Suy nghĩ đến đây, Tang Gia Ý quyết đoán gửi tin nhắn vào trong nhóm:
【Tang Tang: Không có gì đâu, chỉ là hai chữ mà mèo trong nhà giẫm bừa lên thôi, đúng rồi, không phải đang ăn mừng số liệu phát sóng ngày hôm nay tốt sao? Chúc mừng nha】
Nói rồi, cậu phát ngay một loạt hồng bao, triệt để đẩy tin nhắn tag cậu ban nãy lên trên cùng.
Bầu không khí lại nóng lên lần nữa, sau khi chủ đề mới xây lầu cao, Tang Gia Ý mới chậm rãi thở ra hơi.
Chắc anh trai không thấy được đâu!
Trong căn phòng đối diện, Giản Tế dựa vào đầu giường ngây ngẩn nhìn giao diện Wechat cá nhân của Tang Gia Ý.
Bất Như.
Chưa tới hai phút đồng hồ, anh đã thấy hai chữ ấy nhảy thành Tang Tang.
Ý cười trong mắt Giản Tế dần nồng đậm, sau đó trở lại trong nhóm.
Nhìn mấy chữ “mèo giẫm”, thế là trực tiếp bật cười.
Anh đứng dậy, kéo cửa ra, chuẩn bị đi qua đó.
Chỉ thấy cánh cửa phía đối diện cũng bị kéo, Tang Gia Ý đang đi ra ngoài.
Bước chân Giản Tế khựng lại: “Em đi đâu?”
Có lẽ là chột dạ, mặt Tang Gia Ý thoáng chốc đỏ lên.
Cậu nhỏ giọng hỏi: “Còn anh đi đâu ạ?”
Bốn mắt nhìn nhau.
“Hình như điều hòa phòng anh không ấm lắm.”
“Em sợ bóng cây bên ngoài.”
Bầu không khí im lặng trong chớp mắt.
Tang Gia Ý không hỏi, tại sao cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền ra từ trong căn phòng sau lưng Giản Tế chứ.
Giản Tế cũng không nói, có lẽ anh đang cân nhắc việc kéo rèm cửa sổ lên.
Giản Tế vươn tay, ngón tay thon dài bụm lấy hai bên má mình, không nhịn cười được, ngay cả bả vai cũng run rẩy.
Anh càng cười, mặt Tang Gia Ý càng đỏ.
Vào trước lúc sắp khiến người ta giận, Giản Tế vươn tay ôm lấy bờ vai gầy yếu của cậu, dẫn cậu vào trong phòng, sau đó chầm chậm khép cửa lại.
Thời điểm nằm ở trên giường, Tang Gia Ý cảm nhận được hơi thở quen thuộc kề bên, rất thỏa mãn.
Cậu nghiêng đầu ngắm nhìn người nằm nghiêng bên cạnh đối mặt với mình.
Giọng vừa nhỏ vừa nhẹ: “Giản Tế.”
“Hửm?” Giản Tế đã nhắm hai mắt lại chầm chậm mở ra, nhìn Tang Gia Ý gần trong gang tấc.
Phân nửa khuôn mặt Tang Gia Ý đều vùi vào trong chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời, dưới ánh trăng chiếu rọi lại có vẻ vô cùng lấp lánh.
Hàng mi thật dài của cậu chậm rãi chớp chớp, dường như có chút xấu hổ, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng:
“Anh không muốn trấn áp em ạ?”
Giản Tế khựng lại, anh nhớ tới thời điểm bọn họ ở thành phố Tô trước đây, ban đêm Tang Gia Ý ngủ không mấy yên ổn.
Về sau Giản Tế vẫn cứ là ôm người thật chặt trước khi đi ngủ, bảo rằng phòng nguy khẩn cấp, phải trấn áp trước.
Khóe miệng Giản Tế giương lên, anh lại quăng ngược vấn đề về: “Em cảm thấy em cần trấn áp không?”
Tang Gia Ý vươn tay bụm mặt mình, như là muốn đem hơi nóng từ trong ra ngoài ấn vào lại, không cho nó thoát ra.
“Cần ạ.”
