Hứa Kỳ biết các cô ấy đang suy nghĩ cái gì, nhan sắc sắc nước hương trời này của Biên Biên đủ để cho đám cô gái này ganh ghét, mà Biên Biên chỉ tìm một người bạn trai làm nhân viên bình thường nghe chẳng ra gì, làm các cô ấy được phen đắc ý.
Đặc biệt là Lưu Thiển Thiển, cực kỳ thích ý.
Hứa Kỳ vô cùng khó chịu, bĩu môi hỏi Biên Biên: “Tại sao không cho tớ nói?”
Biện Biên bất đắc dĩ nói: “Cậu muốn nói cái gì?”
“Nói bạn trai cậu không phải người bình thường, để cho Lưu Thiển Thiển hạ cái mặt hất lên trời xuống, chỉ là bạn trai thôi, ai mà không có bạn trai!”
“Đúng vậy, có ai mà không có bạn trai, có cái gì để so sánh chứ.”
Biên Biên không muốn so qua so lại với các cô ấy, im lặng bớt lời mới là cách để hòa nhập nơi làm việc lâu dài.
Huống chi, thế giới Biên Biên nhìn thấy nằm ngoài sức tưởng tượng của các cô ấy, chàng trai của cô không ai có thể so sánh được.
Vốn dĩ Cố Hoài Bích không xuất hiện ở bệnh viện thực tập của Biên Biên là vì gần nửa tháng qua cậu đều ở Mỹ chuẩn bị tốt nghiệp, sau khi nhận được bằng tốt nghiệp cậu vội bay trở về, gấp gáp đến bệnh viện Biên Biên thực tập, chờ cô tan làm dưới lầu.
Biên Biên không biết Cố Hoài Bích đến, đến khi tan làm cô đi đến sảnh mới nhìn thấy chiếc Maybach đậu ở đối diện làm cô giật cả mình, thôi xong rồi.
Có không ít người đi ngang qua dừng lại ngắm nghía, siêu xe như thế này ở Bắc thành thậm chí là toàn bộ Trung Quốc còn
khó gặp nữa là.
Biên Biên đeo khẩu trang và đội mũ lên, nhìn chiếc Maybach như ăn trộm.
Cố Hoài Bích không có ở trong xe, cũng không ở xung quanh xe, hình như cũng không có ở gần đây.
Nếu không có ở đây thì cô chuồn trước…
Biên Biên khom người lén lút đi ra cửa, mới vừa đi đến cửa chợt nghe phía sau có giọng nói bình thản vang lên
“Đi đâu đấy?”
Biên Biên sợ tới run cầm cập, cô quay đầu lại nhìn thấy Cố Hoài Bích lao tới như một cơn gió, giống như chú chó lông vàng bổ nhào đến dựa cả người lên lưng Biên Biên, làm cho Biên Biên lảo đảo về phía trước vài bước, suýt nữa té ngã.
Cậu vòng tay ra ôm chặt Biên Biên từ phía sau: “Có nhớ anh không?”
“Này, mau xuống ngay, sắp ngã mất rồi.”
Cố Hoài Bích không chịu buông tay, không ngừng cọ cánh mũi lên cổ cô: “Cõng anh.”
“Anh tưởng là mình vẫn còn bé bỏng lắm à.”
“Cõng.”
Biện Biên cũng cười, cố sức mãi mà không cõng cậu lên nổi: “Anh nặng quá đi.”
Cố Hoài Bích là thế, lúc nghiêm túc sẽ nghiêm túc, nhưng những khi ở cùng Biên Biên thì cậu luôn là cái kiểu thế này.
Biên Biên không cõng nổi cậu, cậu ôm ngang Biên Biên lên, hết ngửi lại giống như mấy chú chó đang thể hiện sự vui mừng khi gặp lại chủ sau một thời gian dài.
Biên Biên không cưỡng lại sự nhiệt tình này của cậu nên đưa tay che mặt cậu lại: “Đừng ngửi nữa! Xấu hổ quá!”
“Ngại anh làm em xấu hổ à?”
“Đúng! Anh còn lái xe đến đây nữa!”
