Kiều Diên không đáp lại, mà giống như với ngày thường, lại không biết thất thần đi đâu rồi. Đúng lúc này, Tề Dĩ Phạm từ trong phòng đi ra, vừa thấy là Kiều Diên thì lập tức vui vẻ chào.
“A thầy, thầy đến rồi!”
Kiều Diên nhờ tiếng gọi này hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, Tần Thanh cũng nói với Kiều Diên.
“Vậy thầy Kiều lên trước đi, Tề Dĩ Phạm chờ thầy cả buổi rồi.”
Kiều Diên quay đầu, lễ phép gật đầu với cô ấy một cái rồi đi về phía cầu thang.
Tần Thanh đứng ở phòng khách dưới tầng nhìn Kiều Diên đi lên tầng, sau đó thấy con trai mình cười hì hì dẫn cậu đi vào phòng của mình.
Con trai chẳng mấy khi có thái độ chào đón nhiệt tình như thế với giáo viên dạy kèm, Tần Thanh cũng yên tâm thở ra một hơi nhẹ nhõm. May là có Kiều Diên, nếu không môn toán của Tề Dĩ Phạm xong thật rồi.
Giống như suy đoán của Tần Thanh, gần đây thái độ học tập của Tề Dĩ Phạm đã tốt lên nhiều, nhất là với toán. Có thể là vì Tần Đông Loan, Tề Dĩ Phạm yêu ai yêu cả đường đi thích sang luôn Kiều Diên, còn thích luôn môn toán mà Kiều Diên dạy. Không cần biết là đã yêu qua mấy vòng, dù sao thì Tề Dĩ Phạm so với khi trước đã dành sự chú ý hơn cho môn toán rất nhiều, cũng giúp việc dạy kèm của Kiều Diên thuận lợi hơn trước đây.
Quá trình thuận lợi, cường độ và thời gian cũng thoải mái hơn.
Một giờ trôi qua, Kiều Diên cho Tề Dĩ Phạm nghỉ giải lao 20 phút. Tề Dĩ Phạm đầu tiên vẫn là chạy vào nhà về sinh, sau đó quay về phòng ôm lấy quả bóng rổ.
Cậu nhóc thật sự rất thích bóng rổ, bình thường ở trường chỉ cần có thời gian là sẽ chơi, bao nhiêu cũng không đủ. Thậm chí cả ngày đều ở ngoài sân bóng chạy tới chạy lui cũng không biết mệt, sau đó nghỉ ngơi một ngày là được rồi.
Tề Dĩ Phạm ôm bóng rổ ném mấy cái, sau đó quay đầu nhìn Kiều Diên, giả vở muốn ném bóng rổ về phía cậu. Tuy Kiều Diên không chú ý, nhưng lúc Tề Dĩ Phạm muốn ném bóng về phía này cũng đã nhận ra, hơi bối rối đưa tay. Nhưng rất nhanh, Tề Dĩ Phạm đã cười hì hì ôm bóng về, chạy tới bên cạnh Kiều Diên.
“Thầy đúng là không biết chơi xíu nào nhỉ.” Cậu nhóc ngồi xuống bên cạnh Kiều Diên, đập đập quả bóng xuống đất, lại ôm vào lòng.
Kiều Diên nhìn cậu nhóc thành thạo đập bóng, đáp một tiếng “ừm.”
“Các tế bào của thầy chắc đều để dành cho nghiên cứu toán học rồi.” Tề Dĩ Phạm cười nói.
Tề Dĩ Phạm trêu chọc, Kiều Diên nghe xong ngẩng đầu lên, cũng cười.
Ngoại trừ lúc học, Tề Dĩ Phạm rất ít khi ở khoảng cách gần thế này với Kiều Diên. Trước đây khi Kiều Diên chỉ là thầy giáo dạy toán ở lớp, cậu nhóc ngồi ở hàng cuối cùng, ngẫu nhiên sẽ nhìn lên Kiều Diên, trong mắt chính là hình tượng một vị giáo viên bình thường đến không thể bình thường hơn.
Đeo kính, ăn mặc theo phong cách kín cổng cao tường, tóc hơi dài, thi thoảng có vài sợi rối, bởi vì làn da trắng đến mức nhợt nhạt nên chỉnh thể là sạch sẽ gọn gàng.
Sau khi cẩn thận quan sát Kiều Diên ở khoảng cách gần, lại phát hiện ra so với thoáng nhìn từ xa, cậu thật sự rất dễ nhìn. Ngũ quan đẹp đẽ, hai mắt sáng trong, con ngươi là màu hổ phách, bình thường bởi vì bị cặp mắt kinh che mất nên mới bị chặn lại phần nào khí chất.
Bình thường Kiều Diên không hay cười, còn có thói quen mím môi. Nhưng vừa rồi khi khẽ cười một cái, khóe môi cong nhẹ, ở khoảng cách gần không bị kính mắt che đi quá nhiều, Tề Dĩ Phạm lại bỗng có cảm giác thầy giáo dạy toán của mình dáng vẻ cũng không tệ.
Nghĩ tới đây, lại có một vấn đề khác rất tự nhiên mà hiện lên trong đầu, Tề Dĩ Phạm nhìn Kiều Diên, hỏi.
“Thầy, thầy có bạn gái chưa ạ?”
Ý cười trên môi Kiều Diên hơi khựng lại.
Rõ ràng là vì bị bất ngờ mà không kịp đề phòng, hơn nữa là vì phản ứng chậm, có phản ứng thế này cũng rất bình thường. Tề Dĩ Phạm nhìn dáng vẻ khựng lại của cậu, nói.
“Thầy xem thầy giáo dạy lý của lớp chúng ta có quan hệ rất tốt với cô giáo dạy địa của lớp xã hội. Hai người đều bắt đầu đi dạy ở đây vào năm ngoái đúng không, năm ngoái nhiều giáo viên trẻ bắt đầu làm việc ở đây lắm, thầy không hẹn hò với cô giáo nào trong đó sao ạ?”