Dọc theo đường đi thấy vài tên thôn dân nhìn thấy gương mặt Hàn Lập có chút lạ lẫm, tò mò dò xét vài lần, nhưng không có ai đi tới hỏi cái gì.
Hàn Lập nhẹ nhàng đi đến nơi.
Nhìn thạch ốc tồi tàn tối tăm phía trước, Hàn Lập chần chờ một chút mới tiến lên khẽ đẩy cánh cửa đá nhưng nó vẫn bất động.
Chẳng lẽ cái cửa này còn có cơ quan gì sao? Hàn Lập trong lòng kinh ngạc, nhưng lại hít một hơi, song chưởng đột nhiên xuất ra mười thành khí lực.
Tuy hắn chưa tu luyện qua cái gì gọi là ngoại môn võ công, nhưng cũng đã trải qua trúc cơ cùng kết đan tẩy tủy dịch, nên cũng có khí lực trên một trăm cân.
“Kẽo kẹt” âm thanh trầm trọng truyền đến. Tuy chậm nhưng cánh cửa này rốt cục từ từ bị đẩy ra.
Điều này làm cho trong lòng Hàn Lập vui vẻ.
Lúc này hắn mới phát hiện, chẳng biết có nguyên nhân gì mà cánh cửa này so với cửa đá bình thường dày hơn gấp đôi, khó trách vừa rồi thiếu chút nữa hắn nghĩ có cơ quan tại trên cửa.
Hàn Lập thân hình chợt lóe, bước tiến vào trong phòng, một luồng âm khí mục nát lập tức bay tới.
Sắc mặt Hàn Lập căng thẳng, vội vàng ngừng thở.
Một lát lúc sau, không khí bên ngoài cũng bay vào, không khí trong phòng mới dần dần khôi phục lại bình thường.
Lúc này hắn mới thở ra một hơi, nhờ ánh sáng bên ngoài chiếu vào đánh giá tình hình trong phòng.
Nơi đây đơn giản dị thường, trừ bốn phía có một loạt tấm bia đá, trong phòng còn có một kệ đá.
Tấm bia đá cao ước chừng hai trượng rộng ước chừng một trượng, xem ra cũng thật lớn làm Hàn Lập xem xong không khỏi ngẩn ra.
Mà trên thạch bàn kia cũng không có một quyển điển tịch hoặc là trúc giản gì đó, chỉ có vài món tựa hồ pháp khí ảm đạm không phát ra ánh sáng mà thôi.
Vẻ giật mình trên mặt Hàn Lập rất nhanh tiêu biến, ngược lại mỉm cười.
Trong này cũng không như bên ngoài thì làm sao mà tìm được giấy cùng thẻ trúc. Mấy thứ như ngọc giản không có linh lực tự nhiên càng không thể sử dụng.
Mà mấy tấm bia đá này hiển nhiên chính là nơi các tu sĩ lưu lại tâm đắc.
Cho nên trên thạch bàn có pháp khí, xem ra chúng nó cùng phi kiếm của mình giống nhau, đều đồng thời cùng chủ nhân bị hút vào nơi đây, tự nhiên cũng không thể trở lại trong Túi trữ vật.
Nhưng thật ra Túi trữ vật thì Hàn Lập vẫn chưa thấy trong phòng này. Xem ra chủ nhân của nó có cách khác để xử lý, nên không có bày ra ở nơi này.
Hàn Lập sau khi xem hết trong phòng, rồi đi đến một tấm bia đá.
Mặt trên tràn đầy tro bụi, căn bản không thấy rõ khắc cái gì.
Hàn Lập nhíu mày rồi cũng không tị hiềm bụi bẩn, tiến đến dùng vạt áo nhẹ lau lên.
Một lát sau, có thể thấy được bia văn hiện lên rõ ràng.
Cái này cũng không là văn tự mà tu tiên giới truyền lưu hiện tại, mà là một loại cổ văn ít gặp. Nhưng cũng may Hàn Lập học nhiều thứ nên cũng dễ dàng phân biệt ra.
Nhưng Hàn Lập xem tấm bia đá đầu tiên, liền mất đi hứng thú.
Cái này chính là do một vị tu sĩ Trúc Cơ Kỳ ghi lại các việc mà bản thân đã trải qua. Hàn Lập tự nhiên không có hứng thú xem nhiều lập tức chuyển hướng qua tấm bia đá khác.
