“Cậu thấy vệt mây trên trời xấu không?”
Nhật An chớp mắt: “Không, trái lại tớ rất thích nó. Cậu để ý chứ, nó cực kì nổi bật, khi mọi người nhìn lên trời sẽ thấy nó đầu tiên, sau đó họ mới chuyển sang những đám mây khác.”
“Với cả đám mây khác dù đẹp đến mấy một khi trôi qua nó đều sẽ bị lu mờ.”
Cẩm Anh khẽ gật đầu: “Tớ cũng nghĩ vậy.”
Giáo viên dạy đội tuyển đi từ dưới tầng lên, đồng loạt hô giải tán.
“Các em đã làm xong đề chưa mà hóng hớt hả?”
Tức thì đám học sinh chạy tán loạn, ai về lớp người nấy. Cẩm Anh ngồi ở vị trí của mình, bóc viên kẹo Nhật An vừa đưa. Trái tim cô đang tan chảy như viên kẹo trong miệng.
Một tờ giấy nhỏ được gấp gọn bất ngờ bị thả xuống bàn Cẩm Anh.
Thảo Nguyên ghi: “Tan học gặp nhau nói chuyện đi.”
Cẩm Anh ngẫm nghĩ rồi viết: “Được.”
Chờ lúc mọi người rời hết khỏi phòng chỉ còn hai người Cẩm Anh và Thảo Nguyên, thiếu nữ mở lời trước: “Cậu muốn nói gì với tôi?”
Mắt cô ta chứa đầy thù hận: “Đoạn video là cậu cho người phát tán đúng không?”
Cẩm Anh cảm thấy nực cười: “Cậu nghĩ tôi rảnh đến thế à? Xin lỗi, việc công phu như vậy tôi không làm được.”
Bấy giờ đối phương mới lộ bộ mặt thật: “Cậu đừng tỏ vẻ thanh cao nữa, tôi chán lắm rồi. Cậu thì có gì hơn tôi mà được giáo viên yêu quý, nhiều người ngưỡng mộ, hơn nữa còn được Nhật An chú ý?”
Cẩm Anh nhìn Thảo Nguyên không chớp mắt, cô im lặng nghe cô ta kể lể. Thảo Nguyên thấy vậy tưởng mình chiếm ưu thế, tiếp tục nói.
“Cậu nhút nhát, không tự mình xem lại bản thân mình đi, cậu mãi mãi chỉ là đồ yêu tinh xấu xí thôi.”
Thiếu nữ chợt mỉm cười, điềm đạm đáp: “Thì ra cậu ghen tỵ với những thứ tôi có. Tôi thấy tiếc cho cậu đấy, một mình cậu có thể tự tỏa sáng nhưng cậu không chọn con đường đó, trái lại cậu dùng đủ mọi kế sách hạ bệ người khác, thậm chí lợi dụng người cả tin để đạt mục đích. Thử hỏi ngoài những từ ngữ chê bai tôi, cậu còn gì?”
Thảo Nguyên đuối lý, đúng vậy, xét về mọi mặt cô ta đều thua Cẩm Anh. Cô ta bắt đầu cãi cùn: “Tôi lợi dụng người khác bao giờ? Cậu đừng vu khống.”
Cẩm Anh tiến gần nhưng vẫn giữ khoảng cách với Thảo Nguyên: “Chính cậu tiếp cận Linh Chi để thao túng cô ấy.”
Đối phương trừng mắt: “Đó là tại cô ta nhẹ dạ cả tin chứ liên quan gì đến tôi.”
Ồ, vậy tính là thừa nhận rồi đi?
Thiếu nữ rút điện thoại từ trong túi quần: “Tôi đã ghi âm đoạn hội thoại vừa nãy, sẽ thế nào nếu tôi gửi cho Linh Chi nhỉ?”
Quả nhiên mặt Thảo Nguyên biến sắc, cô ta không giữ được bình tĩnh muốn chộp điện thoại: “Cậu…”
Cẩm Anh cất điện thoại, khoác ba lô trên vai: “Muộn rồi, cậu về đi.”
Nói xong cô bỏ lại Thảo Nguyên trong lớp. Cô ta nhìn bóng lưng tiêu sái của nữ sinh, mặt nổi lên sát ý. Thảo Nguyên bước theo Cẩm Anh đến chỗ cầu thang, cô ta đẩy cô từ đằng sau. Cẩm Anh hốt hoảng, dựa vào quán tính bám chặt tay vịn nhưng vẫn không tránh khỏi đầu gối đập xuống bậc cầu thang. Tim cô đập thình thịch, may mà cô ta đẩy không mạnh lắm.
Nhật An ở lán xe đợi Cẩm Anh mãi không thấy cô xuống bèn quay lại tìm. Nhìn thấy Nhật An, Thảo Nguyên vờ yếu đuối tự ngã trên bậc cầu thang giống Cẩm Anh. Thiếu nữ nhíu mày xem kịch, trò gì nữa đây?
Cậu trông hai người trong tư thế ‘vặn vẹo’ khó hiểu liền tiến gần.
“Các cậu làm gì vậy?”
Thảo Nguyên ‘nhọc nhằn’ chống tay đứng dậy dính lấy Nhật An.
“Nhật An, cậu ấy đẩy tớ trước.”
Cẩm Anh âm thầm lắc đầu, nước đi này đúng là ngu ngốc.
Thiếu niên lùi bước giữ khoảng cách: “Bố mẹ cậu dạy khi thấy con trai thì xán lại gần à?”
Thảo Nguyên muối mặt không biết giấu đâu đành im lặng. Cô ta tưởng mình làm thân được với Nhật An rồi. Nghĩ lại những hành động trước đó của mình chỉ làm phiền người ta.
Nhật An cúi người hỏi Cẩm Anh: “Cậu có sao không?”
Cô khẽ cười, nhìn thẳng vào mắt cậu: “À, tớ không cẩn thận nên ngã cầu thang, giờ đầu gối tớ đau quá.”
“Thế lên tớ cõng.”
Thảo Nguyên đứng chôn chân tại chỗ nhìn bóng hai người rời xa.