“Nghiễn Thu, anh mau nằm xuống đi, đừng cử động mạnh.” Phương Phỉ Phỉ vội vàng giữ chặt Chúc Nghiễn Thu, không cho hắn ngồi dậy.
“Phỉ Phỉ.” Khi Chúc Nghiễn Thu nhìn thấy Phương Phỉ Phỉ thì lập tức nở nụ cười, còn Phương Phỉ Phỉ thì không ngừng rơi nước mắt, trong giọng nói còn mang theo tiếng khóc nức nở: “Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng rằng anh sẽ không tỉnh lại nữa chứ.”
“Sẽ không.” Thấy Chúc Nghiễn Thu đau đến nhe răng, Phương Phỉ Phỉ vội vàng đưa bát nước cơm cho hắn uống: “Anh uống một chút nước đi.”
Chúc Nghiễn Thu hưởng thụ sự chăm sóc của Phương Phỉ Phỉ, xem ra cho dù có bị thương thì cũng thấy rất hạnh phúc.
Ninh Thư ngồi ở một góc, vừa ăn bánh cao lương vừa nhìn hai người này, sau khi ăn xong thì Ninh Thư lại bắt đầu kiểm tra xem những người lính bị thương kia có ai lên cơn sốt không, dù sao trong hoàn cảnh này thì một cơn sốt cũng đủ để lấy mạng người.
Ninh Thư nhìn những người lính ở đây, có rất nhiều người đã tàn phế, không còn sức chiến đấu, đoán chừng sau khi vết thương lành lại thì bọn họ sẽ được đưa về quê và có thêm một khoản bồi thường.
Mạng người trong thời chiến không đáng giá tiền, tuy những người này bị thương rất nặng nhưng mà ít nhất là bọn họ còn sống, tốt hơn nhiều so với những người chết trên chiến trường.
“Quân y, cô cùng tôi đi một chuyến, lãnh đạo lên cơn sốt rồi.” Vị sĩ quan lần trước lại đến gọi Ninh Thư.
Ninh Thư vừa nghe lập tức đeo hòm thuốc lên vai, không nói một lời liền đi theo người kia.
Chúc Nghiễn Thu chỉ thấy được bóng lưng của Ninh Thư, dưới ánh đèn yếu ớt hắn cũng không nhìn rõ mặt của đối phương nên quay sang hỏi Phương Phỉ Phỉ: “Quân y ở chỗ chúng ta là nữ sao?”
Phương Phỉ Phỉ cầm cái chén, cũng chỉ ừ một tiếng chứ không nói gì.
Ninh Thư đi đến căn lều của lãnh đạo, ông ta đang nằm trên một tấm ván gỗ đơn sơ, dáng người cao gầy, người của ông ta còn dài hơn vả tấm ván kia nữa.
Ninh Thư sờ trán, rồi lại kiểm tra miệng vết thương, thấy miệng vết thương lại đang không ngừng chảy máu, mồ hôi đầm đìa, Ninh Thư vội vàng nói: “Lấy một ít nước để lau người cho ông ấy.”
Ninh Thư mở hòm thuốc, hòa thuốc tây vào trong cốc nước rồi cho vị lãnh đạo kia uống.
Có cảnh vệ đi lấy nước để lau người cho ông ta.
Ninh Thư thì bắt đầu băng bó lại vết thương.
Những gì mà cô có thể làm được cô đều đã làm, nếu như người này vẫn không qua khỏi được thì cô cũng bất lực.
“Những thứ trong túi của cô là từ đâu đến?” Vị sĩ quan kia hỏi Ninh Thư.
Ninh Thư nói: “Đều là mấy thứ tôi tự chuẩn bị.”
“Cô về trước đi, nếu có chuyện gì thì tôi sẽ gọi cô sau.” Người đàn ông kia nói với Ninh Thư: “À mà cô tên gì?”
“Chúc Tố Nương.” Ninh Thư đeo hòm thuốc lên vai.
“Vậy thì tôi sẽ gọi cô là Chúc quân y, tôi là Đường Chính.” Đường Chính nói với Ninh Thư.
“Đường sĩ quan.” Ninh Thư cũng khách khí chào một câu, rồi nói tiếp: “Chúng ta đang thiếu rất nhiều thuốc, chỉ dùng những phương pháp vật lý trị liệu đơn giản là không đủ, các anh có thể xin thêm một ít dược phẩm được không?”
Đường Chính nhún vai: “Tôi cũng không thể cho cô một câu trả lời chắc chắn được, đợi đến khi lãnh đạo tỉnh lại rồi bàn tiếp vậy, bởi vì không chỉ có quân ta thiếu thốn dược phẩm mà những nơi khác cũng thế.”
Ninh Thư cũng chỉ có thể gật đầu, trong thời kỳ chiến tranh, không chỉ thiếu thốn dược phẩm mà cả lương thực cũng rất khan hiếm, Ninh Thư cũng bắt đầu hối hận tại sao lúc trước cô không mua thêm một chút thuốc nữa.
Cô cũng biết là dược phẩm sẽ trở nên khan hiếm nhưng lại không ngờ được là nó sẽ khan hiếm đến mức này, nếu như trước đó cô không chuẩn bị thì sợ là bây giờ cũng chỉ có thể bó tay bó chân, không làm được gì.
Có bột mới gột nên hồ!
Đeo hòm thuốc trở về lều, Ninh Thư cảm giác đầu óc của mình trở nên quay cuồng, bận rộn cả ngày, não của cô cũng chưa được nghỉ ngơi, vừa vào đến trong lều là Ninh Thư lập tức nằm xuống, tính toán sẽ ngủ một chút.
Không biết ngày mai sẽ như thế nào, những trận chiến thảm khốc kéo dài từ ngày này qua ngày khác, không ai biết được bản thân mình có sống qua ngày mai hay không, rất nhiều đồng chí của mình đã ngã xuống, không biết một giây sau bản thân có ngã xuống như những người đồng chí kia không.
Lòng người tham lam mà độc ác, cướp đoạt và bạo ngược.
Vì có thể sống sót nên chúng ta bắt buộc phải cầm vũ khí lên để chống lại.