Trong phòng này có hơn hai mươi tấm bia đá, khi Hàn Lập đọc tới tấm bia đá thứ sáu thì thần sắc lại rung động. Cái này đúng là cái mà hắn muốn tìm, nó do vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ lưu lại tâm đắc tu luyện.
Hàn Lập đứng trước tấm bia đá không nhúc nhích, chẳng biết qua bao lâu liền thở ra một hơi, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp.
“Thì ra ngưng kết Nguyên Anh có nhiều chỗ kiêng kị như vậy, xem ra nếu không biết sự tình này thì cho dù có Cửu Khúc Linh Sâm hỗ trợ thì sác xuất ta có thể ngưng kết thành công cũng sẽ không cao, lúc này bị hút vào Âm Minh giới, thật đúng là họa phúc đôi đường!” Hàn Lập thì thào tự nói vài câu.
Trên tấm bia đá này tuy không khắc rõ ràng cụ thể về pháp môn tu luyện, nhưng là vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ vô danh kia lại đem kinh nghiệm của bản thân từ Trúc Cơ đến Kết Đan rồi quá trình ngưng kết Nguyên Anh, kể lại vô cùng chi tiết làm Hàn Lập trong lòng vui mừng không thôi, có kinh nghiệm của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ này chỉ điểm, làm hắn giảm bớt các khúc mắc trong tu luyện, càng tránh cho tương lai ngưng kết Nguyên Anh bị sai lầm.
Xem tấm bia đá nhiều lần, xác định đầy đủ không có sai sót, Hàn Lập mới hài lòng quay đi xem các tấm bia đá còn lại.
Vốn hắn muốn rời đi nhưng lại đổi ý, một khi đã xem hết một nửa, các tấm bia đá còn lại cũng cần xem hết để thêm một ít kiến thức cũng tốt.
Vì thế thần sắc Hàn Lập hoàn toàn thoải mái.
Các tấm bia đá còn lại quả nhiên không có gì hữu dụng đối với hắn, cho dù có một ít khẩu quyết công pháp, nhưng đối người luyện Huyền Âm Kinh như hắn mà nói căn bản là không phù hợp.
Sau một thời gian, Hàn Lập liền tiến tới tấm bia cuối cùng.
Hắn tùy ý phủi đi tro bụi, sau khi dò xét tấm bia đá một lượt, thì trên mặt lại lộ ra vẻ ngạc nhiên ngoài ý muốn.
Tấm bia đá trước mắt cùng các tấm phía trước hoàn toàn bất đồng, mặt trên khắc không biết là bao nhiêu tế văn, kỳ văn lớn nhỏ, so với các tấm trước không thể sánh bằng.
Hơn nữa khi Hàn Lập liếc mắt qua các văn tự thì chúng là hai chủng văn thể hoàn toàn bất đồng, một loại thì hắn nhận thức là cổ văn bình thường, một loại trước kia cũng từng gặp qua rất nhiều là yêu thú văn tự.
Hàn Lập trong lòng hiếu kỳ, lúc này tiến lên cẩn thận quan sát.
Kết quả sau khi xem một hồi Hàn Lập liền có chút hưng phấn.
Tấm bia đá này là một thiên kinh văn chuyên môn truyền thụ cho yêu tộc, hơn nữa lại chú thích cực kỳ cẩn thận, cái này là do một tu sĩ nhận thức rõ ràng về yêu văn khắc lại.
Tuy Hàn Lập không có khả năng xem xong liền có thể hiểu ngay lập tức, nhưng hắn lại cố gắng ghi nhớ chờ ngày sau chậm rãi lĩnh hội, cũng không khó để nắm giữ văn tự yêu tộc.
Như vậy, quyển sách bằng da thú cùng đồng phiến lúc trước tìm được cũng có thể hiểu được đại khái là có ghi công pháp của yêu tộc.
Do nhân loại không có khả năng tu luyện công pháp của yêu tộc, nên Hàn Lập sẽ không suy tính quá nhiều.
Cho dù công pháp này đối với hắn căn bản vô dụng, nhưng học văn tự của yêu tộc, đối với hắn cũng chỉ có lợi chứ không có hại, biết đâu về sau lại có lúc hữu dụng.
Dù sao đây cũng là một cơ hội rất khó gặp!
