“Nhưng ta…”
“Đi ngủ, bổn công chúa buồn ngủ, ngươi leo lên cây mà ngủ.” Vân Yến không nhiều lời nữa mà chôn mình vào chăn ấm rồi nhắm mắt.
Bạch Nhược Đông thẩn thơ nhìn bóng lưng của cô, sau đó lết thân máu me đầy mình leo lên cây, bị thương nhiều rồi, chút vết thương này cũng không có việc gì.
Nửa đêm, cây kiếm bị Vân Yến bóc lột, nó muốn khóc thật to cho cả thế giới biết rằng nó đường đường là một cây kiếm ai cũng muốn chiếm lấy, mà chủ nhân của nó lại bắt nó lau sàn vì dính máu của tên loài người kia.
Quá đáng! Rõ ràng là máu của hắn, tại sao nó phải lau chứ, vừa lau nó vừa u oán mà nhìn về phía cô.
“Nhìn cái gì? Lau nhanh đi, mau mau còn đi ngủ.” Vân Yến bĩu môi, phải ngủ sớm để ngày mai còn sủng ái chocolate nữa.
“Vâng.” Cây kiếm nhanh chóng lau nhà, dù có hơi khó khăn.
_____________
Sáng hôm sau.
“Công chúa, hôm nay ngài muốn mặc bộ nào?” Cung nữ cúi đầu hỏi.
Vân Yến nhìn vào tủ bộ, màu gì cũng có, nhiều nhất là màu hồng và màu vàng.
“Bộ này.” Vân Yến chỉ vào bộ váy màu tím nằm lẻ loi cuối tủ.
Cung nữ hơi kinh ngạc, nhưng cũng chỉ trong phút chốc, sau đó lại bình tĩnh mà giúp cô thay đồ.
Sau khi thay xong, Vân Yến ngấm nghía bản thân một chút rồi lại ra khỏi điện đi dạo.
Hôm nay đi đâu nhỉ? Đi càn quét lương thực của nam chính, sau đó đi lấy hết vàng bạc của nam chính, Vân Yến nheo nheo mắt, để xem rơi vào tình cảnh cái gì cũng không có thì các nam chính của chúng ta sẽ làm gì.
Vân Yến sau khi đi dạo quanh kinh thành thì chui vào một góc nhỏ, sau đó cầm kiếm ra.
“Phân thân làm bốn, hai đứa đi theo bốn nam chính lấy vàng bạc, nhớ kĩ chỗ nào cũng lục lọi. Một đứa đi phá chuồng ngựa, phá nhiệt tình vào, cho đến khi ngựa chạy hết thì thôi. Một đứa đi đến kho lương thực lấy hết tất cả.” Bốn cây kiếm sau khi phân thân rung rung rồi ai nấy bay tứ phía.
“Còn kho vũ khí thì sao, ký chủ?”
“Ngươi đừng lo, kho vũ khí ở bên dưới phủ Tam vương gia.” Cô nheo nheo mắt, búng tay một cái liền đến mật thất của phủ Tam vương gia.
Vân Yến đeo khăn che mặt vào, một lần cho hết tất cả vũ khí vào không gian.
Thật nhiều vũ khí nha!
“Ai ở đó?” Nam Cung Mặc Tư cảnh giác nhìn bóng dáng nữ nhân đứng đằng kia.
“…”
Thấy người ở đó không nói gì, Nam Cung Mặc Tư liền lại gần hơn.
Sau đó thì Nam Cung Mặc Tư bị Vân Yến đánh một trận, mặt sưng vù như đầu heo.
Vân Yến đi lên, đóng cửa mật thất, nhốt hắn đang ngất trong đó, để xem còn sống hay là sẽ đi đời.
Tình cờ cô đi ngang qua căn phòng của Từ Tiểu Thuần, nghe tiếng rên quá chói tai Vân Yến liền mở cửa ra bất chấp đánh, bốn cái đầu heo nằm la liệt trên giường, cả thân mình trần trụi.
Đặc biệt khuôn mặt Lâm Minh là sưng nhiều nhất, tình hình này chắc là một tuần cũng chưa khỏi.
“Nếu không phải tại ngươi cho tên nhóc kia đến ám sát ta thì ta sẽ không phải làm cái nhiệm vụ ẩn đó rồi.” Vừa nói cô vừa tát vài phát vào mặt hắn.
Hệ thống: “…” Tội nghiệp.
Trước khi đi, Vân Yến còn để lại một bức thư với nội dung như sau.
“Tỷ tỷ đây là người xinh đẹp nhất đời này, tỷ tỷ cảm thấy đánh các ngươi rất vui, không biết khi nào các ngươi tỉnh nữa. Khi tỉnh thì nhớ xuống mật thất cứu Nam Cung Mặc Tư nha, lâu quá thì hắn đi đời đó.
Ký tên.
Tỷ tỷ xinh đẹp, đố các ngươi tìm ra ~ “
Bốn người nam nhân mặt âm trầm mà đọc lá thư, mẹ nó, rốt cuộc là ai dám chơi bọn họ?
“Lâm thiếu gia nói, tình hình thế này khó mà tạo phản.” Người đứng bên Lâm Minh nói.
“Lục thiếu gia nói, ta cũng nghĩ vậy.”
“Chu thiếu gia nói, chắc là ta sẽ không tham gia nữa, kho vũ khí, kho lương thực đều bị cướp sạch hết lần này đến lần khác.”
“Lục thiếu gia nói, ngay cả chuồng ngựa cũng bị mất hết ngựa.”
Nam Cung Mặc Tư tức giận đến run người, khuôn mặt sưng như đầu heo tức giận đến đỏ như quả cà chua.
Bọn họ bị kẻ kia đánh đến nỗi mở miệng không ra, phải nhờ thủ hạ nói chuyện hộ.
Nếu mà bọn hắn mà tìm được kẻ đó, nhất định sẽ khiến kẻ đó, sống – không – bằng – chết!
Vân Yến – kẻ mà nếu bốn nam chính tìm được nhất định sẽ khiến sống không bằng chết vẫn đang thảnh thơi ăn chocolate ngắm sao, không biết mình đã trở thành người đang bị săn lùng.