Hai má của Hạ Vy đỏ bừng, vành tai cũng nóng ran. Cô biết làm như vậy cả hai người bọn họ sẽ chẳng thể quay đầu nhưng dù sao lúc này việc cứu người vẫn là quan trọng nhất.
Hạ Vy sợ Thiên Minh đột nhiên tỉnh dậy sẽ cho bàn tay hư hỏng “du lịch một vòng” nên vội vàng lấy sợi dây thừng trong nhà buộc hai tay anh lại.
Thiên Minh tội nghiệp toàn thân nóng ran, mê man bất tỉnh lại bị ai đó trói chặt hai tay lên đỉnh đầu.
Lúc này, Hạ Vy đã yên tâm nên từ từ áp thân thể mềm mại của mình lên Thiên Minh, hy vọng giúp người bên dưới nhanh chóng thoát cơn nguy hiểm.
…
Bên ngoài gió vẫn gào thét từng cơn, tuyết không ngừng rơi xuống giống như muốn nhuộm trắng cả một vùng.
Hạ Vy tỉnh lại liền nhìn qua đồng hồ thì đã là hai giờ sáng.
Thật may là Thiên Minh vẫn còn say giấc và nhiệt độ cơ thể đã giảm xuống so với lúc trước.
Hạ Vy định rời đi trước khi bị người ta phát hiện nhưng Thiên Minh đã nhanh hơn một bước, đưa hai tay vòng qua đầu của Hạ Vy đồng thời xoay người, dùng chân chế trụ khiến cô không thể nhúc nhích.
Hạ Vy la lên:
“Thả tôi ra…”
Thiên Minh nhếch môi cười, cô gái nhỏ không hề biết rằng khi mắt không nhìn thấy thì xúc giác lại trở nên cực kỳ nhạy bén.
Vừa rồi Thiên Minh đã tỉnh lại trước khi Hạ Vy định rời đi và phải khó khăn lắm anh mới không đánh thức cô dậy.
“Hạ Vy… em có biết mình mắc tội gì không?”
Hạ Vy nhắm chặt hai mắt, chúi đầu vào trong khuôn ngực rắn chắc của Thiên Minh.
“Anh thả tôi ra trước rồi chúng ta nói chuyện.”
“Tôi… tôi chỉ muốn giúp anh hạ sốt mà thôi.”
Thiên Minh tủm tỉm cười:
“Em làm tôi mất máu rồi đấy.”
“Còn không mau cởi trói cho tôi để tôi mặc đồ.”
Hạ Vy ấp úng:
“Nhưng… anh giữ chặt tôi như này làm sao cởi trói được chứ?”
Thiên Minh cười tới híp cả mắt. Quả nhiên Hạ Vy rất dễ lừa, anh lên tiếng.
“Tôi sẽ thả lỏng chân, em xoay người lại và cởi trói cho tôi.”
“Tôi sẽ không nhìn em nên đừng ngại.”
Hạ Vy yên tâm, làm theo “sự chỉ dẫn” của Thiên Minh.
Thật không ngờ, dây thừng trên tay vừa được nới lỏng, Thiên Minh đã lập tức rút tay ra rồi giữ chặt lấy Hạ Vy từ phía sau.
Hạ Vy ngượng ngùng tới mức ước có một lỗ nẻ để chui xuống đất. Tư thế hiện giờ của hai người bọn thực sự là quá thân mật rồi. Cho dù cách một lớp vải nhưng Hạ Vy vẫn cảm nhận rõ vật nam tính của ai kia kề sát vào mình.
Thiên Minh đưa tay tháo bỏ chiếc khăn, ánh mắt chất chứa yêu thương. Anh cúi đầu hít hà mùi hương trên mái tóc của Hạ Vy, đồng thời thì thầm vào tai cô:
“Tôi yêu em.”