Mã Đại Ni xoay người đi lấy một cái khăn, dùng sức lau đi bùn đất trên người Tử Như, lát sau thấy đã bớt dơ mới chọt chọt vào trán của bé mấy cái: “Nha đầu chết tiệt kia, con ít kiếm thêm việc cho mẹ có được không?”
Lý Ỷ La nhìn cái khăn trong tay Mã Đại Ni, nghẹn cười mà nói: “Nhị tẩu, cái khắn đó hôm qua mẹ vừa giặt sạch, bây giờ bẩn như vậy, nếu không giặt sạch sẽ, đợi chút mẹ trở về….”
Mã Đại Ni nhìn cái khăn trong tay, ai da một tiếng rồi nhận mệnh đi lấy nước giặt, một bên giặt, một bên lẩm bẩm: “Thật là xui xẻo, sớm biết vậy còn không bằng giặt y phục của Tử Như cho rồi.”
“Tiểu thẩm thẩm, cha mẹ con đâu rồi?” Tử Viễn ăn cơm xong liền dẫn theo Tử Hạo và Tử Như ra ngoài chơi, nên không biết Trương Thúy Thúy và Tần Phấn đã đi đâu.
“Cha mẹ con ra ngoài kiếm tiền, lát nữa sẽ về!”
Tử Viễn a một tiếng, rồi lấy từ chiếc yếm nhỏ ra hai quả lê: “Tiểu thẩm thẩm, cho người một quả. Tiểu cô cô, cũng cho người một quả.” Nhóc đông đo hai quả lê xem quả nào lớn hơn, nặng hơn thì cho Lý Ỷ La, còn lại mới cho Tần Phương. Thời điểm cho còn hiện ra vẻ mặt tiếc đứt ruột.
Lý Ỷ La bị chọc cười: “Tiểu thẩm thẩm không ăn, con ăn đi. Các con hái lê này ở đâu?” Tử Viễn lớn nhất cũng chỉ mới bốn tuổi, bọn chúng hái lê ở đâu?
“Tử Chu ca ca cho ạ!” Tử Viễn tròn xoe hai mắt, cũng có chút khó hiểu nói: “Tiểu thẩm thẩm, Tử Chu ca ca hình như không còn ghét chúng con nữa, còn chịu dẫn theo chúng con chơi, tại sao lại vậy ạ?”
Lý Ỷ La sờ sờ đầu nhóc: “Bởi vì Tử Chu cũng giống các con, đều là trẻ ngoan.” Xem ra bản tính Tử Chu không xấu, trước đây ngỗ nghịch như vậy, nguyên nhân cũng là do người lớn trong nhà. Nhỏ như vậy đã biết nhớ ân tình, đúng là khác biệt với người nhà Tần đại bá….
“Nếu huynh ấy luôn như vậy thì mới là trẻ ngoan! Nhưng mà đại bá mẫu thì thật hung dữ. Hôm nay, lúc Tử Chu ca ca cho chúng con lê, bà ấy còn mắng Tử Chu ca ca, nói huynh ấy ngu xuẩn, không có mắt nhìn, còn đoạt lại lê trong tay con, cũng may con bảo vệ kỹ……”
“Bà ấy đoạt lê của con? Có làm con bị thương không?” Lý Ỷ La vừa nghe thế liền kéo Tử Viễn lại nhìn một lượt từ trên xuống dưới, sau khi xác định nhóc không có gì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không có ạ! Bà ấy đoạt lê của con, con liền khóc, còn nói sẽ về mách tiểu thẩm thẩm. Đại bá mẫu nghe xong thì không dám đoạt nữa.” Tử Viễn ôm quả lê cười tủm tỉm nhìn Lý Ỷ La, dáng vẻ chính là con rất thông minh, cầu khen ngợi.
Lý Ỷ La liền xoa xoa đầu nhóc: “Tử Viễn nhà chúng ta sao lại thông minh như vậy!”
Tử Viễn nghe xong, hai mắt lập tức cong thành hình trăng non, cái miệng nhỏ kéo ra thật lớn, mặt ửng hồng: “Tiểu thẩm thẩm, người còn thông minh hơn con, thông minh nhiều như vầy!” Vừa nói, nhóc còn vừa vung tay diễn tả.
Lý Ỷ La bị Tử Viễn chọc cười muốn xỉu, có phải đứa bé nào cũng đáng yêu như vậy không? Thật làm nàng cũng muốn sinh một đứa.