Sau một đoạn thời gian, Hàn Lập dựa năng lực đã đọc qua là không quên được, đem văn tự trên hai mặt của tấm bia đá ghi nhớ lại.
Sau đó hắn mới rời khỏi gian phòng, các pháp khí trên bàn hắn căn bản không thèm liếc mắt.
Ra khỏi căn phòng, Hàn Lập đi quanh thôn vài vòng, gặp một ít kiến trúc kỳ lạ, hắn cũng cùng thôn nhân nói một hai câu.
Cũng may mấy người dân trong thôn dân tựa hồ còn rất thuần phác, cho nên đối với sự lạ lẫm của hắn họ đều nhiệt tình giải đáp.
Hàn Lập rất nhanh biết rõ ràng một số điều cơ bản về nơi Âm Minh này.
Ví dụ như trong này bởi vì không có quặng sắt nên đành phải dùng vài loại xương đặc biệt cứng rắn của Âm Thú mà chế tác thành binh khí.
Đương nhiên không phải mấy cái xương này lấy ra là có thể trực tiếp làm binh khí, mà trước tiên phải trải qua một loại chất lỏng gọi là “Trầm Thủy” tẩm vào một chút.
Từ đó, mấy cái xương này chẳng những cứng rắn hơn trước kia ba phần, mà còn có thể mang thêm một ít âm hỏa lực, chế tác thành binh khí xong, đối với Âm thú cũng có sự sát thương đặc biệt.
Nhưng bởi vì âm hỏa không thể kéo dài cho nên mấy cái binh khí này sau một thời gian ngắn, sẽ lại dùng “Trầm Thủy” tẩm vào một lần, để cho lực sát thương không giảm.
Điều này làm cho Hàn Lập đối với chất tên là “Trầm Thủy” này có chút tò mò!
Mặt khác, trong Âm Minh này mỗi tháng sẽ có vài ngày gọi là Âm Phong nhật. Tại mấy ngày nay, đại bộ phận các khu vực sẽ xuất hiện hắc âm phong băng hàn đến xương cốt, nhân loại trong lúc này không thể ra ngoài hoạt động. Một khi bị mấy cái âm phong này bao phủ, nhân loại khẳng định sẽ hóa thành tượng băng. Cũng chỉ có ở tại trong thôn có một ít pháp thuật che chở, người trong thôn mới có thể bình yên không việc gì.
Nhưng cũng trong ngày âm phong cũng là thời gian Âm Minh thú hoạt động nhiều nhất, thường xuyên sẽ xuất hiện một con như hôm nay hoặc là thành một đàn Âm thú đánh vào thôn, làm cho thôn nhân luôn lo lắng đề phòng.
Với các tin tức mà Hàn Lập đã hỏi thăm không ít, thậm chí linh cơ vừa động còn hỏi về than phận người mặt trắng mà đã nhìn hắn không chút thiện cảm.
Thế mới biết, người này tên Phong, vài năm trước cũng bị hút vào đây.
Nhưng người này không biết là làm gì, nhưng đã có một thân võ công kinh người, mấy lần đánh chết Âm thú cường đại. Đối với thôn lập công lớn, cho nên tuy tuổi còn trẻ nhưng đã làm trưởng lão trong thôn, chuyên môn phụ trách dạy thanh niên tu tập vũ kỹ. Trong đám thanh niên có uy vọng không thấp.
Hàn Lập nghe những lời này tuy trong lòng không sợ hãi, nhưng cũng nhíu mày cảm thấy có chút khó giải quyết.
Tiếp đến lưu lại trong thôn một lúc, khi đã xem hết mọi thứ, thì Hàn Lập chầm chậm ung dung hướng phòng mình đi đến.
Khi vừa tới cửa, Hàn Lập chợt nghe trong phòng truyền ra thanh âm của một nam tử.
“Thế nào, mọi việc ta nói đều là thiệt tình, chỉ cần Mai cô nương nguyện ý gả cho Phong mỗ, chẳng những về sau không lo về thực vật, hơn nữa lại càng không phải thường xuyên ra khỏi thôn mà mạo hiểm sanh mệnh. Mà Phong mỗ nhiều năm như vậy đều là độc thân, cũng không là người đa tình nên thực đối với cô nương rất thật tình” Gã trung niên tên Phong, chẳng biết khi nào đã đến trong phòng.