Nhưng ở trên phương diện tu vi, Từ Tam Thạch vẫn không thể sánh bằng Long Ngạo Thiên, lần này, người bay ra ngoài vẫn là hắn.
– Sảng khoái.
Từ Tam Thạch hét lớn một tiếng, khóe miệng đã trào ra một tia máu, nhưng ánh mắt của hắn lại trở nên càng sắc bén.
Sau va chạm, Long Ngạo Thiên hơi dừng lại nhưng ngay sau đó hai chân hắn khẽ dùng lực, tiếp tục xông lên, phóng tới trước mặt Từ Tam Thạch, tay trái vừa đấm xuống đồng thời tay phải cũng vung lên cao.
Một cảnh kì dị xuất hiện, không ngờ cùng lúc Hồn Hoàn thứ hai trên người hắn lóe sáng, cánh tay phải của hắn chợt trở nên vặn vẹo, biến thành một thanh trường đao màu vàng nhạt.
Quyền trái va chạm cùng Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn, nhất thời làm Từ Tam Thạch lảo đảo lui về phía sau, nhưng tấm chắn vẫn vững vàng bảo vệ trước người hắn như trước. Nhưng ngay sau đó, trường đao màu vàng nhanh như chớp chém xuống.
Đây chính là trường đao do cánh tay Long Ngạo Thiên biến thành, hơn nữa động tác của hắn cực nhanh, căn bản là không để cho Từ Tam Thạch có cơ hội né tránh.
Từ Tam Thạch nghiêng tấm chắn, hắn muốn dùng động tác này tránh sự tấn công trực diện của trường đao. Nhưng lưỡi đao màu vàng này vô cùng sắc bén, chỉ nghe “Keng!” một tiếng, lưỡi đao đã chém vào trong tấm chắn của Từ Tam Thạch.
Từ Tam Thạch kêu lên một tiếng đau đớn, vũ hồn bị phá hư cũng không khác gì bản thân Hồn Sư bị thương, thậm chí có lúc còn nghiêm trọng hơn.
Sau khi lưỡi đao chém vào Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn thì chợt trở nên to lớn hơn, dường như muốn bao vây quanh người hắn. Long Ngạo Thiên hướng về phía sau kéo mạnh, hắn muốn lôi Từ Tam Thạch đang lui về phía sau quay lại. Mà lúc này đây, cánh tay trái của hắn cũng biến đổi xong, biến thành một cái búa lớn màu vàng, ra sức đập xuống.
Bây giờ Từ Tam Thạch đã không có cách né tránh được nữa, cả người hắn trùng xuống, dùng tấm chắn bảo vệ bản thân.
– Oanh.
Hai đòn tấn công liên tiếp giáng xuống, khi Long Ngạo Thiên thu lại búa và đao trước tấm chắn của Từ Tam Thạch, trên Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn xuất hiện những vết nứt ngày càng lan tràn, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ vụn thành nhiều mảnh. Từ Tam Thạch vừa ngã xuống lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Hai cánh tay mở ra hai bên, Hồn Hoàn thứ tư trên người Long Ngạo Thiên lóe sáng. Một khi đã bắt đầu tấn công toàn lực, hắn sẽ không cho Từ Tam Thạch thêm bất cứ cơ hội nào.
Chính bởi vì Từ Tam Thạch khó đối phó nên hắn mới quyết định dùng thủ đoạn nhanh nhất đem Từ Tam Thạch đánh bại, tiết kiệm thời gian ở mức tối đa, cũng là tiết kiệm hồn lực của chính mình.
Một cảnh kỳ lạ xuất hiện, thân thể Long Ngạo Thiên đột nhiên biến dài ra. Cảm giác này giống như là hắn trở thành sợi mì bị kéo căng. Cả người hắn kéo cao đến chừng bốn thước, hai cánh tay hướng về phía trước mở rộng. Lúc này dường như hắn đã trở thành khối vàng bị người ta nung chảy, kéo dãn.
Chỉ thoáng cái, từ cánh tay đến chân, độ cao của Long Ngạo Thiên đã vượt qua năm thước. Hai cánh tay hợp lại biến thành một cây búa vô cùng lớn.
Bản thể vũ hồn có thể dùng như vậy? Có thể đem thân thể của mình không ngừng biến hình?
