Nếu như ngoan ngoãn nhận cái tát này, vậy thì chuyện này coi như xong rồi.
Nếu như không chịu ăn cái tát này, Cố Gia Huy chắc chắn sẽ không để yên.
Hứa Văn Mạnh đành phải nhẫn tâm, lôi HứaAn Kỳ ra, kéo đến trước mặt của Hứa Minh Tâm.
HứaAn Kỳ lập tức sợ hãi, khóc thét lên thất thanh gọi: “Sao con có thể để cho con đĩ này đánh con chứ! Con là phu nhân tương lai của nhà họ Cố, vì sao con phải sợ tên Cố Gia Huy này, anh ta chẳng qua chỉ là một tên quái dị!”
“Hỗn láo, cậu ấy là bậc đàn anh của con, sao con có thể ăn nói hồ đồ như vậy?”
“Con không nói sai! Anh ta chính là tên quái dị, đợi con gả cho Cố Tử Vị rồi, chuyện đầu tiên con làm chính là đuổi các người ra khỏi nhà họ Cố…”
HứaAn Kỳ vẫn còn chưa nói xong, Hứa Minh Tâm đã tát cô ta một cái thật mạnh.
Lời sau đó bỗng nhiên dừng lại, HứaAn Kỳ ngây ra nhìn cô, rõ ràng là cô ta đã bị cái tát này làm cho choáng váng.
Hứa Minh Tâm cũng không hề tỏ ra yếu đuối khi bắt gặp cái nhìn của cô ta.
Cô ta nói mình thế nào, nói mẹ cô quá đáng thế nào, cô đều có thể nhịn.
Thế nhưng cô chấp nhận bất cứ ai động đến vết sẹo của Cố Gia Huy.
HứaAn Kỳ phản ứng lại, liền giống như một kẻ điên, trực tiếp xông về phía của Hứa Minh Tâm.
May mà Cố Gia Huy nhanh tay nhanh mắt, kéo cô vào trong lòng.
HứaAn Kỳ ngay tức khắc đã vồ ếch, ngã lăn đùng trên đất.
Cô ta còn muốn xông tới, nhưng lại bị Hứa Văn Mạnh ngăn lại, giao cho người hầu dắt đi.
Ông ta vội vàng xin lỗi, thầm oán con gái mình cứ quyết hơn thua, tự mình làm loạn cả lên.
Cố Gia Huy nhìn Hứa Minh Tâm một cách chăm chú, cô khẽ lắc đầu, tỏ ý mình không sao.
Lúc này Cố Gia Huy mới yên tâm, ôm cô vào lòng, nhìn Hứa Văn Mạnh với ánh mắt không mấy thiện cảm.