Vừa dứt lời, Tang Gia Ý liền cảm thấy bản thân bị một luồng sức mạnh bất thình lình kéo vào, đâm phải một lồng ngực ấm áp.
Lưng và eo cậu bị người ấy ôm siết chặt, cùng với tiếng cười khẽ bên tai: “Trấn áp này.”
Mặt Tang Gia Ý chôn vào phần xương quai xanh của đối phương, nhịn không nổi cũng phải cười.
Sau đó cậu liền nghe thấy thanh âm chứa ý cười của người đàn ông: “Hựu Hựu, ngày mai đổi lại tên Wechat nhé em.”
Tang Gia Ý: “……”
Cậu giả làm con chim cút không nói chuyện.
Giản Tế chỉ cảm thấy hơi nóng truyền đến từ chỗ xương quai xanh của mình ngày càng rõ ràng.
Trong bóng đêm, anh bất giác cười không thành tiếng.
Tối nay, hai người đều đánh một giấc ngon lành.
Sáng sớm hôm sau, lúc Giản Tế chuẩn bị về phòng mình lấy quần áo, lại đụng phải Đường Trạch Vũ ở cách vách lần nữa.
Đường Trạch Vũ vừa mở cửa đã trông thấy Giản Tế đi ra từ phòng của Tang Gia Ý: “……”
Giản Tế đã không thèm nói chuyện với hắn, vừa mới định vào phòng mình, liền bị Đường Trạch Vũ kéo cánh tay.
“Anh, anh, tối qua anh lại tìm lý do gì đấy?”
Hôm qua sau khi ra ngoài, hắn liền bị Diệp Trăn nhắc nhở một câu, mới hoảng hốt ý thức được mình đã làm cái gì.
Nhưng chẳng phải Tiểu Ý đã biết điều hòa phòng anh sửa xong rồi hay sao?
“Điều hòa sửa xong rồi thì không thể hư nữa à?”
Đường Trạch Vũ có phần không tin nổi: “Lý do này Tiểu Ý cũng tin á?”
Cái này cũng vụng về quá rồi.
Nhớ tới câu “sợ bóng cây bên ngoài” mà đối phương nói hôm qua, anh cúi đầu mỉm cười: “Có lẽ là không tin, nhưng chả sao cả.”
Đường Trạch Vũ sửng sốt, ý này…… biết đối phương nói dối mà vẫn cho anh vào.
Hắn cẩn thận hỏi dò: “Hai người nói rõ rồi?”
Giản Tế lắc lắc đầu, nhớ bản thân mình hôm qua sau khi cậu ngủ rồi, anh nhón lấy ngón áp út tay trái của Hựu Hựu vuốt ve nửa ngày trời.
“Nhẫn của ông ngoại tôi còn chưa tới tay, cần có chút thủ tục để lấy nó ra trước.” Anh như nghĩ tới cái gì, vẻ mặt rũ mắt có chút ấm áp, “Hình như gần đây Hựu Hựu đang chuẩn bị vài thứ gì đó muốn tặng cho tôi.”
Anh quay đầu hỏi Đường Trạch Vũ: “Nếu tôi nói rõ với em ấy trước, liệu em ấy có cảm thấy vì đồ chưa được chuẩn bị tốt mà có chút tiếc nuối hay không?”
Bởi vì anh biết lúc chuẩn bị quà cho đối phương, cảm xúc ấp ủ hồi hộp và chờ mong có biết bao vui vẻ.
Giản Tế vừa hỏi như vậy, Đường Trạch Vũ cũng hơi lưỡng lự: “Vậy cậu ấy biết tình cảm của anh là gì chưa?”
“Có lẽ là biết rồi.”
Nhớ tới phản ứng của đối phương hôm qua lúc mình đọc đoạn mở đầu đã sửa lại đó.
Anh gần như là nói rõ rồi, mà phản ứng của Hựu Hựu cũng chứng minh rằng, cậu nghe hiểu.
“Bỏ đi, đừng nghĩ nữa.” Giản Tế bỗng dưng cảm thấy tâm tình tràn đầy tươi đẹp, “Thế thì nhìn thử xem nhẫn của tôi và đồ em ấy chuẩn bị, của ai tới trước.”
