Nhưng vì khúc nhạc đệm vừa rồi, Lục thị cũng không dám tiếp tục hoài nghi hay biểu hiện không tin Tô Diễm nữa, chỉ hỏi.
“Công tử, vậy đây là độc gì, nghiêm trọng sao?”
Tô Diễm bưng tách trà trên bàn lên nhấp một ngụm, nhàn nhạt nói: “Nói nặng thì không nặng, nhưng nói không nặng thì sao, người đã bị người ta lén lút hạ độc ít nhất nửa năm rồi, cho nên, dù là độc nhẹ, thời gian dài như vậy, cũng sẽ trở nặng.”
Nói rồi, cô ngẩng đầu nhìn sắc mặt âm trầm của Lục thị lúc này.
“Ý ta nói, phu nhân có hiểu?”
Lục thị lại không phải kẻ ngốc, qua hôm nay gặp được Tô Diễm, hai người nói chuyện lâu như vậy, lại thêm đám đại phu tìm đến trước đây thậm chí kết quả bên phía thái y viện, đều nói cho Lục thị một chuyện.
Chính là, thực ra đám đại phu và thái y đó, đã biết nàng ta trúng độc, mà không phải sinh bệnh.
Sở dĩ không nói với nàng ta, thậm chí là che giấu, là vì bị người ta thu mua rồi.
Vừa nghĩ tới đây, thân thể Lục thị cũng run rẩy!. ngôn tình hay
Đám đại phu đó thì không nói rồi, nếu thái y cũng bị người ta thu mua, vậy ai lại có thể thu mua thái y chứ?
Đáp án, không phải rất rõ ràng sao?
Tô Diễm thông qua mũ, quan sát biến đổi sắc mặt của Lục thị, cũng không biết nghĩ tới điều gì, khóe miệng cô nhếch lên nụ cười.
Từ hoàng hậu à, làm nhiều việc ác như vậy, thật sự không sợ hậu viện nổi lửa?
Tô Diễm lại muốn xem xem, Từ hoàng hậu trước sau là địch, rốt cuộc còn có thể tiếp tục ngồi vững như thái sơn trên bảo tọa hoàng hậu đó không!
Lúc này, Lục thị bỗng đứng dậy, phúc thân với Tô Diễm.
“Chuyện lần này, đa tạ công tử, có lẽ lần sau ta còn sẽ tìm công tử…”
Tô Diễm cười cười, cũng đứng dậy.
“Lần sau gặp lại, vẫn là đến đây đi.”
Lục thị gật gật đầu với cô, sau đó mặt mày ngưng trọng rời đi.
Nhìn bóng lưng lên bờ của Lục thị, Tô Diễm cong môi.
Phủ thừa tướng Từ gia sau này, sợ là sẽ không yên ổn rồi.