“Tôi đây cũng vậy”
Vì vậy hai người rời đi.
Hứa Trúc Linh bị dọa sợ, ăn lẩu cũng bị trừng phạt sao?
Cô nhìn sắc mặt bọn họ nghiêm trọng, có lẽ hình phạt không nhẹ!
[Mẹ, con cũng tình nguyện lãnh phạt] “Không cần, con khác bọn họ. Còn cô nữa, nếu lần sau cô còn dám đem mấy thứ chướng khí mù mịt này vào nhà tôi thì tôi sẽ nấu sôi nước hồ bơi đẩy cô vào nấu chín.”
Hứa Trúc Linh nghe thấy lời hù dọa thế thì sợ.
nổi da gà.
Trời ạ, thật là ác độc, chỉ mới nghe thôi cũng đã cảm thấy đau đớn như da đang cháy!
Hứa Trúc Linh không nhịn được toàn thân nhẹ run lên, đúng lúc này Diên vô thức năm tay cô.
Tay của cô lạnh như băng trong khi tay của áp, bàn tay lớn hơn tay cô một chút.
Rất khó tưởng tượng một người nhìn gầy teo.
nho nhỏ mà khi cởi quần áo ra khung xương lại rất lớn Cô xoay qua nhìn Diên, cậu ấy cũng đang nhìn mình, dường như ánh mắt đang trấn an cô không cần phải sợ.
Nhất thời trong lòng cô có thêm một chút can đảm, cô gật đầu.
Người phụ nữ trung niên thấy cảnh đó thì không khỏi hơi nhíu mày.
Ánh mắt bà ta thoáng qua vẻ phức tạp, cánh môi ngập ngừng như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại lựa chọn yên lặng.
Bà ta nhìn cô một cái rồi xoay người rời đi.
Khi người đã đi xa hoàn toàn không nhìn thấy.
nữa thì cô mới cảm thấy tốt hơn nhiều Áp lực vô hình kia cũng dân dần đi xa.
Cô thở ra một hơi, tay không ngừng võ ngực như bị dọa sợ cực độ.
“Bà chủ thật dữ, làm tôi sợ muốn chết.”
[Thật xin lỗi, là tôi không tốt, không chăm sóc tốt cho cô.] Cô xua tay nói với vẻ không sao cả: “Cùng lắm thì lần sau không ăn nữa, nhưng anh cô và quản gia Strzyga không sao chứ?”
Cậu ấy nhẹ nhàng lắc đầu mà không nói thêm dì Buổi tối, chín giờ hơn, .Josh và Strzyga mới trở về.
Cả người Strzyga mệt mỏi đi về phòng trong, ocn2 Josh lại thẳng lưng với vẻ mặt vô cảm.
Anh ta nhìn về phía Hứa Trúc Linh rồi hơi gật đầu mà không nói thêm gì xoay người rời đi.
Dường như Josh từng giành thịt ăn với mình hoàn toàn không tồn tại Cô cũng cảm thấy .Josh ăn lẩu kia mới là .Josh thật, mà bây giờ… là anh ta đang đóng giả.
Người người ra đời trong hoàn cảnh như vậy đều sẽ có một mặt nạ sao?
‘Sống như vậy… không mệt mỏi sao?
“Diên, mặt nạ của cô là gì?”
€ô tò mò hỏi.
[Mặt nạ?] “Cô xem, tất cả mọi người đều đeo mặt nạ sống qua ngày, có nghiêm túc, có nề nếp, câu chữ rõ ràng… Josh là vậy, quản gia cũng vậy. Còn cô?
Cô cũng có mặt nạ sao? Nhưng tôi thấy cô rất chân tÌ n Chân thật, hai chữ này dùng ở trên người mình thật đúng là xa xỉ.
Cậu ấy sớm đã không có cái gọi là chân thật nữa rồi, một bí mật làm giả hơn hai mươi năm.
Cậu ấy nhẹ nhàng mím môi cười, không muốn để cho cô nhìn thấu cái gì [Vậy cô thích tôi như vậy không7] “Thích chứ, ở cùng với cô thoải mái hơn rất nhiề [Thích là được rồi, tôi tặng cô một món quà] Diên cẩn thận lấy một hộp nhung hình chữ nhật ở sau lưng ra.
.Josh tới đây chính là tặng cái này.
“Cái gì vậy?”
Cô mở ra xem, đó là một cái đồng hồ đeo tay nữ bằng kim loại, hào phóng đơn giản, bên trong còn khảm kim cương vụn.
Không cần phải nói, chắc chản giá cả của thứ này không rẻ.
Cô liên tục từ chối: “Không được, chắc chẳn là rất đắt, tôi không thể nhận.”
[Chút tiền này đối với nhà Lucia De Kettering mà nói là chín trâu không mất một cọng lông. Cô.
là người bạn đầu tiên của tôi, lần trước tặng cô huy hiệu gia tộc nhưng lại không nghĩ tới sẽ bị anh hai lấy lại nên vẫn luôn cảm thấy ái ngại. Nếu như cô từ chối thì chứng tỏ cô vẫn còn canh cánh chuyện lần trước trong lòng”
“Tôi không…”
[Không thì đeo đi, tôi đặc biệt đặt chế tạo loại nhỏ nhất, cô đeo chắc chắn sẽ thích hợp.] Cậu ấy cầm tay của cô rồi đeo đồng hồ †ay cô mà không cho cô bất kỳ cơ hội từ chị Vẻ mặt của cậu ấy rất nghiêm túc và tập trung, Khi đeo xong đồng hồ đeo tay thì cậu ấy mới thở phào nhẹ nhõm, [Cái đồng hồ đeo tay này có biểu tượng của gia tộc Lucia De Kettering, nếu như sau này Lucia lại làm khó dễ cô thì cô cứ đưa đồng hồ đeo tay.
cho cô ta xem, tự nhiên cô ta sẽ hiểu] “Đây… đây không phải là bùa hộ thân sao?”
Hứa Trúc Linh ngạc nhiên nói Cô nhìn kỹ đồng hồ đeo tay thấy phía trên có vài hoa văn chìm, đó là đồ án trên huy hiệu gia tộc thần bí và cổ xưa.
Đồng hồ đeo tay vừa vặn làm nổi bật lên cổ †ay nhỏ bé và làn da trắng nõn của cô.
Ánh đèn chiếu xuống làm phản chiếu ánh sáng sặc sỡ, trông đẹp đế lại hào phóng Đây là quà kết bạn nhưng hai tay cô lại trống trơn, thật sự là cô không có chuẩn bị trước.
Cô có chút nhụt chí: “Nhưng… tôi không có quà tặng cho cô”
[Thiếu đi, bất kể cô tặng cái gì tôi cũng thích.] Cậu ấy đang tìm cơ hội gặp lại cô lần nữa…