Liễu Phi Tuyết bật cười một tiếng, “Ta thì có gì để lo lắng. Có lẽ ngươi nên lo lắng cho chính ngươi đi?”
“Ta?” Chu Châu khó hiểu chỉ chỉ bản thân, “Vì sao?”
Liễu Phi Tuyết nghe vậy lại càng xùy~ cười một tiếng, “Quá yếu rồi.”
Chu Châu không nói gì kéo khóe miệng, được rồi, so với Liễu Phi Tuyết, hắn thật sự yếu hơn chút, nhưng mà… người này cũng không cần nói rõ ràng như vậy đi? Hơn nữa, hiện tại hắn tiến bộ rất nhanh!
“Ngươi không có chuyện gì là tốt rồi, ta trở về phòng đây.”
Liễu Phi Tuyết không sao cả khoát tay áo, “Đi đi, đều do ngươi quấy rầy, ta đang tu luyện.”
Chu Châu dừng một chút, “Tu luyện? Phi Tuyết… hiện tại ngươi, có thể tu luyện?”
Liễu Phi Tuyết như cười như không liếc nhìn đối phương, “Sao ngươi lại cho rằng ta không cách nào tu luyện?”
Chu Châu hơi mím môi, “Thân thể ngươi dùng không phải là chính ngươi, ta cho rằng không thể.”
Liễu Phi Tuyết xùy~ bật cười, “Ngươi nghĩ quá nhiều rồi.” Nhưng cũng không giải thích thêm.
Chu Châu nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể nói: “Vậy ngươi cẩn thận chút.”
Sau đó, chẳng biết phải nói gì Chu Châu xoay người đi, nhưng khi đối phương xoay người y bỗng dưng gọi Chu Châu lại, Chu Châu vội vàng quay đầu, “Phi Tuyết?”
Liễu Phi Tuyết thản nhiên nói: “Vấn đề năng lượng đừng quên mất.”
Chu Châu lập tức gật đầu, “Ngươi yên tâm, sẽ không quên. Có điều hiện tại Cố gia tương đối nhiều việc, chúng ta muốn Dương Sóc đi cùng thì Cố Diễm nhất định sẽ đi theo, có thể phải đợi vài ngày.”
“Cố gia.” Liễu Phi Tuyết nhíu mày.
Chu Châu nhẹ gật đầu, “Ừ, Cố gia.”
Liễu Phi Tuyết nhíu nhíu mày, “Rất phiền toái?” Nếu là như vậy…
“Cố Diễm có thể giải quyết.” Chu Châu rất khẳng định nói, nghĩ nghĩ, nói tiếp, “Phi Tuyết, chúng ta đi một vài nơi xa xa xác định địa điểm đi.”
“Hử? Vì sao?” Liễu Phi Tuyết nhướng mày, khó hiểu ý tứ trong lời của Chu Châu.
Chu Châu cười cười, “Dù sao ở đây cũng không có việc gì không phải sao?”
Liễu Phi Tuyết mím mím môi, rất có thâm ý liếc Chu Châu, nhưng không trả lời ngay.
Chu Châu cũng không vội vã muốn có câu trả lời, hắn chỉ cần Liễu Phi Tuyết hiểu là được.
Về phần có thể thành công hay không, hắn cũng không lo lắng.
Sau đó, Chu Châu trở về phòng, một mình Liễu Phi Tuyết trong phòng như có điều suy nghĩ.
Nhưng khiến Chu Châu không ngờ chính là, sáng ngày thứ hai, khi Dương Sóc nghe bọn họ nói muốn đi ra ngoài, vậy mà nói muốn đi theo.
Chu Châu nghi hoặc nhìn đối phương, “Hử? Đi theo? Ngươi khẳng định?”
Dương Sóc mỉm cười, “Ừ, có điều phải chờ hai tiếng nữa, đợi một lát Cố Diễm sẽ trở lại.”
Cố Diễm trước đó đến Cố gia, nhưng có nói rất nhanh trở lại.
Chu Châu bình tĩnh nhìn Dương Sóc, bộ dáng kia, như là muốn đem người nhìn ra hoa vậy.
Dương Sóc nhướng mày tùy ý đối phương nhìn, “Thế nào? Ta không thể đi ra ngoài?”
Thương đã trị lành, đương nhiên có thể ra ngoài, biểu tình người này kỳ quái như vậy làm gì.
Chu Châu nhếch miệng, “Ta cho rằng Cố Diễm bề bộn nhiều việc.”
Dương Sóc chớp mắt nhìn, sau đó cười, “Lý gia? Yên tâm, dù cho đối phó cũng không phải chuyện sớm chiều.”
