Lại quay đầu nhìn lại, con đường vừa đi qua bị đủ loại đồ vật che phủ, không nhìn dấu chân cũng không biết là từ đâu đi đến chỗ này.
Rất nhiều vụ việc bị lừa bán sau khi phơi bày ra ánh sáng đều nói đi vào trong núi liền không ra được, trước kia Diệp Nam Kỳ còn ôm thái độ hoài nghi, hiện tại đã hoàn toàn tin.
Đi một hồi lâu, cuối cùng dii động cũng có tín hiệu ổn định, trong lúc đó Thẩm Độ đã gửi qua mấy tin, nói cho Diệp Nam Kỳ biết, hắn đang trên đường tới.
Đêm nay hẳn có thể gặp nhau.
Biết Thẩm Độ sẽ đến, lòng Diệp Nam Kỳ vững vàng không ít, mơ mơ hồ hồ mà đi theo Trương Bình một lúc lâu, cho đến khi trời dần đen, cuối cùng cũng thấy được bóng dáng thôn trong núi.
Thôn nhỏ trong núi nên hộ dân thưa thớt, khói bếp lượn lờ, xung quanh thật yên tĩnh. Trương Bình đưa Diệp Nam Kỳ đến hộ gia đình mà Hứa Trú ở ngờ kia, lại không gặp được người.
Tóm được ông chú hàng xóm hỏi chuyện, mới biết được là theo người trong thôn đi đốn củi.
“Có thể đợi thêm một lát sẽ trở về.”
Trương Bình lau mồ hôi, chú ý thấy khuốn mặt Diệp Nam Kỳ dưới trời chiều như bạch ngọc, lơ đãng nâng lên bàn tay thon dài trắng nõn, xinh đẹp đến mức có thể phát sáng, có chút ngượng ngùng, giấu bàn tay đen nhánh ra sau lưng: “Các anh có muốn đến nhà tôi ăn cơm chiều trước không? Đã đi lâu như vậy chắc là đói bụng rồi.”
Diệp Nam Kỳ mỉm cười, uyển chuyển từ chổi: “Cảm ơn. Dạ dày tôi không tốt, Trương Minh đã mang theo thức ăn thích hợp với dạ dày của tôi rồi, chúng tôi ăn mấy cái đó là được.”
Trương Minh cõng theo một bao lớn lên núi, bên trong có đồ ăn và vài bộ quần áo, còn có chút đồ vật linh tinh, đã đi lâu như vậy mà mặt không đỏ hơi không loạn, trong ba người thì người thoải mái nhất chính là cậu ta.
Lý do này không chê vào đâu được, Trương Bình lưỡng lự một lát, liền nghe được tiếng người nhà gọi về ăn cơm từ một phía rất xa, lúc này mới rời đi.
Trương Minh lấy bánh mì ra, hoa quả, đồ hộp và nước đưa cho Diệp Nam Kỳ, nói: “Có thể nửa đêm Thẩm thiếu mới có thể đến.”
Tuy rằng đường núi gập ghềnh, nhưng một đường đi không có chỗ nào gọi là quá nguy hiểm. Diệp Nam Kỳ gật gật đầu, nhân lúc điện thoại có tín hiệu, gửi đi một tin nhắn kêu chú y an toàn, cầm bánh mì cắn mấy miếng, ăn mà không có khẩu vị.
Vốn dĩ cho rằng đến đây là có thể gặp Hứa Trú, trong lòng anh hơi khẩn trương, không hiểu sao lại như vậy, không gặp được người, ngược lại lại thở dài nhẹ nhõm.
Ban đêm trong núi lạnh, Trương Minh đưa cho Diệp Nam Kỳ một chiếc áo khoác thật dày, giải thích: “Thẩm thiếu kêu tôi chuẩn bị.”
Diệp Nam Kỳ mặc thêm áo, mới phát hiện đây là áo của Thẩm Độ.
Cái tâm tư nho nhỏ này…..
Anh thầm nói vài câu, phát hiện gió càng lúc càng mạnh, trong lòng xuất hiện một chút bất an.
Sắc trời thay đổi, kéo đến một mảng mây đen kit, Diệp Nam Kỳ rùng mình một cái: “Hình như trời sắp mưa.”