“Lawrence lái xe tới sân bay đón anh, anh tiện đường đến đây luôn.”
“Vậy Lawrence đâu?”
“Có lẽ là còn ở sân bay” Cố Hoài Bích cười khẽ, lại ôm cô vào lòng: “Thừa dịp cậu ấy vào WC, anh lái xe đi.”
Muốn gặp cô sớm một chút.
Biên Biên nhíu mày, không biết nên nói với cậu như thế nào, cậu cứ làm bừa không quan tâm hậu quả thế này, đoán chừng Lawrence tức chết rồi.
Cố Hoài Bích kéo Biên Biên đi tới chỗ xe đậu.
“Đi nhanh như vậy làm gì?”
Cậu đây là túm Biên Biên nhét vào trong xe, nắm tay lái, chân thành nhìn cô: “Hôm nay anh có đẹp trai không?”
Biện Biên:……
Mỗi lần cậu hỏi câu này là Biên Biên biết ngay, động dục.
**
Sau ngày hôm đó, Lưu Thiển Thiển không còn nhận được hoa, cũng không còn thể hiện chuyện tình cảm của mình với những cô gái xung quanh.
Một Cố Hoài Bích, một chiếc Maybach cũng đủ đánh bại chút phù phiếm của cô ta, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh mình khoe khoang ở trước mặt Biên Biên là cô ta xấu hổ không biết trốn đi đâu.
Biên Biên cũng im không nhắc tới chuyện ngày hôm đó, những lúc tám chuyện các cô ấy hỏi thì cô cũng chỉ đáp bâng quơ vài câu chứ không nói gì thêm, mong là có thể thuận lợi vượt qua kỳ thực tập yên ổn.
Nhà Hứa Kỳ cách Bệnh viện thành phố khá xa, cho nên Hứa Kỳ thuê một phòng ở gần bệnh viện, bắt đầu cuộc sống độc thân tự do. Đói bụng thì gọi cơm ngoài, cũng không phải nghe cha mình lải nhải bên tai suốt ngày, cực kỳ thoải mái.
Có con gái là sói cho nên cha Hứa Kỳ cũng không quá lo lắng về vấn đề an toàn của cô ấy, không có ai có thể giở trò với Hứa Kỳ được.
Tối hôm đó, Hứa Kỳ đạp xe nghiêng ngả vào hẻm nhỏ về nhà, một người đàn ông ở phía sau bước nhanh về phía cô, có vẻ định gây rối.
Hứa Kỳ thong thả xuống xe, đứng đối diện với gã.
Người đàn ông kia có hơi bất ngờ, chưa từng có cô gái nào bị theo dõi mà còn bình tĩnh đến vậy, gã có chút chần chừ, đánh giá Hứa Kỳ, do dự không dám tiến lên.
Từ sau khi Lục Diễn đi, Hứa Kỳ bắt đầu thay đổi phong cách, cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu đen, hơi hướng tomboy, đến tóc cũng cắt ngắn trông rất ngầu.
Hai người cách nhau một con hẻm tối, đứng đối diện nhau, người đàn ông kia tự hỏi không phải cô gái này là “Giả” chứ.
Hứa Kỳ rất ghét mấy tên không ra gì bám đuôi phụ nữ, tay đã bắt đầu ngứa, vì thế chủ động bước tới chỗ người nọ. Lòng dạ người nọ đã rối bời, xoay người té ngã lộn nhào chạy trốn không thấy bóng đâu.
“Nè, chạy đi đâu, bà đây là nữ!”
“Đứng lại!”
Hứa Kỳ không buông tha gã dễ dàng, cảm xúc trong lòng cô đang bị dồn nén, cần phải giải phóng ra ngoài, nếu không cứ kìm nén mãi sẽ điên mất.
Người đàn ông kia liều mạng chạy trốn, lao ra khỏi hẻm nhỏ hòa vào đám người trên đường cái, thoáng chốc biến mất trong đám người. Hứa Kỳ đuổi theo, bỗng nhiên cô ngửi thấy mùi máu rất nồng.
Hứa Kỳ vội dừng bước lại, cảnh giác nhìn bốn phía.
