“Ừ?” Cô nhịn cười, trả lời đơn giản bằng giọng mũi, có vẻ không chút đếm xỉa.
“Hàm Ninh. . . Làm sao bây giờ? Anh rất nhớ nem. . . Nghĩ đến em trái tim đều đau. . .”
“Hừ, đó là anh thức đêm nhiều, đáng raanh nên tìm bác sĩ, không phải em.” Cố Hàm Ninh cầm điện thoại di độngđứng dậy, không quan tâm các bạn học khác đang im lặng khiếp sợ, trênmặt mỉm cười ngọt ngào, đi tới góc khuất.
“Hàm Ninh, hôm nay anh sẽ trở về! Em chờ anh một chút, được không?” Giọng nói từ đầu bên kia điện thoại, pha lẫn một tia khẩn cầu nhàn nhạt, cô nghe được có chút đau lòng.
“Không phải là anh bận rộn nhiều việcsao?” Cô bĩu môi, nói sự thật, lại không tránh không hơi oán hận. Đúngvậy, cho dù cô không quan tâm, ai oán vì bị lờ đi vẫn sẽ có.
”Bận rộn nữa cũng không quan trọng bằng em. . . Nếu như em chạy theo người khác, anh kiếm nhiều tiền hơn nữathì có ích lợi gì?” Triệu Thừa Dư thấp giọng nói, Cố Hàm Ninh tươi cườisáng bừng khuôn mặt.
“Cái gì mà chạy hay không . . . Em vẫn ở chỗ này đây. . . Anh an tâm làm việc của anh, chờ rảnh rồi về.” Cố HàmNinh thở dài dưới đáy lòng, cô vẫn không nỡ làm cậu trong lúc bận rộncòn phải băn khoăn về mình.
“Không phải, là anh thật muốn gặp em. . . Hàm Ninh, đêm nào anh cũng mơ thấy em. . .”
Cố Hàm Ninh cảm thấy điện thoại di độngbên tai cũng bắt đầu nóng lên: “em, cũng thế. Rất nhớ anh, cũng mơ thấyanh.” Không phải cô giả vờ, cô thật sự rất nhớ, không nói ra, cũng sẽ nổ tung.
“Vậy anh lập tức đi ra bến xe, ngồichuyến xe gần nhất để trở về! Em chờ anh! Bạn học kia, em cũng đừng đểý, để Lục Khải giúp em đuổi đi! Em cứ việc ăn uống, ăn no để Lục Khảiđưa em về nhà!”
Âm thanh đầu bên kia điện thoại hơi caolên, Cố Hàm Ninh đang muốn khuyên nữa, bên kia đã cúp, cô giật mình,trong lòng do dự rốt cuộc mình có nên giả vờ hiền lành săn sóc haykhông?
Cố Hàm Ninh quay người lại, ngẩn người.
Hai bàn bạn học, đều không chớp mắt, dựng thẳng lỗ tai nhìn cô, mặt Dư Hàn tái đi, lúng túng chán nản cúi đầu.
Được rồi, vừa rồi quả thật cô đã hoàn toàn quên mất đám người sống sờ sờ này rồi.
“Khụ, Lục Khải, trả điện thoại di độngcho cậu. Còn có, đừng tùy tiện gọi điện thoại quấy rầy người khác, cậubiết không, có lẽ người ta đang rất bận.” Cố Hàm Ninh nghiêm túc phêbình.
Cô là bạn gái thân thiết của người ta,cũng không dám tùy tiện gởi tin nhắn quấy nhiễu đến công việc của ngườita, cậu ta thì hay rồi, chuyện không quan trọng như thế, cũng gọi điệnthoại tới.
Lục Khải cầm điện thoại di động, vô tội nháy mắt mấy cái.
“Là người kia của cậu đã dặn đi dặn lại, tất cả những chuyện có liên quan tới cậu, đều phải báo cáo kịp thời!”
“A ~ vậy rốt cuộc là làm sao cậu ấy biết hôm nay bọn mình họp mặt?” Cố Hàm Ninh hơi nhướng mày, híp mắt cười nhìn Lục Khải.
“Hì hì, cái này thì, mấy ngày hôm trướcmình và cậu ấy nói chuyện qua điện thoại, không cẩn thận nói ra.” LụcKhải sờ sờ đầu, cười hì hì trở về chỗ ngồi của mình.
Cố Hàm Ninh quay đầu, nhìn Dư Hàn làngười duy nhất đứng yên, thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói: “DưHàn, cám ơn cậu. Nhưng mà, mình đã có bạn trai.”
