Trên đời này không có thứ gì là đương nhiên cả, dựa vào cái gì mà Chúc Nghiễn Thu cho rằng việc Chúc Tố Nương phải hy sinh cho hắn là đương nhiên, hắn không chỉ không cảm ơn mà còn quay ra ghét bỏ cô.
Nếu là như vậy thì trước đây hắn nên buộc chặt cái thắt lưng của hắn lại.
Chúc Nghiễn Thu chỉ là một vị đại thiếu gia bốc đồng mà thôi.
“Cho nên, cô nói những lời này với tôi để làm gì, là để nói cho tôi biết việc hai người đang yêu nhau sao?” Biểu cảm của Ninh Thư không chút thay đổi, sau đó thì ngáp một cái: “Nếu như cô vẫn muốn nói những thứ vô nghĩa đó với tôi thì không cần phải nói nữa, tôi cũng không có ý kiến gì nếu như các người muốn ở bên nhau hoặc là muốn kết hôn và sinh con, tôi tặng lại Chúc Nghiễn Thu cho cô.”
Ninh Thư đứng dậy, phủi sạch bủi đất dính trên quần áo rồi lướt qua Phương Phỉ Phỉ, Phương Phỉ Phỉ nói theo bóng lưng của Ninh Thư: “Chúc Nghiễn Thu không phải là đồ vật, anh ấy là một con người, anh ấy cũng có những suy nghĩ và cảm xúc của riêng mình, không cần cô phải tặng anh ấy cho ai cả.”
Ninh Thư đi thẳng về lều của mình mà không ngoảnh đầu nhìn lại, vào đến nơi thấy Tiểu Đồng còn chưa ngủ mà vẫn ngồi đợi cô thì liền nói: “Ngủ đi, nếu không cơ thể của em sẽ không chịu được.”
Ninh Thư nằm trên tấm ván, rồi lập tức đi vào giấc ngủ, cô cũng không biết phải nói gì, bây giờ đã là lúc nào rồi mà bọn họ còn để ý đến những thứ này, ở trên chiến trường, việc mình có thể sống đến ngày mai hay không còn là một vấn đề, cho nên mấy thứ tình yêu tình báo này chả có chút ý nghĩa nào cả.
Chúc Nghiễn Thu vừa tỉnh lại lập tức thấy Ninh Thư đi từ bên ngoài vào, sau đó thì Phương Phỉ Phỉ cũng đi vào, việc đó khiến cho hắn lo lắng, vì vậy vội vã hỏi Phương Phỉ Phỉ: “Phỉ Phỉ, có phải là Chúc Tố Nương lại gây sự với em không?”
Phương Phỉ Phỉ lắc đầu nói: “Bây giờ em mới biết Chúc Tố Nương là hạng người gì, cô ta vẫn còn giữ những tư tưởng từ thời phong kiến, thảo nào anh mà anh không thể sống với cô ta, hơn nữa cô ta còn nói chúng ta tằng tịu với nhau.”
Chúc Nghiễn Thu thở dài một hơi rồi nói: “Em không cần phải để ý đến cô ta, cô ta chính là một người phụ nữ của xã hội phong kiến, nên những lời em nói cô ta cũng không hiểu được, chỉ là đàn gẩy tai trâu mà thôi, nói chuyện với cô ta chỉ lãng phí thời gian, Phỉ Phỉ, anh muốn trở lại chiến trường.”
“Nhưng mà vết thương của anh thì sao?” Phương Phỉ Phỉ nhìn về phía bả vai của Chúc Nghiễn Thu rồi nói: “Đừng nóng nảy, sức khỏe của anh quan trọng hơn, đợi vết thương của anh lành lại đã rồi hãy bàn tiếp chuyện này.”
Chúc Nghiễn Thu lập tức nói: “Vết thương của anh cũng sắp lành rồi, cứ nằm như thế này cũng không giúp được gì, hơn nữa còn lãng phí lương thực của quân đội.”
Chúc Nghiễn Thu đang rất sốt ruột, hắn không thể chờ ở chỗ này nữa, những người cùng hắn ra chiến trường đều đã giết được rất nhiều kẻ địch rồi, vậy mà hắn lại cứ nằm nguyên một chỗ.
Phương Phỉ Phỉ gật đầu: “Trong lòng anh hiểu rõ là được, nhưng mà chiến trường rất nguy hiểm, anh phải bảo vệ tốt cho mình.”
Trận chiến lại bắt đầu, Chúc Nghiễn Thu không để ý vết thương của mình mà lao ra chiến trường, hắn có chút nóng vội muốn được lập công, ngay cả một người mà hắn vẫn luôn coi thường như Chúc Tố Nương nay cũng đã trở thành một vị quân y được các chiến sĩ tôn trọng, còn hắn thì không có lấy nổi một công lao, thế thì còn nói gì đến việc xây dựng lại Chúc gia, còn nói gì đến việc làm cho Phương Phỉ Phỉ hạnh phúc nữa chứ.
Trong lòng của Chúc Nghiễn Thu chỉ có một mục tiêu, đó chính là kiến công lập nghiệp, nhưng khi hắn nấp ở trong chiến hào, chuẩn bị bóp có súng thì trong lòng của Chúc Nghiễn Thu không còn hùng tâm tráng chí như trước nữa mà chỉ còn lại sự bất lực và sợ hãi.
Chúc Nghiễn Thu không biết tay của hắn bị làm sao nữa, lúc bóp cò súng thì không còn chút lực nào, thỉnh thoảng thì run rẩy, lúc lại trở nên cứng ngắc, dù sao thì ngón tay của hắn không nghe theo sự chỉ huy của não bộ.
Hắn cảm giác ngón tay của hắn không thể phản xạ lại một cách nhanh chóng.
Đối mặt với tình huống như vậy thì một người đàn ông như Chúc Nghiễn Thu cũng phải đỏ vành mắt, chuyện này là sao, tay hắn bị gì thế này?
Ninh Thư vẫn đang bận rộn xử lý vết thương cho những người khác, bỗng nhiên nhìn thấy Chúc Nghiễn Thu, người mới ra chiến trường nay lại bị khiêng về, trên người cũng không có vết thương mới, có lẽ bị đạn pháo chấn động làm cho hôn mê, nhưng mà vết thương trên vai hắn lại rách ra, máu tươi làm vai áo ướt đẫm.
Ninh Thư rắc một ít thuốc bột lên vết thương của Chúc Nghiễn Thu, có lẽ vì quá đau nên hắn dần tỉnh lại, khuôn mặt vốn rất mơ hồ nay càng lúc càng rõ ràng.
Khi thấy rõ người đó là Ninh Thư thì Chúc Nghiễn Thu lập tức vươn cánh tay còn lại ra, kéo Ninh Thư lại gần phía mình, giọng nói của hắn như là rít ra từ kẽ răng, âm u mà phẫn nộ: “Nhất định là cô đã làm gì đó với tôi, nhất định…”