“A.” Phương Phỉ Phỉ có chút sửng sốt, sau đó vội vàng giữ chặt Chúc Nghiễn Thu.
Ninh Thư cầm lấy con dao phẫu thuật, bắt đầu rạch miệng vết thương ra, sau đó dùng nhíp để gắp mảnh đạn ra, rồi rắc thuốc bột lên miệng vết thương và dùng vải xô để băng bó lại, cả quá trình diễn ra trong vòng chưa đến mười phút.
Chúc Nghiễn Thu đau đến mức không ngừng kêu rên, lúc con dau rạch miệng vết thương hay lúc Ninh Thư dùng nhíp để gắp vỏ đạn ra đều làm cho Chúc Nghiễn Thu đau muốn chết.
Phương Phỉ Phỉ đã vô cùng vất vả mới có thể giữ chặt, không cho Chúc Nghiễn Thu ngọ nguậy, khi nhìn thấy những gì mà Ninh Thư đang làm thì hơi khó tin: “Tại sao cô không tiêm thuốc tê cho anh ấy?”
Ninh Thư liếc nhìn Phương Phỉ Phỉ: “Nơi này vốn không thể nào có được thứ quý hiếm như thuốc tê, mọi người ở đây ai cũng phải cắn răng chịu đựng như vậy cả.”
Ninh Thư nhét một viên thuốc hạ sốt vào miệng của Chúc Nghiễn Thu: “Lấy cho hắn một ít nước để uống thuốc.”
Ninh Thư dặn dò vài vấn đề cần chú ý khác rồi bắt đầu chữa trị cho những người khác.
Phương Phỉ Phỉ lại nhìn về phía Ninh Thư, cẩn thận mở bình nước ra rồi cho Chúc Nghiễn Thu uống thuốc, sau đó ngồi xuống bên cạnh, một bên chăm sóc Chúc Nghiễn Thu, một bên quan sát Ninh Thư, thỉnh thoảng lại nhíu mày.
“Quân y, nhanh đi với tôi một chuyến.” Một người đàn ông mặc quân quan phục, trước ngực đeo hai huân chương, đi vào bên trong căn lều, khi vừa nhìn thấy Ninh Thư liền nói: “Có người bị thương, cô phải đi theo tôi một chuyến.”
“Tại sao không đưa người đó đến đây.” Ninh Thư lên tiếng, nhưng những bước chân của cô vẫn không ngừng lại.
“Cấp trên bị thương, nhưng ông ấy phải chỉ huy trận chiến không thể rời khỏi đó, nếu như ông ấy rời khỏi thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sĩ khí của quân ta, cho nên cô phải đi với tôi một chuyến.” Dáng vẻ của người đàn ông này vô cùng lo lắng, ông ta nói với Ninh Thư: “Nếu như không có gì xảy ra ngoài ý muốn thì chúng ta có thể giữ được thành lũy này trước khi trời tối, cho nên ông ấy chỉ có thể cắn răng chịu đựng.”
Ninh Thư ồ một tiếng rồi đeo hòm thuốc lên vai, sau đó nói với Phương Phỉ Phỉ, người đang chăm sóc Chúc Nghiễn Thu: “Cô cũng đừng ngồi chơi, nếu những thương binh ở đây muốn uống nước thì cô nhớ rót nước cho họ, nếu như miệng vết thương chảy quá nhiều máu thì nhớ rắc chỗ thuốc bột này lên miệng vết thương để cầm máu, còn những việc khác thì đợi tôi về rồi nói.”
Phương Phỉ Phỉ có chút sửng sốt vì những lời này của Ninh Thư, khi cầm lọ thuốc bột trong tay thì cô ta còn muốn nói gì đó, nhưng đối phương đã ra khỏi căn lều rồi.
Ninh Thư khom lưng, di chuyển như một chú mèo ở giữa các chiến hào, bên tai là mưa bom bão đạn, Ninh Thư cũng suýt nữa bị bắn trúng nên cô càng cúi xuống thấp hơn.
