Chỉ là Lạc Tu Minh nghĩ như thế mà thôi chứ Diễm An An có ý đồ gì thì chưa thể nào biết được, Lạc Tu Minh thầm lãng sang chuyện khác mà hỏi.
” Trước giờ cô đã từng yêu ai chưa ?”
Diễm An An thấy hắn không cự tuyệt mong muốn của mình trong lòng khá vui vẽ nên nghe câu hỏi của hắn cũng không phản cảm gì mà bình thản đáp.
” Trước giờ tôi có tin vào chuyện tình đẹp như tiểu thuyết ngôn tình, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện tình đẹp đó sẽ giành cho bản thân cả.”
Diễm An An trả lời xong lại chẳng muốn nói chuyện nữa hiện tại thân thể cô khá mệt nên chỉ thuận tay lấy chiếc loa Bluetooth kết nối với điện thoại mà gắn lên tai nghe một bộ tiểu thuyết tiên hiệp vài nghìn chương mà nghe rất thích này.
Phải nói, ngoài sở thích làm việc và ăn ra thích những bộ truyện huyền ảo dài chương này mới làm cho Diễm An An để tâm, còn về tình yêu thì cô chưa bao giờ nghĩ qua.
Lạc Tu Minh cũng không phiền đến sở thích của cô mà chỉ nhẹ nhàng vương bàn tay to lớn ra ôm Diễm An An vào trong lòng mình, chiếc miệng hắn tham lam cúi xuống nơi cỗ trắng ngọc của Diễm An An tham lam hít lấy mùi thơm dễ chịu trên người rồi mới chậm rãi khép mờ đôi mắt.
Thời gian lại thấm thoát trôi qua ánh mặt trời đã lên tới đỉnh đầu , trong căn phòng sang trọng có hình dáng của Lạc Tu Minh và Diễm An An đang ôm chầm lấy nhau mà ngủ ngoan lành.
Phía xa Hứa Di đang khoắc trên mình một bộ đồ ngủ kín đáo ôm lấy đứa bé nhìn hai người với anh mắt đầy bất mãn cô biết là mình thành bảo mẫu thật rồi.
Những Hứa Di lại nghĩ chuyện của hai người này cũng chẳng liên quan đến mình nên chẳng để tâm lắm cô đặt được bé vào nôi thuận tay đắp một tấm chăn nhỏ rồi mới vào nhà tắm.
Như có đồng hồ báo thức vậy chỉ vài phút sau Diễm An An lười biến mở mắt ra liếc nhìn xung quanh, xuất hiện trước mặt cô là cái tên Lạc Tu Minh đang vụi đầu vào lòng mình mà ngủ ngoan lành làm cho bản thân thấy không được quen.