Phương thức chiến đấu này của Long Ngạo Thiên có thể nói là một ngọn cờ đầu*, ít nhất là ở trong cuộc thi này không ai có thể làm được như hắn.
*ngọn cờ đầu: người dẫn đầu, người phát minh ra( ý nói từ trước đến nay chưa có ai từng làm như Long Ngạo Thiên.)
Búa lớn ngửa ra sau, trong nháy mắt thân hình khổng lồ màu vàng đã vọt về phía Từ Tam Thạch, một đòn này không thể nghi ngờ là vô cùng chấn động. Trước khi đến mục tiêu, quang mang màu trắng như ngọn lửa lại xuất hiện quanh người Long Ngạo Thiên, cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất kết hợp với hồn kỹ thứ tư, đây chính là Cuồng Thần Trảm.
Long Ngạo Thiên sẽ dùng một trảm này để hạ gục Từ Tam Thạch, kết thúc trận đấu này.
Từ Tam Thạch dường như trở nên ngây dại, đến cả ý muốn trốn tránh cũng không có, hắn cứ như vậy đứng yên tại chỗ.
Mắt thấy, cây búa lớn màu vàng sắp đánh xuống từ trên không. Trong lúc bất chợt, Từ Tam Thạch cười, nụ cười của hắn mang theo sự ngạo nghễ cùng tự tin.
– Phốc!
Búa lớn nện xuống, trong nháy mắt Từ Tam Thạch cùng Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn của hắn bị chia ra làm hai. Nhưng ngay lúc đó Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn lại biến thành một dòng chất lỏng đen như mực.
Khi chất lỏng văng khắp nơi, đài thi đấu chợt trở nên tối tăm, cả mặt đất đều biến thành màu đen. Dòng nước đen bắt đầu di chuyển, từng ngọn sóng không ngừng dao động, đài thi đấu có đường kính cả trăm thước chỉ trong khoảnh khắc đã biến thành đại dương mênh mông.
Búa lớn thì sao, đánh xuống nước thì có tác dụng gì đây? Long Ngạo Thiên thuận thế tung nhảy về phía trước. Hắn dễ dàng mượn lực trong không khí, khi tiến vào cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất hắn đã có thể mượn hồn lực để ngự không phi hành*.
*ngự không phi hành: Bay lượn trên không trung.
Vẻ khiếp sợ lại một lần nữa hiện ra trên mặt Long Ngạo Thiên. Rõ ràng lúc trước hắn đã khóa chặt Từ Tam Thạch, nhưng khi tấn công được rồi, cũng trúng mục tiêu rồi, kết quả lại hoàn toàn trái ngược.
Đây là một loại Lĩnh Vực hồn kỹ sao?
Long Ngạo Thiên hít sâu một hơi, giống như Đường Môn không có ai đoán được Bản Thể Tông sẽ có một cường giả như hắn, cũng như vậy, hắn cũng không đoán được trong Đường Môn sẽ có người khó đối phó như thế này.
Sóng nước màu đen dâng lên, một thân ảnh do hắc thủy ngưng kết thành từ trong biển đen hiện ra.
Thanh âm của Từ Tam Thạch từ bốn phương tám hướng vang lên:
– Đòn tấn công có mạnh hơn nữa cũng không cách nào phá nước, tầng phòng ngự mạnh nhất chính là nước. Muốn phá vỡ phòng ngự của ta, hãy đem toàn bộ bản lãnh của ngươi bày ra đi.
Một tấm chắn khổng lồ xuất hiện giữa không trung, trên mặt tấn chắn sóng nước đen vẫn không ngừng dao động, tản ra khí lãng đen như mực. Tấm chắn này có đường kính hơn ba thước, phía trên lăng giác mai rùa hiện lên rõ ràng. Ở vị trí trung tâm của tấm chắn, có một con rắn màu đen chiếm cứ, nếu không phải đôi mắt đỏ như hồng ngọc của nó thì chỉ sợ cả thân hình nó đã bị tấm chắn đen nhánh che dấu.
Giờ khắc này, Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn đã mất, thứ xuất hiện chính là Huyền Vũ Thuẫn.
Dòng nước màu đen này chính là Lĩnh Vực của Từ Tam Thạch, cũng là hồn kỹ thứ sáu của hắn, Huyền Vũ Chi Vực.