– Muội muội ngốc, không có lừa ngươi a!
Đại chiến một hồi trên người Tần Tiêu đã mồ hôi rơi như mưa, nghĩ thầm, đừng làm hỏng Tử Địch a, vì vậy hoãn một chút. Tử Địch hai chân kẹp hông của Tần Tiêu, liên tục đá lên:
– Không cho phép ngừng, không cho phép ngừng!
Tần Tiêu sững sờ bà mẹ nó! Quả nhiên trò giỏi hơn thầy!
Mặc Y ở một bên nhìn thì tâm hồn thiếu nữ loạn lên, xem muội muội một mực chiếm lấy, không tự chủ kéo Tần Tiêu và áp hắn xuống giường.
Trong lòng Tần Tiêu kêu to: Dựa vào! Xa luân chiến! Thần Tiên cũng tươi sống chết trận.
Lại thêm mấy hiệp, Tử Địch đi xuống giường uống chén nước, bổ sung nước xong thì nàng đau lòng nhìn qua mình.
– Tỷ tỷ đã xong, Tử Địch lại đây, càng thêm sinh mãnh liệt, hổ hổ sanh uy.
Quả nhiên là trời sinh một đôi siêu cấp… Chiến tướng ah! Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: Lão tử bách chiến bách thắng a, hôm nay sắp bị đánh bại!
Sau mấy phiên lăng nhục Tần Tiêu rốt cục tước vũ khí đầu hàng, suýt nữa bị tươi sống té xỉu. Hai tay dùng thủ thế tạm dừng.
– Lão tử đầu hàng!
Tử Địch cười ha ha:
– Tỷ tỷ, hắn đầu hàng chúng ta rồi! Chúng ta thiên hạ vô địch á!
Mặc Y mang theo chậu nước ấm tới, dùng khăn mặt lau cho hắn, đem toàn thân Tần Tiêu lau một lần. Sau đó tỷ muội hai người tẩy trừ cho nhau, kéo chân lại, chui vào trong chăn nằm hai bên Tần Tiêu.
Trong đầu Tần Tiêu vẫn còn giống như thiên nhân giao chiến, thoải mái méo mó, tim loạn rầm rầm, nhắm mắt lại cũng có thể nhìn thấy hai nữ sóng sữa mông lớn.
Hồng phúc tề thiên sao?
Đây mới là phúc khí a, hắc hắc!
Gương mặt nhỏ nhắn của Tử Địch đỏ bừng, lách người dựa sát vào Tần Tiêu, bộ ngực no đủ cọ qua cọ lại, một tay không thành thật đưa vào dưới háng của hắn.
– Hắc, hắc hắc! Đồ vật này kỳ thật rất khả ái đấy.
Tử Địch cười rộ lên.
Tần Tiêu cùng Mặc Y nhịn không được cười rộ lên. Tần Tiêu trái, phải hai tay ôm lấy một mỹ nhân, thân thể mềm mại đáng yêu, tâm thần nhộn nhạo. Không riêng gì thỏa mãn dục vọng, trên tinh thần cũng thích ý.
Tử Địch cũng không có ngượng ngùng như trước kia, rục rịch dùng thân thể áp lên người Tần Tiêu, dùng cái mũi của mình cọ vào cằm của Tần Tiêu sau đó cười khanh khách.
Nàng lần đầu cảm giác thì ra ở cùng chỗ với nam nhân thật sự rất thú vị, nhất là cùng nam nhân mà nàng ngưỡng mộ trong lòng. Cho tới bây giờ nàng mới hiểu được, trong lòng mình hắn vốn có vị trí không thể thay thế. Nếu như ở cùng nam nhân khác thì đoán chừng thực sự chỉ là đồ phế thải mà thôi.
Tần Tiêu nhìn qua Tử Địch như con bê nhỏ cọ qua người, véo mông của nàng một cái.
– Xuống dưới, lão tử cần nghỉ ngơi!
Tử Địch cười quái dị:
– Như vậy mới tốt, có cái gì mà nghỉ ngơi? Tỷ tỷ, hương kia vẫn còn chứ? Chúng ta lại chơi nha!
Mặc Y dở khóc dở cười đẩy nàng ra, trượt đến bên người Tần Tiêu bên sau đó oán trách cười mắng:
– Nói ngươi không hiểu chuyện a! Nam nhân không thể so với nữ nhân, cần nghỉ ngơi, khôi phục thể lực có biết không? Còn phải bổ dưỡng, bằng không thì chưa già đã yếu.
Tử Địch mở to hai mắt, nghi hoặc khó hiểu:
– Nói cái gì đấy?
Tần Tiêu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép bất đắc dĩ thở dài một hơi:
– Dùng chỉ số thông minh của ngươi khó mà hiểu toàn bộ đấy.
Tử Địch lập tức trở mặt, bổ nhào vào cắn vai của Tần Tiêu một cái, nói:
– Lại mắng ta ngu xuẩn, ta cắn chết ngươi!
Tần Tiêu cười ha hả, một tay ôm lấy nàng:
– Nghỉ một lát, đừng cãi.
Mặc Y cũng cười thỏa mãn, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.
Tử Địch là con nghé con đầy tinh lực, ngủ không được, trợn con mắt sau dó từ khuỷu tay của Tần Tiêu trượt xuống giường mặc quần áo.
Mặc Y có chút buồn ngủ mông lung đưa mắt nhìn qua nàng:
– Ngươi làm gì thế?
– Ta không ngủ được, ta đi ra ngoài chơi một lát!
Trong lòng Tần Tiêu cười khổ: Đúng là nhi đồng phiền toái.
Tử Địch mở cửa đi ra ngoài, khép cửa lại, lại nghe âm thanh của nàng cao vang:
– Oa ha ha. Uyển nhi ngươi ở nơi này nha, sao ngươi đỏ mặt vậy? — Vừa rồi ta cùng tỷ tỷ đả bại tên kia đấy.
Tần Tiêu cùng Mặc Y lập tức sửng sốt.
– Hắn nói ‘lão tử đầu hàng’ đấy! Chúng ta thiên hạ vô địch á!
Hai người cảm giác trong lòng chấn động, biểu lộ cứng đờ.
– Á…, á…, á! Tâm tình thật tốt! Ta ra sau viện cưỡi ngựa bắn tên a! Uyển nhi, ngươi có rảnh đi cùng ta đi, thực thú vị đây! Lạp lạp á…, ta đi lạp — ngươi làm sao nhìn ta vậy? Ngươi muốn khóc hay muốn cười đấy?