Bốn phía đều là người đi đường, cũng không có gì bất thường hết, nhưng ngay lúc cô định xoay người đi thì chợt một người đàn ông đội mũ ôm lấy Hứa Kỳ, mùi máu nồng đến gay mũi.
Hứa Kỳ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn thấy dưới mũ lưỡi trai là một đôi mắt đỏ ửng.
Lục Diễn.
Lục Diễn ôm lấy Hứa Kỳ, trong mắt người ngoài bọn họ chỉ là một cặp đôi yêu nhau đang ôm ấp.
Hứa Kỳ nhận thấy miệng vết thương trên bụng Lục Diễn đang chảy máu, cùng lúc đó Hứa Kỳ cũng nhạy bén cảm nhận được đầu phố cách đó không xa có vài người tộc sói đang tìm cái gì đó.
Hứa Kỳ lập tức kéo thấp vành nón Lục Diễn xuống, sau đó duỗi tay ôm lấy eo cậu, định để mùi của mình tản ra che đi mùi máu của Lục Diễn.
Cơ thể Lục Diễn rất rất lạnh, làm Hứa Kỳ lạnh run.
Lục Diễn vùi mặt vào cổ Hứa Kỳ, dịu dàng nói: “Sói nhỏ…”
“Suỵt, đừng nói chuyện.”
Thính giác tộc nói cực nhạy, dù là âm thanh nhỏ bọn họ cũng nghe thấy.
Vài người tộc sói bước tới gần bọn họ, Hứa Kỳ không biết mình có thể bảo vệ được Lục Diễn hay không, Hứa Kỳ là nửa sói, nếu muốn đánh chắc chắn đánh không lại đám sói đực trưởng thành, hơn nữa… Cô không thể đánh nhau với bọn họ, đánh người cùng tộc là điều tối kỵ.
Bọn họ bước tới ngày càng gần, Lục Diễn buông lỏng tay ra, định xoay người đi thì chợt Hứa Kỳ nắm lấy cổ áo cậu ta, nhón chân hôn lên môi Lục Diễn.
Lục Diễn trừng to hai mắt, nhìn cô với vẻ không thể tin được.
Hứa Kỳ nhắm mắt lại, lông mi run run, cô rất căng thẳng nên cả người run rẩy không thôi, bao nhiêu nhớ nhung bị dồn nén bấy lâu trong khoảnh khắc này mọi thứ như vỡ òa, Hứa Kỳ sắp bật khóc.
Lục Diễn cũng nhắm hai mắt lại, bắt đầu đáp lại Hứa Kỳ, bắt đầu an ủi cô, để cô không sợ và căng thẳng nữa…
Cánh môi Lục Diễn cực kỳ lạnh, nhưng động tác rất dịu dàng, Hứa Kỳ cảm giác như đang ăn lạnh trái cây ướp lạnh.
Bởi vì hôn môi khiến cho nóng người cho nên cơ thể của Hứa Kỳ tiết ra pheromone nữ mạnh mẽ, những người tộc sói ở xung quanh ngửi thấy được mùi này, lại nhìn đôi nam nữ ôm hôn trên đường, không nhịn được cười phì cười.
Muốn đến thế thì thuê phòng đi, ở trên đường hôn gì mà hôn.
Bọn họ cũng không nghi ngờ gì, xoay người đi sang hướng khác.
Sau khi bọn họ đi một lúc lâu, Hứa Kỳ vẫn không buông Lục Diễn ra, Lục Diễn cũng không đẩy Hứa Kỳ ra.
Tộc sói trời sinh khát tình, đến cả huyết tộc lạnh như băng cũng không thể chống lại được sự nhiệt tình này, Hứa Kỳ sắp mất kiểm soát muốn cắn Lục Diễn.
Lục Diễn hơi nghiêng mặt đi, thở hổn hển nói: “Đừng cắn anh”
Cắn một cái, phỏng chừng cậu ta sẽ phải chết ở ngay trước mặt Hứa Kỳ.
Hứa Kỳ lập tức thu răng nanh lại, có chút tiếc nuối liếm khóe môi Lục Diễn.