– Tiểu tử, không ngờ ngươi biết cách chế tạo thứ tà ác này.(Diệp Duyên)
– Vật không xấu chỉ có người lợi dụng nó làm việc xấu mà thôi.
Diệp Duyên bằng vào con mắt của mình cũng nhận ra Minh văn khác trên Linh Khôi chính là Minh văn khống chế nhưng nó là nhận sự khống chế của hắn không phải là chủ nhân tạo ra Linh Khôi. Diệp Duyên bay tới Linh Khôi rồi chui vào trong, phải mất một lúc lâu thì Linh Khôi cữ động được.
– Trải qua bao nhiêu năm thì cuối cùng ta cũng thoát ra được khỏi Thiên Huyễn Thánh Cảnh.(Diệp Duyên)
Diệp Duyên xoay sang nhìn Diệp Tông và Diệp Tu cảm ứng được từ trên huyết mạch quen thuộc.
– Các ngươi là hậu nhân của Lôi Đình Thế gia à?(Diệp Duyên)
– Bọn họ không phải là hậu nhân Lôi Đình Thế gia mà là người Phong Tuyết Thế gia.
– Tiểu tử, cái này ngươi không biết, Phong Tuyết thế gia chính là truyền thừa từ Lôi đình thế gia, là chi nhánh Lôi đình thế gia ta.(Diệp Duyên)
– Ngài là…(Diệp Tông)
– Ta là Diệp Duyên một trong năm thủy tổ sáng lập nên Quang Huy Thành đồng thời cũng là Gia chủ một thời Lôi Đình Thế gia.(Diệp Duyên)
Diệp Tông và Diệp Tu nghe được Diệp Duyên giới thiệu thì mặt biến sắc lập tức chắp tay quỳ xuống.
– Phong Tuyết Thế gia – Diệp Tông bái kiến lão tổ.(Diệp Tông)
– Phong Tuyết Thế gia – Diệp Tu bái kiến lão tổ.(Diệp Tu)
– Không cần phải cung kính với ta như vậy. Ta muốn đi nhìn Quang Huy Thành giờ phát triển đến hiện trạng nào.(Diệp Duyên)
Đường Long dẫn Diệp Duyên đi khắp Quang Huy Thành dạo vài vòng, ánh mắt Diệp Duyên nhìn có chút tang thương vì khi xưa phạm vi Quang Huy Thanh rất rộng nhưng không ngừng bị Yêu thú tập kích mà phải co rút lại tới phạm vi như hiện giờ.
Đường Long và Diệp Duyên đang đi thì bất chợt nghe được tiếng rống của một cô gái từ phía xa.
– Lục Phiêu, ngươi dám làm mà không dám nhận, đứng lại cho lão nương.(Tiêu Tuyết)
Đường Long ngưng thần thì thấy được đằng xa có hai thân ảnh một chạy một truy tung. Tên phía trước đúng là tên nhóc Lục Phiêu bạn thân của Nhiếp Ly còn người sau là một cô bé có khuôn mặt dễ thương, thân hình nhỏ con nhưng lại có bộ ngực chỉ thua kém Hô Duyên Lan Nhược một chút, đúng là chuẩn mặt học sinh ngực phụ huynh.
– Tiêu Tuyết à?
Đường Long tạm thời không có để ý đến Lục Phiêu và Tiêu Tuyết, hắn hiện tại trong đầu hồi tưởng lại trong nguyên tác vì cuộc đời của Lục Phiêu với Tiêu Tuyết. Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, nhưng do tên Lục Phiêu đó ham chơi, thiên phú lại chẳng ra gì nên không có môn đăng hộ đối. Tiêu Gia phải gả Tiêu Tuyết cho người khác. Đến lúc Quang Huy Thành bị hủy, hai người mới kết bái một lần cuối trước khi lao vào quyên sinh với nhau.
– Đúng là ngu xuẩn, nếu ngươi có gan thì Tiêu Tuyết đã cùng ngươi cao chạy xa bay rồi, đồ đàn ông hèn nhát.