Bị sự đáng yêu của Tử Viễn làm cho vui vẻ, Lý Ỷ La lấy một ít điểm tâm cho mấy đứa nhóc: “Không thế ăn nhiều, không sẽ bị sâu răng.”
Bọn nhỏ vội vàng gật đầu.
“Tiểu thẩm thẩm thật tốt!” Tử Viễn cầm điểm tâm, nắm tay Lý Ỷ La nói bằng vẻ mặt nghiêm túc.
“Được rồi, đừng có nịnh hót! Ngoan ngoãn ngồi trong nhà chơi, bên ngoài trời rất nắng.” Lý Ỷ La lần lượt xoa đầu bọn trẻ, dặn dò.
Ba đứa nhỏ nghe lời ngồi yên trong nhà. Tử Viễn cắn một miếng điểm tâm xong lại lén nhìn Lý Ỷ La một cái, rồi che miệng cười đến bả vai nhỏ run lên không ngừng, như mèo con vừa trộm được cá.
Mãi cho đến buổi chiều mà vẫn chưa thấy ba người Tần mẫu trở về.
Tần Phương có hơi lo lắng: “Nhà ta trước nay chưa từng làm việc này, chắc không phải là không bán được đó chứ?”
Mã Đại Ni nằm xoài trên ghế, cũng không biết lấy hạt dưa ở đâu ra, nghe thế thì vừa cắn hạt dưa vừa nói: “Ta nói chứ, đại tẩu chính là thích vất vả, trời sinh là mệnh lao lực….”
Lời còn chưa dứt thì bên ngoài đã có tiếng động.
“Đa tạ Trương đại thúc, sau này mỗi ngày đều vào giờ….” Là giọng của Tần Phấn.
“Là mẹ, mọi người về rồi!” Tần Phương mừng rỡ, bỏ kim chỉ xuống, ra ngoài đón. Quả nhiên là mấy người Tần mẫu đang khiên thùng gỗ đi vào.
“Mẹ, bán xong rồi à?” Tần Phương nhìn hai cái thùng gỗ, hỏi.
“Bán xong rồi! Bán xong rồi!” Tần mẫu phấn khởi mười phần đáp, cả Trương Thúy Thúy và Tần Phấn cũng đều là vẻ mặt vui mừng.
“Các con không biết đâu! Thời điểm vừa bày sạp, căn bản là không ai thèm ngó đến sạp hàng của chúng ta, cũng nhờ Thúy Thúy lanh trí, nói cho mọi người nếm thử, bấy giờ mới có người mua. Mấy người mua kia ăn rồi liền khen ngon, cho nên khách dần dần tăng lên. Không đến nửa canh giờ thì toàn bộ đồ ăn và cơm đều bán sạch. Những người đến sau còn trách chúng ta sao nấu quá ít.” Tần mẫu ngồi xuống, uống một ngụm nước, kể lại mà trên mặt mãi không tắt được ý cười.
“Vậy… Vậy kiếm được bao nhiêu tiền?” Tần Phương cũng vui thay cho phu thê Tần Phấn.
Trong mắt Trương Thúy Thúy tràn đầy hưng phấn: “Còn chưa biết! Lúc ấy ai cũng bận tối mắt, tiền còn đang ở chỗ tướng công.”
“Đúng vậy! Mau đếm thử! Xem lời được bao nhiêu tiền?”
Tần Phấn vội lấy túi tiền ra bày lên bàn.
Trương Thúy Thúy run run tay mà đếm, mọi người cũng hồi hộp nhìn từng đồng tiền trong tay nàng ta. Mã Đại Ni cũng nhìn đến hai mắt tỏa sáng, hận không thể nhào lên vồ lấy đóng tiền kia.
Đếm vài lần, cuối cùng Trương Thúy Thúy cũng nói: “Tổng cộng ba trăm năm mươi văn!” Tính luôn số lượng tối qua mọi người đã ăn thì tiền vốn là gần hai trăm văn. Mặt khác, nguyên liệu vẫn còn thừa lại một ít, vì thế một ngày kiếm được hơn một trăm văn. Một tháng chính là hơn ba ngàn văn, gần bốn lượng bạc. Đây là hôm nay đã bán ít, vẫn còn nhiều người chưa mua được. Nếu sau này nấu nhiều hơn, vậy…..
Trương Thúy Thúy bỗng nhiên có chút không dám tin!