Đây cũng là sự thật, Chu Châu nhẹ gật đầu, “Được rồi, vốn bọn ta muốn đi nơi xa chút, nhưng nếu các ngươi đều có thời gian, hôm nay trước đoạt vài thứ ta xem trọng về.”
Dương Sóc gật đầu, hắn cũng tồn ý định này cho nên mới tính toán hôm nay đi cùng.
Liễu Phi Tuyết xem cần đợi một thời gian ngắn, vì vậy trở về phòng, về phần hắn bận rộn cái gì thì không ai biết, bọn người Chu Châu ở phía dưới trò chuyện.
Lúc này, gian phòng trên lầu bọn người Trương Quân đột nhiên phát ra một tiếng bạo rống, âm thanh kia, rõ ràng là Liễu Phi Dương!
Chu Châu cùng Dương Sóc đưa mắt nhìn nhau, sau đó song song chạy lên lầu.
Đến gian phòng trên lầu, Dương Sóc lập tức đẩy cửa ra.
Sau đó phát hiện trong phòng quả thực như đã từng xảy ra một hồi bạo loạn, tình huống Liễu Phi Dương thật không tốt đang nằm trên giường, hơn nữa trên mặt đều là tuyết, Trương Quân ngồi ở một bên, một tay gắt gao nắm lấy cánh tay Liễu Phi Dương, dường như muốn cố định thân thể đối phương, nhưng không quá thành công.
Liễu Phi Dương bạo phát ra sức chiến đấu rất mạnh, lại ném Trương Quân đi.
Chủ yếu nhất là sức lực của anh ta rất lớn, mặc dù sau đó có hai người Dương Sóc cùng Chu Châu giúp đỡ, nhưng cũng không thể hoàn toàn chế trụ đối phương, Liễu Phi Dương giãy dụa rất kịch liệt.
“Trương Quân, Liễu Phi Dương đây là làm sao vậy?” Sao đang êm đẹp ngủ một giấc lại biến thành bộ dáng này!
Trương Quân bị ném xuống đất, vốn đã vô cùng đau đớn, lúc này ngay cả muốn trả lời cũng không nói nỗi.
Cậu ta vừa muốn nói gì, nhưng ngực đau xót, một ngụm máu tươi phun ra.
“Trương Quân!” Dương Sóc cả kinh, vội vàng trước buông Liễu Phi Dương bên này ra chạy tới.
May mắn, hai người Trình Viễn cùng Đổng Dương Hiền lưu lại, lúc này cũng chạy tới.
Bọn họ giúp đỡ Chu Châu chế trụ Liễu Phi Dương đang lộn xộn, phát hiện sức mực đối phương thật sự lớn kinh hồn.
Ba người đàn ông cùng nhau hạn chế đối phương, lại vẫn để cho người ta có khả năng vùng vẫy thoát ra.
Trương Quân ho khan từ dưới đất bò dậy, cổ tay cậu ta bị trật khớp, mềm nhũn rủ xuống.
“Sáng hôm nay bỗng nhiên thành như vậy, cũng không biết xảy ra chuyện gì, trên mặt ứa ra máu, trên người cũng thế!”
“Phi Dương!” Trương Quân bò đến trước giường, muốn lay tỉnh ý thức của Liễu Phi Dương, nhưng không thành công.
Chân mày Dương Sóc gắt gao nhăn lại, “Tiếp tục như vậy không tốt, đi tìm Tiết Lượng đến đây.”
“Tôi đi.” Đổng Dương Hiền nói xong vội vàng chạy ra ngoài, trong phòng, một mảnh hỗn loạn.
Liễu Phi Dương đang bị đè xuống đồng thời lại bạo rống một tiếng, y phục trên người đều rách ra, bộ dáng nhuốm máu trông rất khủng bố. Dương Sóc lại chạy đến giúp đỡ, cánh tay thoáng bị cào bị thương, đau rát.
“Phi Dương!” Trương Quân cao giọng kêu lên, “Cậu nhanh tỉnh đi! Cậu đừng dọa tôi!”
Bộ dáng Liễu Phi Tuyết rất thống khổ, ánh mắt chớp một cái rồi mở ra, nhưng màu sắc đôi con ngươi thế nhưng lại thành màu đỏ tươi như máu!
“Phi Dương!” Trương Quân rất hoảng sợ, “Ánh mắt cậu…”
Dương Sóc cũng giật mình vô cùng, “Liễu Phi Dương! Cậu tỉnh!”
Nhưng mà, Liễu Phi Dương vẫn không có chút ý thức nào…