“Cũng là trong dự liệu, không sao. lần này có thể coi như chúng ta lằn đằu giao phong, à thừ hư thực” Đậu Kiến Đức khoát khoát tay nói: “Ta muốn biết là… phía bên Lý Kiến Thành như thế nào?”
Lý Kiến Thành bí mật tiến đến Thượng Đảng, đang ờ tại phía bắc Trường Bình, trong quân Hà Bắc cũng ít có người biết. Nhưng mà đám người Vương Phục Bảo, Tô Định Phương. Lưu Hắc Thát đều biết được. Lẳn này quân Hà Bắc xuất binh, ngoại trừ lợi dụng La Sĩ Tín liên lạc Từ Viên Làng ra, phía Lý Kiến Thành xem như kì binh.
Vương Phục Bảo cau mày nói: “Trường Nhạc vương, Lý Đạo Huyền chết, đối với chúng ta tình thế cực kỳ bất lọi. Ta nhận sau khi nhận được tin tức của Cao Nhà Hiền, trước tiên phái người đi tới Thượng Đảng… Nhưng lại bị Khâu Hành Cung giết chết!”
Cao NM Hiền mới đến Trường Bình, thời khắc này đang đứng ở một bẽn. nghe vậy nói: “Khâu Hành Cung này, thật sự khinh người quá đáng!”
Có tướng lãnh Tào Triển phụ họa nói: “Xác thực như thế. Cao Tướng quân đối với hắn đã hết lòng, Lý Đạo Huyền chết, cũng không phải là chúng ta mong muốn. Nhưng hắn chẳng những muốn giết Cao Tướng quân, còn đoạt tọa kỵ cùa tướng quân, hỏm nay lại giết sứ của chúng ta, cái này rốt cuộc mà muốn tính gì đây?”
Các tướng Hà Bắc đều phẫn nộ nghị luận, Đậu Kiến Đức tay hạ xuống, mọi người lập tức không có lên tiếng nữa.
ở trong này, Đậu Kiến Đức không thể nghi ngờ có uy tín cao nhất. “Nhà Hiền, ngươi đem chuyện xảy ra tối hôm qua, nói kỹ cho ta nghe” Hắn trầm ngâm không nói, sau khi nghe được Cao Nhã Hiền nói xong tất cả, thờ dài nói: “Vấn đề này vốn sẽ không sinh ra, Định Phương thật sự có phần xúc động. Nhưng mà đến bây giờ, có oán hận cũng vô bồ, chỉ lo tìm biện pháp đền bù. Chỉ là Lý Đạo Huyền tiến hay lùi đều là đột nhiên quyết định, tại sao có thể có người trên đường chận giết?”
Vương Phục Bảo nói: “Trường Nhạc vương, ngươi là nói… ” Hắn muốn nói lại thôi, ánh mắt lộ ra vẻ phẫn nộ, Cao Quân NM nhưng lại hoảng sợ nói: “Trường Nhạc vương, ngươi nói trong quân có gian tế?” Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
Lòi vừa nói ra, các tướng xôn xao. Tất cả tướng lãnh ở đây. đều là đi theo Đậu Kiến Đức ra sinh vào từ, muốn nói có gian tế, thật sự làm cho người ta khó có thể tưởng tượng.
Đậu Kiến Đức trầm ngâm thật lâu. “Lý Đạo Huyền đến hiểu rõ hành tung của hắn xác thực chi có chúng ta, Lý Đạo Huyền bị giết, Khâu Hành Cung quờ trách chúng ta, cũng là chuyện có thể hiểu được”.
“Nếu là kẻ nào là gian tế, lão từ sẽ lột da hắn!” Cao Nhã Hiền vỗ bàn, phẫn nộ quát: “Hắn thật không biết là ai?”
Đậu Kiến Đức thờ dài nói: “Nhã Hiền, ngươi đã làm rất tốt. Chớ có tức giận. Thực có gian tế, chì sợ là ta có lỗi với hắn!”
Hắn lòi vừa nói ra, các tướng xôn xao, Vương Phục Bão quỳ rạp xuống đất nói: “Trường Nhạc vương đối với chúng ta ân trọng như núi, nếu có người phản bội, chì có thể nói lương tâm đã bị chó ăn”.
Các tướng đều quỳ xuống nói: “Trường Nhạc vương sao lại nói ra lòi ấy. chúng ta nếu tìm ra phản nghịch..
Trường Nhạc vương khoát tay chặn lại, “Chuyện phản nghịch, đừng nhắc tới nữa! “
Mọi người tuy không muốn, nhưng cũng không kinh ngạc. Đậu Kiến Đức nhiều khi đều là lấy đức thu phục người, hắn không muốn nhắc lại việc này. người nào cũng biết hắn là thật tinh chân ý hy vọng huynh đệ lỉối cải, chỉ là như vậy, ngược lại tiện nghi cho gian tế kia.
