Tiêu Trấn Kỳ cảm thấy được ta có sự khác thường, thấp giọng nói : “Là hàng giả?”
Ta gật đầu, Tiêu Trấn Kỳ sắc mặt nhất thời ngưng trọng. “Làm sao bây giờ?”
Ta thấp giọng nói : “Lúc này chỉ có để hắn tiếp tục nguỵ trang, mục tiêu của Bạch Quỹ đặt ở trên người hắn, nên sẽ không rời sự chú ý sang ta. “
Khi màng đêm buông xuống, chúng ta đã hạ trại cách Bắc Xuyên 10 dặm, Bạch Quỹ đứng ở trên tuyết lĩnh phía trước, nhìn về hướng Bắc Xuyên .
Ta lặng yên đi tới phía sau hắn nói : “Bạch tướng quân vì sao dừng lại ở chỗ này?”
Bạch Quỹ cười nói : “Bắc Xuyên thành tuy rằng địa lý hiểm yếu, thế nhưng thành trì diện tích rất nhỏ, nếu như hơn 30 vạn đại quân này tiến vào, thì chỉ sợ thành Bắc Xuyên bị phá cho tan hoang. “
Bạch Quỹ chỉ vào hướng Đông của Bắc Xuyên thành nói : “Nơi đó là Quần Lang Cốc, địa thế hiểm yếu, chính là con đường từ Đào Ấp phải đi qua để tới Bắc Xuyên thành, chỉ cần hai bên ở sơn cốc mai phục trọng binh, thì sẽ đơn giản mà ngăn đại quân Đông Hồ. “
Hắn vè hướng Bắc Bắc Xuyên nói : “Phòng thủ sẽ được thiết lập ở con đường lớn này, ở đây vùng đất bằng phẳng, sẽ không có gì cẳn trở, đại quân từ Truân Lưu tới, thì sẽ quyết chiến với chúng ta ở chỗ này. “
Lúc này có hai con tuấn mã từ phía sau chạy như bay tới, hoá ra là hai thống lĩnh đi tiên phong .
Hai người tới trước mặt Bạch Quỹ xoay người xuống ngựa, lớn tiếng nói : “Bạch tướng quân! Việc lớn không tốt!”
Bạch Quỹ không vui nói : “Chuyện gì mà kinh hoảng như vậy?”
Tiên phong doanh thống lĩnh Tông Hào tràn ngập tức giận nói : “Thành chủ Bắc Xuyên thành Triệu Thanh Đào cự tuyệt cho tiên phong doanh vào thành!”
“Cái gì?”
Bạch Quỹ mở to hai mắt, trong ánh mắt lộ vẻ kinh dị .
Tông Hào nói : “Cái tên hỗn trướng này nói, đó là vì an nguy của bách tính trong thành, nên không thể cho đại quân chúng ta vào thành. “
Bạch Quỹ cả giận nói : “Tên hỗn đản này to gan bằng trời, lại dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, chẳng nhẽ hắn không biết Hoàng thượng ở trong đại quân hay sao?”
Tông Hào nói : “Hắn nói, để phòng thủ thành, thì cho dù hoàng thượng có tới, hắn cũng chỉ còn cách làm như vậy. “
Bạch Quỹ nổi giận gầm lên một tiếng, bước nhanh tới hướng toạ kỵ, nhưng đi tới gần thì hắn đột nhiên thay đổi, trầm ngâm nói : “Triệu Thanh Đào không bao giờ có lá gan lớn như vậy, nhất định có người ở phía sau sai xử. “
Tông Hào nói : “Chúng ta làm sao bây giờ, lui về Man Châu hay ở chỗ nàu ngăn đại quân Đông Hồ?”
Bạch Quỹ nói : “Nếu như ta lui về, thì không phải là dâng tặng Bắc Xuyên cho quân Đông Hồ hay sao?”
Hắn ở tại chỗ đi hai bước, hạ lệnh : “Tông Hào, ngươi suất lĩnh tiên phong doanh lưu ý phương hướng hai cánh của Hồ quân. “
Tông Hào lĩnh mệnh rời đi .
Bạch Quỹ hướng Lý Vệ nói : “Truyền lệnh xuống, cắm trại tại chỗ, triệu tập chúng tướng ở Tuyết Khâu. “
Không bao lâu, các tướng lĩnh trong các doanh đều tập trung trên Tuyết Khâu, Yến Nguyên Tông dường như đã nhận ra điều dị thường, gọi giám quân tới .
Hắn hoang mang rối loạn nhìn hướng Bạch Quỹ nói : “Bạch tướng quân … nghe nói, chúng ta không cách nào vào được thành?”
“Bệ hạ tin tức thật linh thông!”
Yến Nguyên Tông run giọng nói : “Nếu nhu vậy tại sao chúng ta không trở về Man Châu? Chẳng lẽ lại xây dựng doanh trại ở nơi băng thiên tuyết đại này?”
Bạch Quỹ cười lạnh nói : “Bệ hạ chớ quên, mỗi một tấc đất ở đây đều là của người, 30 vạn binh sĩ đang bảo vệ thiên hạ Đại Tần. “
Yến Nguyên Tông cười một chút, hồi lâu mới nói : “Thế nhưng…chỉ vì một Bắc Xuyên mà đặt đại quân trong hoàn cảnh khó khăn như vậy thì thật là một hành động không sáng suốt…”
Bạch Quỹ cười ha hả : “Bệ hạ từ bao giờ hiểu được binh pháp vậy?”
Ngôn từ châm chọc Yến Nguyên Tông, Yến Nguyên Tông cúi đầu, thần tình xấu hổ tới cực điểm .