Đường Trạch Vũ bỗng cảm thấy hơi ê răng, hai cái con người này.
–
Ban đêm.
Mấy người thay áo tắm mà nhân viên phục vụ đã chuẩn bị trước, đi về phía bể nước nóng.
Tang Gia Ý đang chụm đầu thì thà thì thầm với Vu Tranh, lúc đang kể tới cao trào, liền cảm thấy có người quắp lấy eo mình, đi về một hướng khác.
Tang Gia Ý ngơ ngác nhìn Giản Tế: “Bọn mình đi đâu vậy ạ?”
Giản Tế nhướng mày liếc cậu một cái: “Anh không ngâm chung một suối nước nóng với người khác, chúng ta đi riêng.”
Tang Gia Ý vẫn còn đang ngoái lại trông về phía Vu Tranh bên kia: “Em có chuyện còn chưa nói xong, Ngư Ngư –“
Vu Tranh bị Đường Trạch Vũ dẫn sang phía còn lại, cũng xoay người la: “Tang Tang –“
Giản Tế: “……”
Anh cảm thấy mình giống như Vương mẫu nương nương chia rẽ người ta vậy.
“Không muốn đi cùng anh à?”
Nghe thấy lời này, Tang Gia Ý đột nhiên yên tĩnh lại, nghiêng đầu nhìn Giản Tế: “Muốn ạ.”
“Thế đợi lát nữa lại đi tìm Vu Tranh nói chuyện sau, thời gian này cho anh nhé, được không?”
“Dạ.”
Ý cười trong mắt Giản Tế sâu thêm.
Thực ra Tang Gia Ý không thích hoạt động ở dưới nước lắm, bởi vì cơ bắp của cậu ở trong nước chả có lực.
Nói như vậy cũng hơi khoa trương, nhưng nếu nước sâu trên đầu gối, cảm nhận được dòng nước chảy, cậu sẽ chẳng còn sức lực gì, không khống chế được mà chìm trong nước.
Cũng chả biết là tật xấu quái lạ gì.
Rất nguy hiểm, cho nên cậu không tài nào tới gần mấy chỗ như này được.
Nếu không phải vì Giản Tế……
Nghĩ vậy, Tang Gia Ý lại nhịn không được dời ánh mắt lên người Giản Tế dựa trên vách đá cách đó không xa.
Đối phương đã cởi áo tắm bên ngoài bỏ sang bên cạnh, để trần nửa thân trên.
Trong ấn tượng, đây hình như cũng là dáng vẻ không mặc áo mà Tang Gia Ý nhìn thấy của đối phương.
Lúc mặc quần áo, chỉ cảm thấy người này thật cao lớn đĩnh đạc, dáng người gầy khỏe.
Nhưng cởi ra rồi, mới biết trên người đối phương còn mang theo cảm giác chấn động mãnh liệt.
Cơ bắp căng tràn rõ rệt, nhưng lại không quá khoa trương.
Vân da rõ ràng, trong lúc cử động, mỗi một khối cơ bắp khẽ nhúc nhích ở phần lưng đều mang tới cảm giác sức mạnh chờ phát động.
Thậm chí cũng không giống với cảm giác luyện ra từ phòng tập gym, Tang Gia Ý có chút chẳng thể nói rõ.
Chỉ cảm thấy mỗi một tấc đường cong mạnh mẽ trên cơ thể đối phương đều rõ nét đẹp mắt.
Nghĩ như vậy, Tang Gia Ý chậm rì rì thò thay nhéo nhéo phần thịt mềm trên cánh tay trắng nõn của mình.
Rơi vào trầm mặc.
Sau đó cậu lại chậm rì rì bưng ly sứ trắng đặt bên cạnh lên, ngửa đầu uống một hơi cạn nước trà bên trong.
Giản Tế vừa mở mắt đã trông thấy bộ dạng ngớ ngẩn của đối phương.
Tang Gia Ý không chịu xuống nước, chỉ quấn áo tắm trắng phau ngồi bên thành suối nước nóng, cẳng chân ngâm trong làn nước ấm áp.