Cao Nhà Hiền thở dài nói: “Nếu như người nọ… “
Đậu Kiến Đức lắc đầu. chuyển chù đề. trầm giọng nói: “Lý Đạo Huyền chết, không phải chuyện đùa, Phục Bảo, Nhã Hiền, các ngươi an bài nhân thủ, ta muốn đích thân đi gặp Lý Kiến Thành một chuyến!”
Vương Phục Bảo kinh ngạc nói: “Trường Nhạc vương. Người chính là thân thể ngàn vàng. Có thể nào đơn giản lấy thân phạm hiểm?”
Đậu Kiến Đức trầm ngâm hồi lâu, “Nếu không có ta đi hoà đàm, chỉ sợ cùng Lý Đường liên minh rất nhanh sẽ sụp đổ. Mọi người yên tâm. Lý Kiến Thành làm người thành thục ồn trọng, nhận biết đại thạ đương nhiên sẽ rõ ràng tâm ý cùa ta”.
Mọi người thấy hắn tâm ý đã quyết, chỉ có thể an bài việc đàm phán, Vương Phục Bảo đợi sau khi các tướng rời đi, thấy Đậu Kiến Đức vẫn trầm ngâm, thấp giọng nói: “Trường Nhạc vương, Lý Đạo Huyền tự phụ cực cao, vi thuận tiện bí mật làm việc, khi đến Trường Bình chỉ dẫn theo Khâu Hành Cung cùng Sừ Vạn Bảo ờ bên người. Khi đi Hà Nội, ta sợ ra ngoải ý muốn, cố ý để cho Cao Nhã Hiền, Vương Tiểu Hồ. Đồng Khang Mài mấy người hộ tống. Cùng đi, còn có mười hai người của quân Hà Bắc..
“Ngươi muốn nói cái gì?” Đậu Kiến Đức hòi.
Vương Phục Bảo cười khổ nói: “Bọn họ hành tung ần núp. nếu là thật sự có gian tế, khẳng định chính là ờ trong mười hai người này. Bất quá ta cảm thấy… Cao Nhà Hiền. Vương Tiểu Hồ, Đồng Khang Mài hiềm nghi lớn nhất!”
“Tanói… việc này không truy cứu nữa”Đậu Kiến Đức trẳm giọng nói.
Vương Phục Bảo khó hiểu nói: “Trường Nhạc vương, người này nếu không bắt được, ta chi sợ đối với người bất lọi”.
Đậu Kiến Đức cười cười, “Không sao sự, ta tin tướng… những người này theo ta ra sinh vào tử, chi là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, chúng ta… hẳn là nên cho hắn một cơ hội”.
Vương Phục Bảo căm giận nói: “Trường Nhạc vương tốt bụng nhân hậu, chỉ trông mong người nọ lạc đường biết quay lại, bằng không ta sẽ là người đầu tiên giết hắn!”
Đậu Kiến Đức cười cười, “Phục Bảo, ngươi theo ta cũng rất lâu?”
VươngPhục Bảo hơi ngạc nhiên, “Đúngvậy, Trường Nhạc vươngvì sao hỏi nhưvậy?”
“Ta nhớ rõ rành… lúc trước khi chúng ta phục kích Tiết Thế Hùng, ngươi cũng ở bên cạnh ta. Khi đó, hai trăm tám mươi ba huynh đệ đi, trò về chỉ có một trăm bảy mươi bảy người” Đậu Kiến Đức buồn buồn nói: “Lúc ấy tất cả mọi người cho rằng hẳn phải chết, nhưng đến trước doanh trại của Tiết Thế Hùng, không ai tụt lại phía sau”.
VươngPhục Bảo bùi ngùi nói: “Bời vì lúc ấy tất cả mọi người là theo ngườ!”
“Ta nhớ được lúc ấy ngươi cũng đi theo phía sau ta, mà chúng ta chinh chiến Hà Bắc. một tĩăm bảy mưoi bảy người này cho tới bây giờ còn lại chi có một trăm lẻ hai người! Phạm Nguyện bị Tiêu Bố Y giết chết, huynh đệ kết nghía chúng ta lúc trước lại mất đi một. Những người này về sau đều là trụ cột của quân Hà Bắc chúng ta, mỗi người có thể địch trăm người” Đậu Kiến Đức nói: “Ngưai mới vừa nói Nhà Hiền. Tiểu Hồ. Khang Mãi cũng là một thành viên trong đó. Phục Bảo, chỉ bằng chuyện hy sinh vì nghĩa ngày đó, chuyện này. chúng ta không tra cũng được!”