“Lệ Phi tướng quân, họ đang gọi ngài kìa!” Một viên binh sĩ tiến lên nói.
“Đi! Đi! Đi! Ngươi không thấy ta đang bận sao?” Lệ Phi Nguyên Lễ khó chịu vẫy tay, rồi ánh mắt khẩn thiết nhìn về phía Dương Hoa Hoa: “Không biết ý phu nhân thế nào?”
Dương Hoa Hoa liếc hắn một cái, cười diễm lễ nói: “Thật không? Ngươi đồng ý phục vụ cho ta.”
“Dĩ nhiên! Xin phu nhân cứ căn dặn.”
“Vậy được, ngươi đi giúp ta gọi Lý Thất Lang tới đây.”
Luyện tập hơn một canh giờ, các cầu thủ mã cầu ngồi trên bãi đất nghỉ ngơi, lúc này Lệ Phi Nguyên Lễ từ từ dây dưa đi tới. mọi người chọc hắn cười nói: “Lão Lệ, nàng có cho ngươi làm bạn tâm giao của nàng không?”
“Ta cũng muốn thế, nhưng người ta không thích ta. người ta thích mật sẹo đao.”
Hắn trở minh xuống ngựa lười biếng nói với Lý Khánh An: “Thất Lang, ngươi đi qua đó một chút đi! Nàng tìm ngươi đó!”
“Nàng là ai thế?” Lý Khánh An cười hỏi.
“Ngươi đi khắc biết, gặp qua rồi.”
“Được! Ta đi xem xem.”
Lý Khánh An đứng dậy, sải bước đi về phía xe ngựa. Lệ Phi Nguyên Lễ nằm dưới đất. nhìn lên trời hai con chim bay qua. hắn đột nhiên mở miệng chửi nói: “Mẹ kiếp, lão tử cả con chim cũng không bằng!”
Bên đây, Lý Khánh An đã đến trước xe ngựa, hắn từ xa đã nhận ra Dương Hoa Hoa. không phải chính là người phụ nữ gặp ở ngoài Minh Đức Môn hay sao?
“Phu nhân tìm ta có việc à?” Lý Khánh An đi đến trước xe ngựa, chắp tay thi lễ cười nói.
Dương Hoa Hoa nhão giọng nói: “Tối mai nhà ta có một bừa tiệc, ta đặc biệt đưa cho ngài một tấm thiệp mời.”
Nàng từ một xấp thiệp mới lấy ra một tấm trong đó, đưa cho Lý Khánh An. cười nói: “Nhất định phải nê mặt đấy!”
Lý Khánh An nhìn thiệp mời. chỉ thấy trên đó viết: Ba Thục Dương Thị cung thinh Trung lang tướng Lý Khánh An. mặt sau có viết địa chi. thời gian là chiều tối ngày mai. Lý Khánh An vui mừng cười nói: “Được! Tối mai ta sẽ tới đúng giờ.”
“Không cần đem theo gì cả. chỉ cần người tới là được rồi.” Dương Hoa Hoa lại dặn dò hắn một câu. lúc này mới cười vẫy tay, đề xe ngựa chạy về.
“Thất Lang, ngươi làm sao mà để nàng đi rồi!”
Lệ Phi Nguyên Lễ đi tới, trừng mắt nhìn xe ngựa của Dương Hoa Hoa. sa sầm mặt lại nói: “Ta nghi ngờ ả này là thám tử của đội khác phái đến. để dò thám quân tình của chúng ta. nên bắt ả lại khảo vấn một phen.”
Lý Khánh An đề mặc hắn. trở về bãi cầu.
Buổi trưa sau khi tập cầu xong. Lệ Phi Thù Du lẳng lặng tìm đến Lý Khánh An. thấp giọng nói: “Thất Lang, bây giờ có rảnh không?”
“Có chứ! Có việc gì cần ta giúp đờ, cứ nói.”
“Là như vậy.” Lệ Phi Thủ Du ngập ngừng nói: “Ta muốn đi tìm Thiên Nương, nhưng lại không dám đi một mình. Thất Lang đi cùng ta có được không?”
Lý Khánh An cười lớn: “Việc như thế có gì phải nói đâu. ta đi cùng ngươi là được, có cần gọi luôn mọi người không?”
“Đừng!” Lệ Phi Thủ Du sợ quá xua tay lia lịa: “Ngươi đi cùng ta là được rồi.”
“Huynh đệ, có việc gì tốt mà không gọi lão huynh một tiếng?” Lệ Phi Nguyên Lễ cứ xuất hiện đúng vào lúc không nên xuất hiện.
Lý Khánh An liếc hắn một cái, thấy nụ cười không đàng hoàng, liền tát hắn một bạt tay cười và chửi nói: “Lén lén lút lút vậy, ngươi tường hai ta đi dạo thanh lâu sao?”
Lệ Phi Nguyên Lễ nhếch mép cười nói: “Ngày nào cũng thịt cá no nê riết cũng chán, lâu lâu đổi món ăn nhỏ cũng không tệ. nghe tí diễm khúc gì đó.”
“Đại ca. xin anh đừng quấy rối được không, em có việc chính sự.” Lệ Phi Thủ Du nhỏ tiếng van xin.
“Chính sự?” Lệ Phi Nguyên Lễ nghiêm mặt lại, hắn vỗ ngực nói: “Chính sự lại càng nên gọi đại ca đi. đánh hồ cũng cần thân huynh đệ mà! Thất Lang, ngươi nói có đúng không?”
Lệ Phi Nguyên Lễ thấy Lý Khánh An để mặc hắn. liền quay đầu lại gào to: “Ê! Các ngươi qua đây phân xử xem nào!”
“Được! Được! Được! Ta để ngươi đi là được chứ gì!”