Dựa theo cảm nhận của hắn thì Tiêu Tuyết thực lực là Yêu Linh Sư Thanh Đồng Nhất tinh không lý nào là không biết có người đang theo dõi mình, với lại nàng liên tục mở cửa sổ cũng đã ra ám hiệu rõ ràng như vậy rồi, mỡ dâng đến miệng còn không biết húp.
– Tiêu Tuyết đi về.(Tiêu Phong)
– Cha.(Tiêu Tuyết)
Cha Tiêu Tuyết tên là Tiêu Phong, một thương nhân. Tiêu gia cũng không phải thuộc hàng ngũ quý tộc gì đó trong nhà cao thủ duy nhất là hắn với tu vi Võ giả Thanh Đồng Ngũ tinh còn lại mọi người không có chí tu luyện, chỉ chăm chăm làm ăn kiếm tiền. Hắn chỉ có một nữ nhi duy nhất là Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết năm nay 14 tuổi, tu vi Thanh Đồng Nhất tinh cũng không đến nỗi nào, mong muốn nàng tương lai sẽ có muột cuộc sống hạnh phúc, không tu vi vượt qua mình thì cũng phải gả vào danh gia vọng tộc nhưng thấy nàng chỉ ngày ngày nô đùa cùng với thằng nhãi con nhà Lục gia, tu vi thì kém ngày ngày lêu lổng.
Lục gia cũng là một thương nhân, tuy nhiên gia chủ Lục Gia là Lục Ninh – cha Lục Phiêu tu vi cũng chỉ là võ giả thanh đồng ngũ tinh, so với hắn bằng nhau nên hắn cảm thấy Lục gia không tương xứng với mình.
– Mau về ngay, con gái con nứa chả ra hệ thống gì cả.(Tiêu Phong)
Tiêu Tuyết cắm cụi mặt đi về, trong nhà mẹ nàng mất sớm, từ khi còn bé cha nàng đã phải trèo chống cả gia tộc, nuôi bản thân ăn học nên nàng rất sợ cha, cha nàng nói một nàng không dám nói nửa chữ. Thấy con gái mình đã đi xa, Tiêu Phong quay lại nhìn Lục Phiêu bằng ánh mặt khinh thị.
– Đừng có qua lại với tiểu nữ nữa, ngươi không xứng.(Tiêu Phong)
Từng lời thâm độc bay thằng vào não Lục Phiêu, hắn chỉ biết đứng đó cúi đầu không dám nói gì, ngay cả khi Tiêu Phong đã đi xa.
– Đúng là hèn nhát không bằng một góc của tên Nhiếp Ly, dù sao trong nguyên tác Nhiếp Ly là không sợ ai dám cãi với Diệp Tông, chỉ biết theo sau nịnh nọt Nhiếp Ly nếu không phải Nhiếp Ly hiến kế thì ngươi còn lâu mới cưới nàng về tay.
Đường Long cảm thấy khá là đáng tiếc với Tiêu Tuyết, với thân hình cũng như là có cách tu luyện đúng cách và Công pháp phù hợp thì nàng thực lực không chỉ là Thanh Đồng Nhất tinh đơn giản như vậy. Đường Long vừa nghĩ cách vừa đi về phía Tiêu gia.
Tiêu gia
Tiêu Phong dẫn con gái mình về cũng nhịn không được mà cho nàng một cái tát vào mặt. Tiết Tuyết bụm má, nước mắt ngắn nước mắt dài, đây cũng không phải lần đầu nàng bị cha đánh.
– Ta đã bảo không được qua lại với tên tiểu tử nhà Lục gia cơ mà, ngươi có còn coi ta là cha ngươi không.(Tiêu Phong)
Tiêu Phong hướng Tiêu Tuyết nói ra muốn cùng mình tối nay đi giao hàng, Tiêu Tuyết im lặng không nói lời nào chạy về phòng mình.