Dư Hàn ngẩng đầu nhìn cô, ánh hào quangtrên mặt giống như thoáng cái biến mất, khóe môi khẽ động, phát hiệncười thế nào cũng có chút lúng túng, dứt khoát không hề gắng gượng nữa,mấp máy môi, nhìn Cố Hàm Ninh, trong mắt sót lại một chút xíu giãy giụakhông cam lòng.
“Là bạn cùng học năm nhất đại học với cậu sao?”
“Ừ, phải.”
Dư Hàn lần nữa rũ mắt xuống, trong miệng mang theo tia hối tiếc cay đắng thật sâu.
“Là mình quá muộn. . .” Nếu như sớm một chút nữa, nếu như, năm trước tốt nghiệp đã bày tỏ, có phải, tất cả sẽ khác đi?
Lúc tốt nghiệp cấp ba, cậu nghĩ, chờ một chút, chờ đến lúc lấy được giấy báo trúng tuyển, nếu như là cùng họcchung một trường đại học, hoặc là học chung một thành phố, vậy thì chứng tỏ bọn họ có duyên, như vậy lên đại học, cậu nhất định sẽ theo đuổi cô! Cậu nghĩ, đến lúc đó, cậu và Cố Hàm Ninh ở bên nhau, khẳng định làchuyện đương nhiên rồi!
Sau đó, lúc thông báo trúng tuyển đượcgởi đến, cậu giống như người mất hồn. Cậu và Cố Hàm Ninh không chỉ không phải cùng một trường học, còn không chung một thành phố.
Cho nên, tháng chín năm trước, cậu mộtthân một mình đến trường học xa ngoài ngàn dặm, lúc ấy cậu chần chờ,nghĩ có lẽ nên chờ một thời gian, không thể gấp như vậy. Cậu không có sốđiện thoại nhà Cố Hàm Ninh, càng không có số điện thoại di động của CốHàm Ninh, cũng không phải là lấy không được, chỉ là phải thông qua vàibạn học.
Lần họp mặt này, cậu mới thật sự làngười thúc đẩy, cậu đã sớm nghĩ xong, lần này nhất định phải lưu số điện thoại để liên lạc với Cố Hàm Ninh, đại học còn ba năm, cậu không chờđược rồi, một mình ở đất khách, sự nhớ nhung này càng thêm giày vò. Cậunghĩ, dù là yêu xa, chỉ cần trái tim ở bên nhau, sẽ không sao cả!
Cậu suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ là không nghĩ tới, Cố Hàm Ninh có bạn trai rồi, nên làm cái gì bây giờ? Có lẽ,trong tiềm thức của cậu, không dám nghĩ tới mặt này…
Dư Hàn hốt hoảng ngồi xuống, bên taitruyền đến tiếng cười đùa của bạn học khác phản ứng kịp tò mò ép hỏi CốHàm Ninh, trong lòng cậu hoang mang nghĩ: hết rồi. . . Không cần dày vònữa, không cần thấp thỏm nữa, không cần phiền não nữa, v.v, đều khôngliên quan tới cậu rồi . . .
Cố Hàm Ninh dưới sự tấn công của các bạn học quả thực có chút vô lực, chỉ có thể chọn dùng phương thức trốn đitruyền thống là đi nhà vệ sinh, kéo Lục Khải lên đầu sóng ngọn gió, mình và Đỗ Na đi phòng rửa tay.
“Người trong điện thoại vừa rồi, chínhlà người mà mình đã gặp lần trước phải không?” Đỗ Na kéo cánh tay Cố Hàm Ninh, cười hì hì nói.
Cố Hàm Ninh liếc trắng cô một cái: “Cậu cho rằng một học kỳ mình đổi một bạn trai sao?”
“Thì ra thực là người cũ a! Ừ, lần trước vừa nhìn thoáng qua, hình như không tệ lắm.” Đỗ Na không để ý tiếp tụcbình luận, lại rước lấy ánh mắt trợn trắng của Cố Hàm Ninh.
“Thừa lời, bạn trai mà mình chọn, khôngphải một câu đơn giản ‘Cũng không tệ lắm’ là có thể tóm tắt được a!” CốHàm Ninh vểnh môi lên, nghĩ tới bạn học Triệu của mình, trong lòng liềnnóng lên!
Cô vừa gọi một cú điện thoại, không ai bắt máy. Chẳng lẽ thật muốn trở về ngay sao?
Hôm nay không phải cuối tuần, nếu nhưkhông kẹt xe, nếu thuận lợi, khoảng chừng hơn bốn mươi phút thì đến bếnxe rồi, sau đó lên xe buýt gần nhất, mau nhất cũng phải ba giờ chiều mới có thể đến đây?
Cố Hàm Ninh cắn môi, trong lòng âm thầmtính toán. Ăn cơm xong, nghe nói còn có hoạt động, cô không biết có nênđến bến xe chờ không đây?