:
– Tiểu Tô chưởng quỹ, tên uống rượu bỏ chạy rồi, chúng ta có hay không nên báo quan a!
Chỉ là vị Tiểu Tô Tuyết bày nhìn bức họa phía sau cung trứ do tổng đàn gửi tới nói:
– Tiểu tử, nên thông minh một chút, ngươi nhớ kỹ, nếu như người vừa rồi có quay trở lại uống rượu ngươi để cho ta hầu hạ là được rồi. Ngươi không thấy hắn cùng bức họa Tửu Thần trong điểm chúng ta rất giống nhau hay sao?
– Gì! Tửu…….Tửu Thần!
Tiểu nhị lại một lần nữa ngay ngốc.