Tối hôm đó
Một đội xe trở hàng của Tiêu gia được chuẩn bị, mục tiêu là đến cửa đông giao hàng cho một gia tộc ở đó.
Tiêu Phong làm chủ đội, nhìn thoáng qua nữ nhi mình ở phía sau. Hắn thấy mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng vội xuất phát.
Đi giao hàng kiểu này đối với Tiêu Phong không phải là lần đầu, đi từ Tiêu gia đến cửa đông con đường cũng không có gì nguy hiểm, chỉ có mỗi một đoạn đường đi qua nghĩa địa, xung quanh không một bóng người khiến không khí thường xuyên ngột ngạt, nhưng hắn chưa từng gặp phải cái gì bất thường bao giờ.
– Không khổ ta mất hơn 5 phút trả giá cũng kiếm được một món hời.(Tiêu Phong)
Đoàn xe của Tiêu Gia đã xong lượt đi, bây giờ cả lũ tiếp tục đi về nhà.
Đi ngang qua nghĩa địa, Tiêu Phong thấy lúc đi không thấy gì lạ nên lúc về chắc cũng không sao nên hắn buông lỏng cảnh giác. Đúng lúc này, dị biến phát sinh, một bóng đen từ bia mộ nhảy ra đứng chặn trước đầu xe.
– Đem tiền giao hết đây đồng thời nàng lưu lại.(Hắc y nhân)
– Đừng có mơ.(Tiêu Phong)
Tiêu Phong cười lạnh, hắn nhìn không ra tu vi mấy tên trước mặt nhưng nghĩ bọn chúng chắc cũng chỉ là Thanh Đồng Nhị tinh thôi cũng lao lên, tung chưởng.
– Nộ Chưởng.(Tiêu Phong)
– Châu chấu đá xe. Phật Nộ Chưởng.
Hai chưởng chạm nhau và Tiêu Phong bay ngược về sau, miệng thổ huyết, vừa rồi khi động thủ thì hắn cảm nhận được khí tức hắc y nhân tỏa ra là Võ giả Bạch Ngân Tam tinh, lúc muốn thu tay lại cũng không kịp.
– Lão già, chỉ cần ông để cho nàng đi theo ta thì sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu không ta giết bọn họ rồi mang đi.
– Đừng có mơ.(Tiêu Phong)
Đường Long gật đầu tỏa ra như hiểu biết thì dậm chân một cái, mặt đất nhô lên những gai nhọn mà bao vây đám người. Tiêu Tuyết thấy vậy cắn răng hướng Đường Long đi tới đồng thời hô to.
– Dừng lại, ta đi với ngươi.(Tiêu Tuyết)
– Hảo.
Đường Long mang đi Tiêu Tuyết nhưng không có đem nàng cảnh giới cho phong ấn mà chỉ vát nàng lên vai hướng một phương hướng chạy đi.
– Ngươi đến cùng là ai? Vì sao lại mang ta đi?(Tiêu Tuyết)
– Tiêu Tuyết Tiêu gia con cháu. Có một kiện sự tình rất thú vị mà ta muốn cho ngươi xem.
Đường Long lúc này cũng lộ ra dung mạo của mình, Tiêu Tuyết thấy dung mạo của Đường Long thì chấn kinh cùng sửng sốt không thôi, không phải là nàng biết danh tính của Đường Long là vẻ đẹp của cậu, trái tim nàng đập loạn liên hồi. Đường long dù không nhìn vẫn biết được là Tiêu Tuyết nhìn mình thì khóe miệng nhất câu, hắn dẫn Tiêu Tuyết lẻn vào trong Lục gia, điều này làm cho Tiêu Tuyết khó hiểu.
Toàn bộ Lục gia chỉ có Lục Ninh là Võ giả Bạch Ngân Tam tinh nhưng hắn cũng không cảm nhận được có hai thân ảnh lẻn vào trong Lục gia.
– Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?(Tiêu Tuyết)
– Quan sát Lục Phiêu hoạt động ban đêm.
Đường Long đưa Tiêu Tuyết gần tới phòng Lục Phiêu thì hai người nghe được bên trong truyền ra âm thanh quái dị cùng với những tiếng rên rỉ đầy xấu hổ của nam nữ. Đường Long nhẹ nhàng hé cửa đủ để nhìn vào trong phòng sau đó ra hiệu cho Tiêu Tuyết nhìn vào trong, Tiêu Tuyết không hiểu chuyện gì cũng là nhìn vào trong thì thấy được tình cảnh bên trong liền dùng tay bịt miệng mình lại.
Tiêu Tuyết nhìn thấy bên trong gian phòng là Lục Phiêu đang cùng một cô gái lạ mặt, sắc mặt hiện rõ vẻ chấn kinh cùng thất vọng tội cùng. Đường Long thấy cảnh này cũng là đắc ý trong lòng, hắn cách đây không lâu mới biết được theo thực lực của mình đột phá một đại cảnh giới thì năng lực và huyết mạch sẽ theo đó mà phá phong ấn, khi hắn đột phá Yêu Linh Sư Hoàng Kim Nhất tinh thời điểm liền cảm thấy đôi mắt mình nhói đau, khi cảm giác đó biến mất thì hắn cầm giương lên quan sát liền phát hiện con mắt hắn đã biến thành Seinegan đồng thời cũng sở hữu được Đồng thuật – Thôi mien.
Đường Long nhớ tới lần trước Lục Phiêu đôi mắt có chút tham lam cũng như là lời nói dơ bẩn khi nói chuyện với Nhiếp Ly về Tiêu Ngưng Nhi thời điểm cũng là quyết định dạy hắn một bài học. Thế là khi hắn nhìn thấy Lục Phiêu và Tiêu Tuyết truy đuổi nhau trên đường sáng mai cũng lên kế hoạch cho chuyện này.
Đường Long đi điều tra bất ngờ phát hiện Lục Phiêu trừ nhìn trộm Tiêu Tuyết tắm rữa ra thì có đi trêu chọc một cô gái khác hơn nữa cô gái này lại có hảo cảm với Lục Phiêu nên hắn dùng năng lực của Seinegan thôi mien cả hai người rồi đem cả hai ném vào trong phòng Lục Phiêu cũng là rắc một chút xuân dược vào trong phòng.
Hoàn thành xong mới đi chặn đội xe chở hàng Tiêu gia bắt Tiêu Tuyết tới đây chứng kiến cảnh này cũng là khiến nàng thất vọng với Lục Phiêu.
– Chuyện này là như thế nào?(Tiêu Tuyết)
– Lục Phiêu theo Nhiếp Ly đạt được điểm cơ duyên cảnh giới đại tăng nhưng đổi lại ham muốn tình dục lại tăng lên ngạch nổi là hắn không tìm được thích hợp đối tượng cùng với nhịn nhiều như vậy thì đêm nay cũng tới điểm giới hạn mà bạo phát.
– Hắn tu luyện tà công?(Tiêu Tuyết)
– Không hẵn là vậy, chắc hẵn là Công pháp tu luyện của hắn có yêu cầu khắc khe nào đó chưa tìm được giải đáp.
– Chúng ta về thôi, Lục Phiêu quá làm ta thất vọng.(Tiêu Tuyết)
– Ừm.
Tiêu Tuyết không biết rằng trong phòng Lục Phiêu cũng là khóc không ra nước mắt, hắn căn bản là không biết cô gái trên giường là ai mà cơ thể hắn không nghe theo sự sai khiến của hắn. tựa như là con thú hoang trong mùa động tình vậy căn bản là không dừng được.
Tiêu Tuyết tâm lý đối với Lục Phiêu nên Đường Long thừa lúc vắng mà vào không ngừng an ủi cũng như là trêu chọc nàng để cho nàng quên đi nổi buồn của mình.