“Đoàng” một tiếng, một người chiến sĩ bị trúng đạn ngã xuống ngay trước mắt của Ninh Thư, cô lập tức ngồi xuống, khám cho đối phương để xem còn có thể cứu được không.
“Đi thôi, cô còn làm gì vậy, cấp trên đang đợi đấy.” Vị sĩ quan kia hét lên, tiếng đạn pháo quá lớn, nếu anh ta không nói to thì người khác căn bản là không nghe thấy.
“Ồ…” Giờ cô cứ nhìn thấy có người bị thương là lập tức đi lên để chữa cho họ, đó là phản xạ có điều kiện, Ninh Thư bắt mạch cho vị chiến sĩ kia, đã chết, sau đó cô vội vàng đuổi theo vị sĩ quan kia, vừa vào chiến hào đã thấy có mấy người đang đứng vây quanh một chiếc băng ca.
Người nằm trên băng ca khoảng chừng ba bốn mươi tuổi, sắc mặt bởi vì mất máu quá nhiều mà trở nên trắng bệch, ngay cả môi cũng không có chút huyết sắc nào, hơn nữa đã rơi vào hôn mê.
Ninh Thư để ý thấy phần áo ở trước ngực hắn đã bị máu làm cho ướt đẫm, chắc là vết thương nằm ở vị trí gần tim, nghĩ đến đây thì tay chân của Ninh Thư đều nhũn ra.
Xem ra ca này không hề dễ dàng rồi, nếu như thất bại thì những vị sĩ quan kia có đánh chết cô hay không.
Ninh Thư đặt hòm thuốc xuống, cởi quần áo của vị lãnh đạo kia, rồi dùng bông gòn để lau sạch máu xung quanh miệng vết thương, ở vị trí của trái tim có một lỗ hổng, lúc này thì Ninh Thư cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, trường hợp này thì cô biết cứu như thế nào đây.
“Thế nào, mau lập tức cứu người đi chứ.” Những vị sĩ quan khác ở bên cạnh cũng nhìn Ninh Thư, khiến cô cảm thấy áp lực trên vai cô vô cùng nặng nề.
Ninh Thư dùng con dao phẫu thuật cắt bỏ phần thịt bị hoại tử ở xung quanh miệng vết thương, để lộ ra vùng bị thương, không có thuốc tê nên vị lãnh đạo kia bởi vì quá đau mà tỉnh lại, nhưng vĩ sĩ quan ở đây vội vàng giữ chặt ông ta.
Ninh Thư loại bỏ hoàn toàn phần thịt bị hoại tử, đầu đạn nằm ở phần xương sườn, hơn nữa có một vài mảnh đạn còn lẫn vào trong vùng thịt ở xung quanh, nếu như không lấy những vật này ra thì nó sẽ tạo thành chứng nhiễm độc chì.
Ninh Thư cầm con dao phẫu thuật, rồi từ từ tách phần xương sườn ra, vị lãnh đạo kia lập tức đau đến không thở nổi, biểu cảm vô cùng đau khổ, mồ hôi đầm đìa, Ninh Thư lại lấy nhíp để gắp đầu đạn ra ngoài, sau đó vết thương không ngừng chảy máu, Ninh Thư nhanh tay rắc thuốc bột lên trên miệng vết thương rồi vội vàng dùng bông băng để che lại.
Đợi đến khi máu không còn chảy nhiều như trước nữa thì Ninh Thư mới bắt đầu xử lý đến những mảnh vụn ở xung quanh, sau đó dùng vải xô để băng bó vết thương, băng bó xong, Ninh Thư phát hiện hơi thở của người này rất yếu, khiến cô có chút sợ hãi, vội vàng lấy thuốc kháng sinh và hạ sốt thả vào trong nước rồi cho đối phương uống.