– Thế đêm qua Rồng anti-social có đụng chạm gì quá đáng với cậu không?
– T-Tất nhiên là không!
Ngọc Ánh cảm thấy yên tâm hơn phần nào. Cô bước lại bàn học lấy thêm quyển sách. Vừa bỏ vào cặp vừa căn dặn:
– Vậy thì tốt. Lần sau cậu có qua đêm ở đâu cũng phải nói cho tớ một tiếng.
– Hể?
Thiếu nữ quay mặt lại nhìn Ái Nhi:
– Hể gì mà hể? May cho cậu Rồng anti-social là người đàng hoàng. Lỡ gặp phải thằng khác có những hành động đồi trụy thì cậu hối hận không kịp đó!
Đến đứa trẻ 10 tuổi cũng biết Ngọc Ánh đang nhắc chuyện gì. Ái Nhi đương nhiên phải hiểu. Cô bé đỏ mặt rồi gật đầu nói nhỏ:
“Tớ biết rồi…”
Ngọc Ánh thấy thái độ ngoan ngoãn đó thì hài lòng. Cô cười mỉm:
– Được! Tớ bỏ qua chuyện cậu trốn tớ để “hú hí” với anh hàng xóm!
– Ê! Hổng có nha!
– Đừng có xạo! Chính mắt tôi vừa thấy hai người tình tứ ngay cái cửa sổ! À mà khoan..
Lúc này, Ngọc Ánh mới giật mình, đôi mắt mở to ra vẻ bất ngờ:
– Tối qua còn có mẹ của Rồng anti-social á? Hai người đã ra mắt phụ huynh rồi cơ?
– Không có màaaaaa!
Mặc dù vẫn chưa hết ngạc nhiên nhưng nhỏ bạn giãy nảy khủng khiếp quá nên Ngọc Ánh không hỏi sâu thêm nữa, đành chuyển chủ đề:
– Được rồi! Không trêu cậu nữa. Mà sinh nhật Rồng anti-social cậu đã tặng món gì?
– …
– Hử? Sao im thế?
Đôi mắt của Ái Nhi có chút buồn, tiếng nói nghèn nghẹn ở cổ họng:
“Tớ vừa biết tối qua nên không kịp chuẩn bị. Long Vũ giấu tớ…”
Bấy lâu nay Ngọc Ánh biết là vị thiếu gia đó sống kín tiếng, nhưng chẳng ngờ lại kín tới mức bạn gái còn không hiểu rõ con người cậu ta.
Thiếu nữ liền cười an ủi:
– Không sao, vậy thì sắp tới Valentine cậu tặng món gì lớn lớn một chút đi.
Ái Nhi ngước mắt lên nhìn, giọng nói vẫn còn ở âm lượng thấp:
“Mà… tặng gì mới được?”
– Cái này phải xem Rồng anti-social cần gì. Nói về vật chất thì cậu ta không thiếu. Cậu nên chọn những món thiên về tinh thần hoặc sức khỏe.
– Vậy hả?
– Ừ, nhưng đừng làm bánh nữa. Hắn không thích ngọt từ xưa đến nay rồi. Với lại, cậu làm nhiều sợ là người ta ngán đó!
Cũng vừa hay trong cái tuần mà Long Vũ đi học trở lại cũng là Valentine. Ái Nhi chép miệng, tự nhủ là phải mua cho cậu ấy một món quà thật ý nghĩa. Nếu ngày đó có bạn nữ nào dám bén mảng tới tặng cho Long Vũ, cô sẽ không ngần ngại mà công khai mối tình này.
Ngọc Ánh lấy đồ xong thì đi ra cửa chào tạm biệt:
– Thôi, tớ đi trước. Cậu lo mà thay đồ rồi đi ăn với chồng của cậu đi.
Thiếu nữ không quên đùa một câu cuối rồi mới đóng cánh cửa. Cô bỏ lại người con gái đứng mím môi, hai tay ôm lấy hai bên má nóng hổi.
“Ngọc Ánh kì quá… chồng gì mà chồng…!?”