Ánh mắt sắc bén của Diệp Thành bỗng nhiên bắn thẳng về Từ Lạc.
Từ Lạc bị ánh mắt của hắn nhìn đến cả người thấy khó chịu, cô buộc nghiêm túc buông lời, ” Này, anh không hiểu à, tôi nói là không cho anh đấy, không có phần cho anh đâu, anh về đi.”
Diệp Thành hít một hơi sâu, hắn gần như sắp tức giận, cô vậy mà không muốn cho hắn anh…
Hắn là chồng cô đó, là chồng của cô nha, vậy mà cô lại không cho hắn ăn nữa..
Keo kiệt.
Sau đó, cũng mặc kệ Từ Lạc phản đối, trực tiếp đi tới chạn bếp, lấy một cái chén, bộ dạng như ghét bỏ, xới một bát cơm đầy, mặt dày mà ngồi vào bàn ăn, thản nhiên và cơm vào miệng.
Thật sự đánh mất con mẹ nó cái phong độ tuấn tú, soái ca của hắn.
Từ Lạc nhìn dáng vẻ hiếm lạ của tên độc tài này, cô đủ giật mình.
Đây là cái quái gì chứ? Loading…
Cứ như hắn đang sống ở năm 78, 79 sau giải phóng ấy nhở? Tập Đoàn Diệp thị có đóng cửa đâu, mà ngay cả cơm cũng không có cho hắn ăn.
Diệp Thành không để ý ánh mắt kinh ngạc của Từ Lạc, động tác trên tay vẫn tiếp tục, rất nhanh chén cơm đã thấy đáy.
Hắn nuốt thức ăn xuống miệng, trong lòng lại thoải mái một trận. Không thể không nói, tay nghề nấu ăn của Từ Lạc rất siêu, hắn vô cùng thích.
Từ ngày cô rời khỏi Diệp trạch tới nay, đều không có nấu cơm cho hắn nữa, hắn đành để Thu Lan tuyển mấy đầu bếp đến chuẩn bị thức ăn cho hắn.
Mà mấy tên đầu bếp này đều xuất thân từ các nhà hàng cao cấp, tay nghề thực không tệ, nhưng là dù vậy, cũng đổi món đủ kiểu, nhưng mà hắn vẫn khoing có nuốt trôi, thậm chí còn ngấy đến cổ.
Ăn lâu, còn cảm thấy tệ hơn là anh bánh mì khô dài hạn.
Còn với cơm Từ Lạc nấu, cho hắn 5 năm, hắn trái lại ăn đều không ngán, càng thêm ỷ vào cô, cái này chính là nói tay nghề của cô cao và không tầm thường.
Lâu như thế rồi, hôm nay hắn mới được một lần nữa ăn đồ ăn của Từ Lạc nấu, hắn thậm chí thấy ngon đến lạ, lại có chút quen thuộc.
Từ Lạc đánh đũa hắn một cái, ” này, này, tôi có bảo là sẽ cho anh ăn hả, mặt dày vừa nha.”
Diệp Thành mặc kệ cô, hắn vẫn ăn đến thoải mái, đằng nào mặt cũng dày rồi, dày thêm chút nữa cũng đâu có sao. Miếng ăn là miệng “nhục” mà miếng nhục chính là miệng thịt, mà đã là thịt thì ăn thôi chứ ngu gì mà không ăn.
( Miếng “nhục” ở đây nghĩa là miếng thịt, theo người trung á m.n. Ai ăn Kho Nhục bao giờ chưa ta? Tác giả thì ăn ùi á.(^-^).)
Hắn lại ăn một hồi, rốt cục thỏa mãn mới ngừng đũa. Mùi vị của Từ Lạc nấu, hắn thực tình rất nhớ.
Bọn đầu bếp mà Thu Lan thuê cho hắn, dù có giỏi đến mấy, cũng không một ai có thể sánh với Từ Lạc của hắn.
Hắn bây giờ mới thấm thía được tầm quan trọng của cô. Cho dù là trong bất kì việc gì, tất cả trong mọi việc liên quan đến hắn, cô đều quan trọng và tài giỏi, cái gì cô cũng làm được…
Tự tâm hắn lúc này mới thấy cô quan trọng ra sao, tốt đẹp với hắn thế nào…hắn thực hối hận..
Nhưng là sự hối hận của hắn liệu có còn kịp…