Vừa dứt lời, từng hạt mưa to như hạt đậu liền rơi xuống.
Hai người mau chóng chạy vào nhà trú mưa, Diệp Nam Kỳ có chút khẩn trương: “Trận mưa này sẽ không to lên chứ?”
Theo như thời gian của THẩm Độ, lúc này hẳn là hắn đang leo núi, vạn nhất trời mưa to, bây giờ trời lại tối, có phần nguy hiểm.
Diệp Nam Kỳ càng nghĩ càng lo, nhớ đến dự báo thời tiết nói mấy ngày nữa mới có mưa, trong lòng mắng vài câu.
Trương Minh vỗ vai anh an ủi: “Chắc là sẽ không, anh phải tin tưởng Cục Khí Tượng, nói không chừng chỉ là phô trương dọa người, một chút liền…..”
Giọng nói nhỏ dần, phía chân trời, một tiếng sấm rền vang.
Hai người hai mặt nhìn nhau.
Dợi một lát, có người gõ cửa, là Trương Bình, trong tay còn ôm hai cái chăn, dùng túi nilon thật to bọc lại, vào nhà liền đưa cho Trương Minh.
“Một lát nữa sẽ có mưa to.” Hắn ta nói: “Đêm nay mấy người Hứa tiên sinh có thể không trở về, đây là phòng của chú ba tôi, các anh ở lại chỗ này ngủ một đêm đi.”
Diệp Nam Kỳ và Trương Minh liếc nhau, hỏi: “Mưa to sẽ rất nguy hiểm à?”
“Lên núi, xuống núi đều nguy hiểm, vạn nhất gặp phải sạt lở…..” Trương Bình rùng mình một cái: “Bột phấn của xương cốt cũng khó tìm.”
Sau khi Trương Bình rời đi, tâm tình Diệp Nam Kỳ càng bất ổn, tâm trạng lo lắng cho Thẩm Độ vượt qua mất mát khi không gặp được Hứa Trú.
Nới này hẻo lánh đến mức đèn điện cũng là một thứ xa xỉ, trong phòng chỉ có đèn dầu và nến, Trương Minh thắp một cây nến lên, tiếp tục an ủi anh: “Không sao, Thẩm thiếu phát hiện thời tiết thay đổi, hẳn là sẽ đi đường vòng…..”
Ngay chính cậu ta cũng không tin những lời này.
Sắc mặt Diệp Nam Kỳ trắng bệch, vài lần muốn ngay lập tức lao đi tìm Thẩm Độ, đều bị Trương Minh ngăn cản, Trương Minh nhíu mày, phân vân xem nên tiếp tục nghe lệnh bảo vệ Diệp Nam Kỳ hay là ra ngoài tìm người.
Diệp Nam Kỳ lo đến chịu không được, chỉ có thể lắc lắc điện thoại, thật vất vả mới có nửa điểm tín hiệu đáng thương, còn chưa kịp nhìn xem, tín hiệu lại bị mất.
Anh chỉ có thể kiềm chế lo âu xuống, lại đợi thêm một lát, nghe tiếng mưa to đập lên mái nhà.
Ngay sau đó ở một cái nháy mắt nào đó, Diệp Nam Kỳ nghe được tiếng vang của một cái gì đó giống như là tiengs một vật bị sụp đổ, bị tiếng mưa rơi lấn át, không được rõ ràng.
Đầu óc căng chặt của Diệp Nam Kỳ sắp hỏng mất.
Anh đột nhiên đứng lên, trực tiếp chạy ra ngoài. Mưa to táp vào người, nháy mắt toàn thân đều ướt đẫm.
Tìm được nhà Trương Bình, khi Diệp Nam Kỳ gõ cửa tay đều phát run: “Vừa rồi….. vừa rồi là tiếng gì vậy?”
“Chắc là chỗ nào đó bị sạt lở.” Trương Bình vừa nói vừa nhìn quanh: “Hình như là con đường chúng ta đã đi, xem ra lúc xuống núi phỉa đi con đường khác……”
Đầu óc Diệp Nam Kỳ hơi ong ong.
Không biết có phải là do ý trời đã định, đột nhiên điện thoại nháy lên hai cái, nhận được một tin nhắn.