Hơi nóng xung quanh hấp cho mặt cậu đỏ bừng, rũ mí mắt lộ vẻ có phần lười nhác.
Dáng vẻ hai tay nắm ly sứ bằng ngọc, thoạt trông rất ngoan ngoãn.
Càng giống như một pho ngọc Phật, khiến người ta muốn bưng đi.
Giản Tế nghiêng đầu cười một cái, sau đó đứng dậy đi về phía của cậu.
Trong phút chốc nghe thấy tiếng nước “bì bõm”, Tang Gia Ý mới hồi thần từ trong vẻ u sầu nhàn nhạt vì toàn thân mềm nhũn của mình.
Thấy Giản Tế cách mình ngày càng gần, dáng người cùng thể trạng mang tính công kích kia cũng ngày càng lộ ra rõ rệt.
Tang Gia Ý bỗng dưng hơi hồi hộp, lúc người nọ đi đến trước mặt mình, cậu vô thức giơ một chân lên, chống vào vai Giản Tế.
Ngăn anh tiến gần thêm một bước.
Giản Tế dừng lại, vươn tay nắm mắt cá chân bên vai mình.
Dù chưa nghiêng đầu nhìn, chỉ bằng xúc cảm, anh cũng có thể cảm nhận được sự gầy gò của đối phương.
Da dẻ nhẵn nhụi bao lấy cổ chân với mắt cá chân rõ rệt, bên cạnh gân Achilles ở gót chân là hai vết hõm sâu.
Hầu kết của Giản Tế khẽ lăn lên xuống một cái, hơi nghiêng đầu, chóp mũi liền nhiễm phải bọt nước trên cẳng chân trắng nõn của đối phương.
Không biết vì sao, có khoảnh khắc, Tang Gia Ý cảm thấy đối phương muốn hôn lên đó.
Cảm nhận được bàn tay nóng bỏng bắt lấy mắt cá chân mình, Tang Gia Ý nhạy bén cảm thấy nguy hiểm.
Cậu rén, nhỏ giọng nói: “Em sai rồi, em không nên lấy chân đạp anh.”
Sau đó chuẩn bị dè dặt thu chân mình về.
Liền cảm thấy tay đối phương siết chặt hơn một chút, mãi đến khi mắt cá chân mang theo một cơn đau rất nhẹ.
Tang Gia Ý từ từ cụp mắt xuống, cảm nhận được bàn tay tích lực của đối phương.
Giây tiếp theo — “ào” một tiếng, Tang Gia Ý đã rơi vào trong làn nước ấm, cậu giống như vớ lấy cọng rơm cứu mạng, hoảng loạn ôm cổ Giản Tế.
Giản Tế tiếp được người, sửng sốt.
Anh vô thức ngó ngó tay mình — rõ ràng đâu có dùng sức.
Mặc dù…… ban nãy có một chốc anh thực sự muốn kéo người xuống, nhưng anh lo Hựu Hựu sợ nước, thời điểm sát nút đã thu lực lại.
Anh chắc chắn bản thân không có kéo người xuống mà, thế đây là……
Nghĩ tới đây, anh ôm chặt cái người đang treo trên cơ thể mình.
Vừa nãy “tùm” một tiếng, người đã rơi xuống, bọt nước bắn tóe lên không nhỏ.
Cảm thấy tóc mình ướt hơn một chút, Giản Tế vươn tay, vuốt tóc trước trán ra sau đầu, lộ ra toàn bộ ngũ quan thâm thúy.
Tang Gia Ý nghiêng đầu, liền bắt gặp con ngươi sâu không thấy đáy của anh.
Thấy giọt nước vương trên tóc cùng hai gò má của đối phương, Giản Tế vươn một tay ra, ngón tay len vào giữa tóc cậu, gạt mái tóc ướt rũ xuống của cục cưng trong lòng ra phía sau, để lộ cả khuôn mặt.
Tang Gia Ý cứ vậy mà nhìn anh: “Anh kéo em xuống làm gì chứ?”
Giản Tế: “……?” Anh nhìn cậu cười như không cười, “Tang Gia Ý, em tiến bộ rồi đấy.”
– ————————–
Từ giờ hãy gọi em là Lươn Gia Ý ~