Mười lăm phút trước, Thẩm Độ nói sắp tới rồi.
Trương Minh cũng theo sang đây, suy nghĩ một lúc, trầm giọng nói: “Anh ở lại đây, tôi đi tìm Thẩm thiếu.”
Diệp Nam Kỳ cứng đờ mà xoay người, giọng nói run run: “Tôi cũng đi.”
Trương Minh nhíu mày, nói: “Tôi có thể bảo đảm an toàn của bản thân, anh…..”
Cậu ta không nói được nữa. Ánh sáng xung quanh rất yếu, hai người đều ướt đẫm, nhưng thị lực tốt vẫn có thể giúp cậu ta thấy, trong mắt Diệp Nam Kỳ nhấn lệ.
Giọng nói của Diệp Nam Kỳ hơi run rẩy, giọng điệu lại rất kiên định, lặp lại: “Tôi cũng đi.”
Trương Minh nặng nề, nói: “Nhưng mà vạn nhất anh xảy ra chuyện…..”
Diệp Nam Kỳ lắc lắc đầu, sợ hãi bao phủ mỗi sợi dây thần kinh. Anh không dám tưởng tượng, nếu Thẩm Độ đã thực sự xảy ra chuyện, về sau anh sẽ sống như thế nào.
Thẩm Độ vì anh nên mới đến, lời trong lòng anh còn chưa nói cho Thẩm Độ nghe, vạn nhất Thẩm Độ…..
Trong bóng đêm nhìn thấy một người như nguồn sáng, vạn nhất nguồn sáng đó mất đi, vậy đời này sẽ rơi vào vực sâu vô tận.
Không lâu trước đây, anh mới chuẩn bị quý trọng bản thân thật tốt, báo thù cũng không muốn nộp mình vào nữa, cùng Thẩm Độ bên nhau, thử sống những ngày có người làm bạn bên cạnh sau này.
Hưởng qua hương vị của Thẩm Độ, anh không thể quên được.
Đi lên tìm người rất nguy hiểm, nhưng không đi, cho dù báo được thù, đời này của anh cũng không thể yên ổn nữa, chỉ sợ càng thống khổ hơn.
Sau khi Trương Minh đối diện với anh một lúc lâu, thở dài: “Được, anh theo sát tôi.”
Trương Bình bị đối thoại của hai người làm cho không thể hiểu được, load một hồi mới hiểu: “Bạn hai anh lên núi?”
Diệp Nam Kỳ im lặng gật đầu.
Thấy ánh sáng trong mắt anh gần như tắt hẳn, Trương Bình nghĩ đi nghĩ lại, khẽ cắn môi: “Các anh thêm chút tiền, tôi dẫn các anh đi, đường trên núi, chắc hẳn các anh cũng quên rồi.”
Đạt được thỏa thuận, ba người cầm đèn pin chạy đi. Mưa to nặng hạt che đi toàn bộ tiếng bước chân.
Trong lòng Trương Minh có hơi hối hận vì đã đáp ứng Diệp Nam Kỳ, lo lắng thể lực anh không trụ được, đi được hơn mười phút cũng không thấy anh bị tụt lại phía sau, lúc này mới thoáng yên tâm.
Phạm vi mà đèn pin có thể chiếu đến có hạn, ba người một mặt mò mẫm tìm đường xuống chân núi, một bên gọi tên Thẩm Độ.
Đêm tối, mưa to, rừng cây, bóng đen lay động không ngừng, Diệp Nam Kỳ chưa bao giờ gặp phải hoàn cảnh này, tâm trạng rơi xuống đáy vực, không nhịn được suy nghĩ miên man.
Thẩm Độ có phải đang sợ hãi? Tên này vừa sợ ma vừa sợ tối, vì sao trời tối rồi còn muốn lên núi.
Nếu hắn đã xảy ra chuyện, anh làm sao bây giờ? lại làm sao có thể ăn nói với ba Thẩm và mẹ Thẩm đây?
Nước mưa lanh lẽo thấm vào toàn thân khiến cho anh run rẩy, Diệp Nam Kỳ quấn chặt áo khoác của Thẩm Độ, tụa nhu có được một chút an ủi, giảm đi chút sợ hãi. Xuống núi, chiếu đèn về phía xa, phát hiện bên kia thế mà đã bị sạt lở hơn một nửa, soa với khi mới đến khác nhau quá lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra.
Trương Bình an ủi, nói: “Không có việc gì, người dẫn đường cũng là người trong thôn chúng tôi, biết trời mưa không thể đi lung tung, nói không chừng là đang tránh ở chỗ nào đó.”
Đầu Diệp Nam Kỳ có hơi hỗn loạn, mắt điếc tai ngơ, tiếp tục lớn tiếng gọi tên Thẩm Độ.
“Ba người cùng đi không thuận tiện tìm người…..” Trương Bình nhíu nhíu mày: “Nếu không chia nhau ra tìm?”
Diệp Nam Kỳ lập tức gật đầu, Trương Bình cùng đi với anh.
Trương Minh xuất thân từ bộ đội đặc chủng, khả năng tìm đường và khả năng sinh tồn so với hai người manh hơn không biết bao nhiêu lần, đã từng nhận huấn luyện ở rừng mưa, sa mạc, núi tuyết, theo thói quen luôn mang theo kim chỉ nam, lấy từ trong túi ra, đưa cho Diệp Nam Kỳ, nhân lúc Trương Bình không chú ý, lại nhét chủy thủ vào trong tay anh, mới đi sang hướng khác tìm kiếm.
Khi chỉ còn lại hai người Trương Bình và Diệp Nam Kỳ, hắn ta rất khẩn trương, cẩn thận tìm lời, nói: “Người lên núi là ai?”
Giọng nói của Diệp Nam Kỳ hơi khàn, lau nước mưa trên mặt, nhàn nhạt nói: “Người tôi yêu.”
Trương Bình không dám nói tiếp nữa.
Theo từng giây từng phút trôi đi, Diệp Nam Kỳ càng thêm tuyệt vọng.
Thế mà mưa lại ngớt đi không ít, đầu của anh càng thêm hỗn loạn, trong đầu lặp đi lặp lại đều là khuôn mặt của Thẩm Độ, giọng nói khi hắn trêu đùa, còn có hơi ấm khi hắn ôm ấp.
Anh siết chặt chiếc nhẫn trước ngực, run rẩy cúi đầu, hôn lên chiếc nhẫn một cái.
Những chuyện trải qua từ nhỏ đến lớn khiến anh không tin cái gì gọi là quỷ thần, nhưng lúc này đây, anh lại vô cùng tin tưởng mà cầu thần Phật hãy phù hộ cho Thẩm Độ.
Thẩm Độ…..
Diệp Nam Kỳ nghĩ: Nếu cậu đã xảy ra chuyện, tôi sẽ không sống nổi.
Trong lúc đầu óc hỗn loạn, bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng hét, Diệp Nam Kỳ giật mình, trì động mà phản ứng lại, thì ra là có người đang gọi anh.
Chiếu đèn pin qua, Diệp Nam Kỳ thấy một người cũng ướt đẫm như mình – Thẩm Độ.
Trong nháy mắt đầu óc Diệp Nam Kỳ lại trống rỗng, còn chưa lộ ra vui mừng, nước mắt đã ào ra, thân thể phản ứng lại còn nhanh hơn não, Thẩm Độ bước hai bước về phía trước, còn chưa kịp chạy tới ôm lấy bảo bối của hắn, Diệp Nam Kỳ đã tràn đầy hoảng hốt mà chạy tới trước mặt hắn.
Thẩm Độ thấp giọng, nói: “Nam Nam, sao em lại đến đây…..”
Diệp Nam Kỳ rơi lệ, nhào vào trong ngực hắn, gắt gao ôm hắn, vùi đầu vào cổ hắn, hô hấp nhè nhẹ phả lên da hắn.
Còn sống, còn ấm áp, Thẩm Độ còn hoàn chỉnh.
Thẩm Độ bị anh gắt gao ôm lấy, ngẩn người, nhất thời quên cả việc phải ôm lại, Diệp Nam Kỳ ôm rất chặt, hắn có chút đau.
Cái ôm tuyệt vọng, còn xen chút may mắn như vậy.
Như là đang ôm tia sáng cuối cùng có thể cứu rỗi sinh mệnh vậy.